Chương 77: [Dịch] Nhà Mạo Hiểm Dưới Cống Ngầm

Bộ lạc Sương Trảo bại trận, Hắc Nham thành thay đổi!

Phiên bản dịch 8265 chữ

Mấy ngày sau đó, Louis mới thấm thía sâu sắc cái đạo lý "nghèo giữa chợ đông không ai hỏi, giàu tận núi sâu có người tìm".

Suốt bảy ngày liền, ngày nào cũng có người qua đủ mọi kênh dò la tìm đến tận nhà Louis, xách theo một đống quà cáp tới thăm hỏi.

Ban đầu, họ chỉ định đến chào hỏi mỗi mình Louis, nhưng khi phát hiện Dana cũng ở đây, đám người này lập tức chuẩn bị luôn phần quà gấp đôi.

Đến khi nghe ngóng được Meli chính là thiên tài có độ thích ứng ma lực bẩm sinh tối đa từng nổi đình nổi đám nửa tháng trước, quà cáp lại tự động tăng lên thành ba phần.

Khách đến thăm đủ mọi thành phần, từ hội trưởng mấy thương hội nhỏ, thương nhân làm ăn trong thành, cho đến cả những ông trùm xã hội đen tự "tẩy trắng" thành hộ kinh doanh hợp pháp.

Ngay cả ông chủ nhà của Louis cũng hào phóng vung tay miễn luôn ba năm tiền thuê, chỉ mong hắn nể mặt ở lại đây lâu thêm chút nữa, đừng vội chuyển đi.

Thậm chí mấy hộ dân bình thường quanh đó cũng ôm tâm lý thử vận may mà sang chào hỏi.

Tóm lại, suốt một tuần qua, cả ba người Louis, Dana và Meli bị hành cho xoay như chong chóng.

Khổ nỗi, họ lại chẳng nỡ đóng cửa từ chối khách.

Dù sao quà cáp người ta mang đến toàn là tiền tươi thóc thật, nhận lấy cũng chẳng cần phải hứa hẹn làm gì cho họ, chỉ đơn giản là kết cái thiện duyên mà thôi.

Những thế lực không có chức nghiệp giả chống lưng, dù có đắp bao nhiêu quà đi chăng nữa cũng chẳng thể sai khiến được chức nghiệp giả làm việc, trừ phi bản thân họ tự nguyện.

Đây chính là sự phân hóa giai cấp rành rành ra đó, được quyết định bởi chênh lệch thực lực.

Vậy tại sao mấy kẻ có tiền lại cứ đâm đầu đi làm cái việc tưởng chừng vô bổ này?

Rõ ràng quá rồi còn gì... Ai tặng quà, các đại nhân vật có thể không nhớ, nhưng kẻ nào không tặng thì chắc chắn họ sẽ ghim rõ mồn một.

Đây là vấn đề thái độ.

Sau một tuần, chỉ tính riêng tổng giá trị quà cáp một mình Louis nhận được đã vượt quá 10 kim tệ, Meli và Dana chắc chắn cũng không dưới con số đó.

Số tiền tiết kiệm trong tay Louis nhờ thế cũng tăng lên tới 17 kim tệ, 5 ngân tệ và 15 đồng tệ.

Còn về quần áo, thức ăn, hay thậm chí là đồ nội thất, đồ vệ sinh cá nhân hàng ngày, các bên cũng tặng đủ cả, chẳng thiếu thứ gì.

Ngay cả chuyện đi lại, mấy ông chủ hãng xe cũng vỗ ngực tuyên bố nhóm của Louis thuê xe sẽ luôn được giảm giá một nửa, tuyệt đối không tăng giá.

Thế nên trong thời gian ngắn sắp tới, Louis hoàn toàn chẳng cần bận tâm đến chuyện ăn mặc ngủ nghỉ hay đi lại nữa.

Dù vậy, Louis vẫn hiểu rất rõ, thiện ý của đám người này hoàn toàn bắt nguồn từ thực lực của hắn.

Thực lực mới là gốc rễ. Nếu chỉ vì vài lời tâng bốc của đám tiểu thương mà đắc ý quên hình, làm chậm tiến độ mạnh lên của bản thân, sớm muộn gì hắn cũng chuốc lấy hậu quả.

