“Lại có chuyện như vậy sao?”
“Đương nhiên rồi, đây là món được làm ra từ đợt thủy tai năm ngoái. Trấn chủ nhà ta sợ bách tính chết đói nên vất vả lắm mới nghĩ ra được, ngươi đi chỗ khác làm gì có mà ăn.”
“Hơn nữa đây là loại đã phơi qua một nắng, hương vị kém xa lúc mới làm. Món đậu phụ non vừa mới ra lò ấy à, mềm mịn trơn láng, vừa đưa vào miệng đã trôi tuột qua cuống họng xuống tận ruột gan.”
Ở phía bên kia, Thạch Mục đã ăn no căng bụng.