Đêm nay với Vương Trùng trôi qua thật sự khó khăn. Hắn trằn trọc trở mình mãi mà không sao chợp mắt nổi, bất đắc dĩ đành ngồi dậy, khoanh chân đả tọa, luyện khí suốt cả một đêm.
Chờ đến khi trời vừa hửng sáng, hắn liền lén lút chuồn khỏi khách điếm. Thấy người của Phi Hổ tiêu cục cùng chư nữ phái Thanh Thành đều chưa thức giấc, hắn lặng lẽ thanh toán tiền phòng, băng qua trấn nhỏ, dốc toàn lực thi triển khinh công phi bôn chừng nửa canh giờ. Quả nhiên, hắn lờ mờ nhìn thấy một quán trọ nhỏ nằm trơ trọi nơi hoang sơn dã lĩnh.
Hôm qua hắn đã hỏi thăm tiểu nhị, biết được cách đây bảy mươi dặm có một quán trọ như thế. Đối với người thường mà nói, bảy mươi dặm đã là hành trình đi ròng rã cả một ngày, nhưng với cao thủ khinh công thì chẳng qua chỉ như cơn gió thoảng qua.
Hôm qua hắn mới ăn đúng một bữa, nay lại dậy sớm vội vã lên đường, lúc này bụng dạ đã sớm cồn cào. Vừa bước vào quán, hắn liền cất tiếng hỏi: "Có sẵn rượu thức ăn gì không?"
Còn chưa nghe chưởng quỹ đáp lời, đã thấy hơn mười gã hán tử giang hồ ào ào lao ra. Một gã mặt vàng quát lớn: "Ngươi chính là dâm tặc Bạch Cúc Hoa?"
Vương Trùng giật bắn mình, vội vàng kêu lên: "Không phải, không phải! Ta là người đọc sách."
Một gã mặt đen đứng cạnh hét lên: "Người đọc sách làm sao lại biết võ công? Chắc chắn là do tên dâm tặc Bạch Cúc Hoa kia cải trang, định qua mặt các gia gia ngươi đây mà! Cứ tóm cổ tên dâm tặc này lại trước, sau đó dùng khốc hình bức cung, xem hắn có dám không nhận tội hay không!"
Vương Trùng còn muốn phân trần, nhưng đám người này làm gì chịu nghe?
Lập tức có hai gã hán tử dung mạo giống nhau đến bảy tám phần, hiển nhiên là anh em ruột thịt, mỗi người hai tay cầm một đôi sắt bài xông lên, chẳng nói chẳng rằng đã toan động thủ.
Vương Trùng đúng thật là người đọc sách. Trước khi xuyên không, hắn là một sinh viên tốt nghiệp ngành kỹ thuật của trường đại học 985 chính hiệu. Nhưng tình cảnh lúc này quả thật ứng với câu "tú tài gặp phải binh, có lý nói không xong", so với việc gặp phải mấy kẻ thích cãi cùn trên mạng xã hội còn khó nhằn hơn nhiều, bởi đám giang hồ này là động thủ thật. Trong cảnh vạn bất đắc dĩ, hắn vẫn không dám rút binh khí, sợ bị gán chặt cái danh dâm tặc. Nếu không thể giết sạch đám người này để diệt khẩu thì sau này sẽ càng thêm phiền phức. Hắn vội vàng vận chuyển luồng nội công mang theo khi xuyên không, thôi động Phong Vân bách thức, mượn lực đả lực, muốn gạt đôi sắt bài của hai anh em kia ra.
Nào ngờ, tuyệt chiêu "Phong Vân xuất thiên biến" — một trong ba kỳ chiêu của Phong Vân bách thức — lại kỳ diệu đến nhường này. Đôi sắt bài của hai anh em vừa đâm tới, dưới sự dẫn dắt và bẻ hướng từ nội kình của hắn, lập tức đổi hướng, đánh thẳng vào chính người nhà mình. Sắt bài của gã huynh trưởng bên trái nện mạnh vào ngực và bụng dưới của người đệ đệ; còn sắt bài của gã đệ đệ bên phải thì nện trúng vai và trán của người huynh trưởng. Chỉ nghe "phập phập" hai tiếng, hai người lập tức mất mạng tại chỗ.
Vương Trùng còn chưa kịp kinh hỷ. Hắn vốn chẳng có chút kinh nghiệm thực chiến nào, ban nãy hoàn toàn dựa vào phản xạ vô điều kiện. Lúc này nhìn thấy cảnh máu me, dạ dày bỗng cuộn trào, nhịn không được mà nôn khan một trận.
