"Thôi, hủy diệt cho rồi." Á Lý Tây Lạp cảm thấy bản thân như đang chìm trong một cơn ác mộng.
Tuy vô cùng hoang đường, nhưng Á Lý Tây Lạp thực sự thấy thà rằng mình đang gặp ác mộng còn hơn. Mẹ kiếp, cái thế giới này có phải là chỗ cho người ở đâu chứ!
"Hỗn loạn, vô trật tự, đủ loại chủng tộc... Dường như quy tắc của những thế giới kia cũng đang dung hợp vào thế giới này. Ta luôn có một dự cảm chẳng lành, những chuyện chưa từng thấy đang lần lượt xảy ra." Á Lý Tây Lạp lẩm bẩm, ánh mắt xẹt qua một tia bất đắc dĩ.
Hắn phát hiện bản thân chẳng thể thay đổi được gì, dường như cái gì cũng không thể xoay chuyển, cũng chẳng thể can thiệp. Thế giới này tựa hồ đang bị một bàn tay vô hình thao túng toàn bộ chiều hướng phát triển.