Bọn họ đều là hạng thứ tử tam tử của các nhà huân quý bây giờ. Những kẻ như vậy vì không cần kế thừa tước vị nên chẳng sợ gây họa. Lại thêm thân phận đích hệ tử tôn, được trưởng bối trong nhà cưng chiều, thế nên mới to gan lớn mật, làm càn vô lối, hận không thể chọc thủng cả bầu trời để chứng tỏ bản thân tài giỏi.
Mười mấy kẻ này đều thuộc loại đó. Tô Tử Tịch cầm bút viết tên bọn họ lên một tờ giấy, nhìn lướt qua vài cái tên, ánh mắt kín đáo dừng lại ở một người, khẽ gật đầu: “Sau này có thể đi gặp bọn họ một phen.”
Đợi mọi người lui xuống hết, Dã đạo nhân là người đi sau cùng. Tô Tử Tịch ngẩng đầu, thấy gã vẫn nán lại chờ đợi bèn dặn dò: “Cho người bám sát gia nhân của mười mấy nhà này.”
Trong mắt Dã đạo nhân lóe lên tia sáng, gã lập tức hiểu rõ chủ nhân định làm gì bèn cung kính vâng lời.