Nếu Tiêu Thừa Hựu mà nghe lọt tai lời can gián, thì làm gì còn đến lượt bọn họ?
Tiêu Thừa Hựu ngồi trên cao, cơn giận đã vơi bớt đôi chút, khẽ cười lạnh một tiếng: "Nhưng sao trẫm nghe nói, ngươi đang lén lút thao luyện binh mã ở ba huyện hai trấn phương bắc, mưu đồ tạo phản hả!"
Hai mắt Lục Hoài càng trợn tròn hơn, hắn không ngờ Giang Trần chẳng những không can gián, mà việc làm ra còn ngông cuồng hơn cả mình.
Giang Trần lại bày ra vẻ mặt bi thương, giọng điệu khẩn thiết: "Bệ hạ, chắc chắn có kẻ đã che mắt Thánh thượng."