Rốt cuộc, Đường Vũ vẫn không nỡ đuổi Vương muội muội đi. Hắn kéo Vương Huy lên giường, định bụng nói vài lời an ủi nàng.
Nhưng nha đầu này vừa mới đặt lưng xuống giường đã chìm sâu vào giấc ngủ.
Nhìn vẻ mặt bình yên nhưng đôi mày vẫn khẽ nhíu lại của nàng, Đường Vũ mới nhận ra mấy ngày bôn ba vừa qua đã khiến nàng mệt mỏi đến nhường nào.
Cô nương này ấy à, vốn dĩ chưa từng nếm trải khổ cực, cơ thể ngọc ngà cũng chẳng chịu nổi phong sương, vậy mà lại cứ cắn răng không nói một lời, chỉ lặng lẽ chịu đựng, chưa từng buông một câu oán thán.