Thế là sau một tuần mỏi tay nhận quà, Louis quyết định đóng cửa miễn tiếp khách, dồn toàn bộ tâm trí vào việc tu luyện.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã lại nửa tháng trôi qua.

Trong nửa tháng này, điểm Trí lực và điểm Tập trung của Louis mỗi loại tăng thêm 1 điểm. Các chỉ số khác do trước đó nhờ "sờ xác" mà kéo lên quá cao, nên giờ tốc độ tăng trưởng khá chậm chạp, vẫn chưa đủ độ chín để nhích thêm điểm nào.

Còn về độ thích ứng ma lực, hắn chỉ tăng vỏn vẹn 0,5 điểm, đạt mức 14,3 điểm.

Tốc độ tiến bộ này thực sự chẳng nhanh nhạy gì cho cam.

Nhưng có lẽ đây mới là tốc độ tu luyện bình thường của các chức nghiệp giả. Mỗi một điểm thuộc tính sau khi chuyển chức vốn dĩ đều phải đánh đổi bằng sự rèn luyện gian khổ và vô số mồ hôi nước mắt.Ngược lại, nhờ có thiên phú của đội dũng giả mang lại hiệu quả tăng tốc tu luyện gấp nhiều lần, tốc độ tiến bộ của Dana và Nora lại vượt xa Louis. Chưa kể điểm thuộc tính chính tăng trung bình 2 điểm, mà điểm thuộc tính phụ cũng tăng lên đáng kể.

Tất nhiên, rèn luyện thì rèn luyện, nhưng trong nửa tháng qua Louis cũng không đến mức hai tai làm ngơ chuyện bên ngoài. Mấy hôm trước, hắn còn dẫn cả đội đi dự lễ khai trương của "tiệm bánh mì ma pháp Milisha" cơ mà.

Ngoài ra, những lúc rảnh rỗi, Louis vẫn hay lượn lờ trong thành, tiện thể ghé qua Hiệp hội mạo hiểm giả để nghe ngóng chút tin tức.

Nhờ vậy, hắn mới biết dạo gần đây Hắc Nham thành đã có không ít biến động.

Dân chúng ở các làng mạc, thị trấn ngoài thành sau khi bận rộn xong vụ thu hoạch mùa thu đều được sắp xếp di tản vào trong thành. Điều này khiến cho một thành phố vốn đã đông đúc như Hắc Nham thành nay lại có môi trường sống càng thêm tồi tệ.

Tòa thị chính buộc phải dựng lều lán tạm bợ trên các quảng trường, công viên và cả những khu đất hoang chưa khai phá để người dân có chỗ ngả lưng.

Nhưng chỗ ở kiểu đó làm sao sánh bằng nhà cửa đàng hoàng ở quê được?

Nhất là khi bước sang tháng mười, thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, sự bất mãn của những người dân bị ép buộc di dời lại càng dâng cao.

Đó là chưa kể lượng lớn người đổ dồn vào Hắc Nham thành đã khiến vật giá leo thang chóng mặt, làm cho dân chúng cả thành phố khổ không tả xiết.

Một số gia đình vốn dĩ đã nghèo khó nay lại càng dễ dàng bốc hơi không một tiếng động trong đợt tổng động viên phòng bị Ma tộc này.

Dựa vào đâu mà biết được ư?

Cứ nhìn vào số lượng ủy thác liên quan đến cống ngầm tăng vọt ở Hiệp hội mạo hiểm giả là đủ hiểu.

Tạm gác lại chuyện dân sinh của dân thường, tình hình bên ngoài thành quả thực cũng ngày càng tồi tệ.

Có mấy tiểu đội chức nghiệp giả kỳ cựu, rõ ràng chỉ nhận những ủy thác thảo phạt ma vật đơn giản, kết quả lại một đi không trở lại.

Lại có vài trang viên, thôn trấn ngoài thành hoàn toàn mất liên lạc với Hắc Nham thành. Chẳng biết là đã bị ma vật bạo loạn san bằng, hay bị sức mạnh Ma giới đang không ngừng lan rộng ăn mòn mất rồi.

