Giang Trần vẫn thản nhiên ngồi trên ghế, coi như không nghe thấy gì, thần sắc chẳng hề thay đổi.
Trần Bỉnh nhìn cảnh hỗn loạn bên dưới, vỗ bàn nói: "Được rồi, đều là đồng liêu với nhau, hà cớ gì phải làm sứt mẻ hòa khí?
Sau này còn phải làm việc cùng nhau, không cần làm lớn chuyện cho khó coi, mau ngồi xuống trước đi."
Lý Trì thừa biết Trần Bỉnh cũng chẳng làm gì được Giang Trần, khóe miệng giật giật, đành cố nén cơn giận, hậm hực ngồi lại chỗ cũ.