“Người” kia chạy nhanh vô cùng, mưa lớn trút xuống người nó, dội ướt sũng y phục, vậy mà nó chẳng buồn để tâm. Vừa chạy, chóp mũi vừa không ngừng giật giật, mãi đến khi tới chỗ hồ tộc từng đứng mới dừng lại, ngửi đông một chút, ngửi tây một chút.
“Hồ tộc đã trốn mất, khí tức đến đây thì đứt đoạn, rốt cuộc đã đi đâu?”
“Chẳng lẽ tới Long cung?”
“Thanh Khâu vốn là thần tử của Long cung, bây giờ đám hồ ly này chạy tới Long cung nương nhờ, cũng chẳng có gì lạ.”