"Thiên ngoại... rốt cuộc trông như thế nào nhỉ?"
Nơi gần với thiên ngoại nhất, có lẽ chính là mặt trăng.
Trước thắc mắc của nàng, Tô Tử Tịch không hề im lặng. Hắn bước đến bên cạnh nàng, cùng ngước nhìn mặt trăng, ánh mắt thoáng nét hoài niệm: "Chắc là hư không thiên ngoại. Trong hư không có lẽ tồn tại những thế giới khác, đại để cũng giống nơi này, có trời, có đất, có sông núi ngòi bãi, cũng có con người, vạn vật và vạn linh..."
Chu Dao cũng chẳng buồn hỏi vì sao hắn lại biết chuyện ở thế giới thiên ngoại.