Đám hán tử giang hồ có mặt ở đây đều biết rõ, Hảo gia huynh đệ sở hữu một thân ngoại công cương mãnh, đôi sắt bài trong tay lại là tuyệt kỹ gia truyền. Bọn họ từng tung hoành Nam Bắc mấy chục năm, hợp lực đánh bại vô số cường địch, vốn là những nhân vật tàn nhẫn khét tiếng. Thế nhưng chẳng ai có thể ngờ, hai anh em nhà này lại bị một gã thanh niên trông có vẻ thư sinh nho nhã dùng đúng một chiêu kết liễu. Chiêu thức xuất ra kỳ diệu tới cực điểm, khiến bao nhiêu kẻ xung quanh nhìn mà chẳng hiểu rốt cuộc chuyện gì vừa xảy ra.
Đám người còn chưa kịp kinh hãi thì đã thấy Vương Trùng nôn thốc nôn tháo. Ánh mắt mỗi kẻ lập tức lóe sáng, thầm nghĩ: "Hóa ra là một tay mơ? Chưa từng giết người bao giờ."
Lúc này nào còn ai thèm quan tâm xem gã thanh niên này có phải là Bạch Cúc Hoa hay không? Bạch Cúc Hoa hung danh lừng lẫy, sao có thể chưa từng giết người? Tất cả liền ùa lên như ong vỡ tổ, đủ loại binh khí thi nhau vung tới. Rõ ràng người trong giang hồ chưa bao giờ thèm nói quy củ giang hồ. Cái gì mà đơn đả độc đấu, không cho phép người ngoài xen vào, tất cả đều là do mấy tay tiểu thuyết gia bốc phét bịa đặt. Cùng nhau xông lên kết liễu kẻ địch mới chính là bản sắc thực sự của chốn võ lâm.Vương Trùng thật sự không ngờ tới, tự tay giết người lại khiến cơ thể sinh ra phản ứng mãnh liệt đến vậy.
Dù sao cách đây không lâu, hắn vẫn còn là một tinh anh chốn đô thị luôn tuân thủ pháp luật, đến con gà còn chưa từng cắt tiết. Làm sao hắn dám nghĩ có ngày mình lại tự tay đoạt mạng người khác, mà còn dùng thủ đoạn hung tàn đến thế? Lại còn một chiêu lấy hai mạng? Hắn hoàn toàn không biết tâm lý của mình lại yếu đuối và hèn nhát đến vậy. Thế nhưng lúc này chẳng có ai cho hắn thời gian để bình tâm. Nhìn hơn mười gã giang hồ đằng đằng sát khí xông lên, kẻ nào kẻ nấy mặt mày dữ tợn, dẫu vừa ra tay hạ sát hai mạng người, hắn vẫn không khỏi khiếp sợ. Hắn đột ngột quay đầu, thân hình lướt đi một cái đã ở cách xa hàng chục thước, lập tức thi triển khinh công tháo chạy thục mạng.
Hắn dốc hết sức bình sinh cuồng bôn, gió bên tai rít lên vù vù. Tốc độ nhanh tới mức chính hắn cũng kinh ngạc xen lẫn vui mừng. Ngoái đầu nhìn lại, thấy không một ai đuổi kịp, hắn vừa mới thầm mừng rỡ thì đã thấy đám hán tử giang hồ kia đồng loạt móc từ trong ngực ra đủ loại ám khí, vung tay phóng tới tấp. Nào là phi hoàng thạch, thiết liên tử, phi đao, phi tiêu, tụ tiễn, thiết qua... nhiều vô số kể, ngợp kín cả bầu trời. Vương Trùng thầm kêu khổ không thôi, nghĩ bụng: "Chốn giang hồ này cũng quá đỗi hung hiểm rồi!"
"Bọn chúng còn chưa thèm xác minh xem ta có đúng là Bạch Cúc Hoa hay không mà đã bừa bãi ra tay đoạt mạng."
"Ngộ nhỡ giết nhầm thì sao..."
"Thôi bỏ đi, e rằng đám người này thường xuyên giết nhầm, chắc cũng quen tay cả rồi."
