Lúc vào hào xá, trời vẫn chưa sáng, trường thi phát cho ba cây nến vừa to vừa dài. Loại nến này đến tiền triều mới bắt đầu phổ biến, gọi là nến Bạch Tấn, giá cả không hề rẻ, hiển nhiên là triều đình đã bỏ ra không ít tiền của.
Tô Tử Tịch liếc nhìn một cái rồi không dùng tới, đây là định mức mỗi ngày một cây để thí sinh dùng vào ban đêm, hiện tại cuộc thi chưa bắt đầu, hắn tự nhiên sẽ không lãng phí.
Hai bên có tiếng người đi lại, tiếng lục lọi đồ đạc, vách ngăn không cách âm tốt lắm, diện tích mỗi gian hào xá cũng chẳng lớn, ngang dọc chỉ hơn một mét, không có giường cũng chẳng có bàn, chỉ có hai tấm ván gỗ có thể gác lên các rãnh ngăn ở hai bên tường để làm chỗ ngồi và bàn viết.
Đến đêm khi ngủ, có lẽ cần dùng hai tấm ván này ghép lại với nhau.