Thuyền tiếp tục lướt tới, mặt nước ngày càng rộng, đôi bờ mênh mông mờ ảo, nước mới và nước cũ va vào nhau, cuộn lên những con sóng cao sáu bảy thước. Nhìn từ xa, trời nước hòa thành một dải.
Từng chiếc thương thuyền không xa không gần đi theo quan thuyền, tựa như những áng mây trên trời, đó là màu của những cánh buồm. Phía sau những thương thuyền này cũng có vài thuyền tư nhân, không phải thương thuyền mà là thuyền khách.
Những người bao trọn thuyền này đa phần là khách lẻ, trong đó có những hương thân ngoại tỉnh hoặc thư sinh nhà giàu muốn từ kinh thành về quê.
Những hương thân hay thư sinh này tuy có thân phận và tiền bạc hơn dân thường nhưng không đủ tư cách đi quan thuyền, song vì nhiều lý do mà họ cũng không muốn chen chúc trên cùng một thuyền với đám thương nhân.