Thân pháp Vương Trùng biến hóa liên hồi. Hắn biết rõ ở khoảng cách xa thế này, cho dù là thần thương thủ cũng chưa chắc đã bắn trúng, ám khí của đám giang hồ này e rằng độ chuẩn xác còn kém hơn nhiều. Quả nhiên, dưới sự ra sức né tránh của hắn, đám ám khí bay tới đều lần lượt rơi rụng lả tả. Khinh công của hắn cao minh hơn đám hán tử này không chỉ một bậc, chỉ trong chớp mắt đã kéo giãn khoảng cách, ám khí không thể nào chạm tới được nữa.
Đang lúc dốc sức phi bôn, chợt có một luồng kình phong cuồng bạo ập thẳng vào mặt. Luồng kình phong này vô cùng lợi hại, mang theo uy thế phong lôi, tựa như sấm sét nổ tung giữa không trung, lập tức ép hắn đến mức hít thở không thông. Vậy mà lại có người từ trên không trung vung một chưởng vỗ xuống!
Nghe tiếng gió từ chưởng lực, kẻ ra tay đích thị là một cao thủ thâm hậu. Vương Trùng trong lòng kinh hãi, không dám vươn tay đỡ chưởng, chiếc quạt xếp trong tay áo lập tức bay ra, đối cứng một chiêu với người nọ.
Kẻ ra tay trong lòng cũng thầm kinh hãi, nghĩ bụng: "Người này mang một thân nội công Huyền Môn chính tông của Võ Đương phái, ôn nhuận bình hòa, tuyệt đối không thể là Bạch Cúc Hoa."
Vương Trùng cũng vừa kinh ngạc vừa hoảng sợ, thầm nghĩ: "Chưởng lực của người này thật lợi hại!"
Kẻ chặn đường Vương Trùng là một đạo sĩ trẻ tuổi, phong thái thanh thoát, chính là người được xưng tụng là đệ nhất cao thủ đời thứ mười bảy của Thiên Sư đạo — Phương Kính Nhữ. Hắn nghe đám giang hồ kia hô hoán bắt giữ Bạch Cúc Hoa liền dũng mãnh ra tay, nhưng chỉ qua một chiêu giao thủ đã biết người này tuyệt đối không phải tên dâm tặc kia, vội vàng cất tiếng hỏi: "Không biết là vị đạo hữu nào của Võ Đương phái đang ở đây?"
"Tại hạ là Phương Kính Nhữ, đệ tử đời thứ mười bảy của Thiên Sư đạo, do hiểu lầm đạo hữu là Bạch Cúc Hoa nên mới ra tay cản đường."
Vương Trùng cảm động đến mức suýt khóc, rốt cuộc cũng có người chịu nói lý lẽ, không còn bất chấp trắng đen phải trái đã đòi đánh đòi giết. Thế nhưng vấn đề nằm ở chỗ, chính hắn cũng không dám chắc bản thân có phải là Bạch Cúc Hoa hay không! Trong lòng thấp thỏm không yên, hắn nơm nớp đáp: "Tại hạ Vương Trùng!"
Chỉ chậm trễ một chút như vậy, hơn mười hán tử giang hồ kia đã dồn dập đuổi tới nơi.
Phương Kính Nhữ xoay người, chắn trước mặt Vương Trùng, quát lớn: "Chư vị đồng đạo giang hồ, vị đạo hữu này không phải là Bạch Cúc Hoa, xin chớ nhận nhầm người!"
Đám hán tử giang hồ kia lại chẳng hề khách khí, vung tay phóng ra một loạt ám khí. Phương Kính Nhữ kinh nghiệm phong phú hơn Vương Trùng rất nhiều, từ trong tay áo cũng bay ra một chiếc quạt xếp, quét ngang một vòng giữa không trung, gạt phăng toàn bộ ám khí rơi lả tả xuống đất, quát lớn: "Đây chính là phong lôi pháp phiến thần công của Thiên Sư phủ, tuyệt đối không thể giả mạo, chư vị không cần phải đa nghi."Thấy vị đạo sĩ trẻ tuổi kia võ công có vẻ cực kỳ lợi hại, đám người giang hồ này căn bản chẳng buồn đôi co, đồng loạt quay lưng rời đi. Hiển nhiên bọn họ đã quá quen với cái quy củ võ lâm "võ công ngươi cao, lời ngươi nói chính là đạo lý", thế nên lúc rút lui vô cùng ăn ý.
...... Phương Kính Nhữ: Người ta cũng là một đại cao thủ cơ mà......