Ngay cả những mạo hiểm giả ở tầng chót cũng thừa hiểu ngoài thành chắc chắn đã xảy ra chuyện chẳng lành, thế nên nếu không cần thiết thì tuyệt đối đừng ra khỏi thành.

Buổi chiều một ngày nọ.

Dana đi nghe ngóng tin tức từ Hiệp hội mạo hiểm giả về, vừa bước vào cửa đã hớt hải nói với Louis:

"Nguy rồi Louis ơi! Nghe mấy người trong đội chức nghiệp giả mới từ ngoài thành về kể lại, bên ngoài xảy ra chuyện lớn rồi!"

"Chuyện lớn gì cơ? Triều ma chính thức ập đến rồi à?" Louis hỏi lại.

Dana đáp: "Không hẳn, nhưng cũng xấp xỉ rồi."

"Bộ lạc Sương Trảo - hàng xóm láng giềng của Hắc Nham thành - vừa đụng độ triều ma và đã thảm bại toàn diện. Bọn họ đang rút lui về phía chúng ta đấy."

"Nếu không có gì bất ngờ thì bộ lạc Sương Trảo định đến nương nhờ chúng ta. Bằng không, đám bán thú nhân đó sớm muộn gì cũng bị triều ma quét sạch không còn một mống."

Louis "ồ" lên một tiếng, cũng chẳng mấy ngạc nhiên trước tin này.

Trước đây hắn từng tìm hiểu về bộ lạc Sương Trảo. Đây là một bộ lạc bán thú nhân với các chủng tộc chủ yếu thuộc họ mèo như miêu nhân, báo nhân, sư nhân.

Trước kia, bộ lạc này là một trong những đám man di hay quấy nhiễu biên giới vương quốc Loselan. Nhưng cùng với sự lớn mạnh không ngừng của vương quốc, thái độ của bọn họ cũng dần trở nên thân thiện hơn.

Đặc biệt là vị tộc trưởng mới nhậm chức của bộ lạc Sương Trảo lại là một người có tầm nhìn, chủ trương đè nén thú tính, tiếp nhận nhân tính.

Không chống đỡ nổi áp lực đe dọa từ bên ngoài, việc họ lựa chọn hoàn toàn ngả về phía vương quốc Loselan và trở thành chư hầu vốn dĩ chỉ là chuyện sớm muộn.

"Mà này... triều ma mạnh đến thế cơ à? Bộ lạc Sương Trảo dù sao cũng là một bộ lạc lớn với ba bốn vạn dân, thế mà lại thảm bại nhanh đến vậy."Louis nhíu mày.

Bộ lạc Sương Trảo dù có chuộng ca múa đến mấy thì cũng là một trong những bộ lạc thú nhân có máu mặt. Cho dù không có chức nghiệp giả cấp bốn trấn giữ, chắc chắn vẫn phải có vài chức nghiệp giả cấp ba sừng sỏ làm thủ lĩnh.

Thua trận nhanh đến thế, e rằng quy mô của đợt triều ma này còn khủng khiếp hơn nhiều so với phân tích của vị mục sư dạo trước.

Dana lên tiếng: "Làm sao để chống lại triều ma là việc của mấy ông lớn, tụi mình làm gì đủ trình mà xen vào mấy quyết sách đó."

"Thay vì lo chuyện bao đồng, tôi thấy chúng ta nên hóng cái chợ thú nhân mà họ sắp mở sau khi vào thành thì hơn. Đám thú nhân đó tuy trình độ chế tác không bằng con người, nhưng cũng có ối đồ ngon đấy."

"Hồi trước, cha tôi hay đến bộ lạc Sương Trảo để đổi chác hàng hóa, ăn chênh lệch kiếm được bộn tiền luôn."

Càng nói về sau, giọng điệu của Dana càng trở nên hào hứng, dường như dòng máu "đại tiểu thư thương hội" trong người cô lại trỗi dậy rồi.

Bạn đang đọc [Dịch] Nhà Mạo Hiểm Dưới Cống Ngầm của Nhất Bối Tử Tiểu Thuyết Gia

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    4d ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!