Kỳ Hoằng Tân ngẫm nghĩ, ánh mắt chăm chú nhìn sang, chỉ thấy Tô Tử Tịch chắp tay vái trời: "Hạ quan suy nghĩ mãi không ra, tình cờ một hôm vào lúc rạng sáng, đầu óc bỗng nhiên lóe lên tia linh quang nên mới có được chủ ý này. Có lẽ là thiên ý muốn đại nhân trị được tai họa."
"Thiên ý ư?" Kỳ Hoằng Tân há miệng kinh ngạc, ngẩn người hồi lâu mới hoàn hồn. Trong lòng hắn tuy còn nghi hoặc, nhưng ngẫm lại thì ngoài lý do này ra, chẳng còn khả năng nào khác.
Quả nhiên, dù là vị quan nghiêm khắc như Kỳ Hoằng Tân, nghe được lời này sắc mặt cũng tươi tỉnh hơn đôi chút. Hắn khẽ cười, giọng điệu hiếm khi ôn hòa đến thế: "Tô đại nhân không cần khiêm tốn. Việc này dù có là thiên ý, thì cũng phải nhờ vào tài năng tháo vát của Tô đại nhân mới có được kết quả như vậy. Ngươi cứ yên tâm, bản phủ trở về nhất định sẽ dâng tấu chương lên triều đình, thỉnh công cho Tô đại nhân."
Miệng nói là vậy, nhưng trong lòng hắn lại đầy ưu tư nghi ngại.