Nhưng dù có gặng hỏi thế nào, Tạ Hằng sống chết cũng không chịu nói mẫu thân của hai đứa trẻ đang ở đâu.
Năm đó, câu duy nhất hắn kiên định lặp đi lặp lại chỉ là:
"Từ nay về sau, con sẽ không cưới vợ, Tuế Tuế và An An chính là con của con."
Khoảng thời gian đó, cả nhà đều cảm thấy vô cùng hoang đường, cho rằng Tạ Hằng thật sự đã phát điên.
Lão phu nhân cùng Lão Hầu gia thậm chí còn vì chuyện này mà tức giận không nhẹ, nộ khí công tâm suýt nữa thì ngất xỉu.
Nhưng Tạ Hằng vẫn cắn răng không chịu hé nửa lời.
Cứ thế, chuyện này cũng đành bỏ ngỏ, chẳng đi đến đâu.
May thay người trong nhà đều vô cùng yêu thương hai đứa trẻ, xem như bảo bối mà nâng niu cưng chiều.
Ngày thường Tạ Hằng phải cầm quân đánh giặc, dẫu không xuất chinh cũng phải tới quân doanh thao luyện.
Bởi vậy hắn rất ít khi ở nhà, hai đứa nhỏ tuy mang tiếng là con của Tạ Hằng, nhưng thực chất thời gian ở bên cạnh Lão phu nhân lại nhiều hơn.
Ban đầu, mọi người ít nhiều vẫn cảm thấy hiếu kỳ xen lẫn chút kỳ lạ trước sự xuất hiện đột ngột của hai đứa trẻ.
Nhưng nhìn tình cảnh lúc này, nếu hôm nay không nhờ có hai đứa bé, e rằng Hầu phủ tuyệt đối chẳng thể tránh được đại nạn.
Chính nhờ chúng có được cơ duyên mới cứu vớt được cả phủ.
Nói thật, trong mắt Lão phu nhân, Tuế Tuế và An An chẳng khác nào hai tiểu phúc tinh.
Nghĩ đến đây, Lão phu nhân không kìm được lại thở dài một tiếng.
Bà không khỏi cảm thán, đúng là tạo hóa trêu ngươi.
Năm đó nếu không mang hai đứa trẻ này về, e rằng lần này cả nhà đã bị hoàng thượng tính kế đến mức phải chôn thây.
Ngoài miệng nói là lưu đày, nhưng thực chất hoàng thượng đã động sát tâm.
Dù cho ngài không phái người giở trò trên đường đi, thì chỉ riêng chặng đường dài đằng đẵng ấy thôi cũng đã muôn phần gian nan.
Chẳng nói đâu xa, ngay cả bản thân bà tuổi tác đã cao, chắc chắn cũng chẳng gượng nổi.
Thậm chí, Lão phu nhân vốn đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ bỏ mạng trên đường lưu đày.
Bà biết mình khó lòng đi đến cuối con đường, song có thể ở bên con cháu thêm một đoạn cũng là niềm an ủi.
Chỉ mong quãng thời gian ấy có thể dài thêm một chút, thêm một chút nữa.
Đêm ấy, trên dưới Hầu phủ chẳng một ai chợp mắt.
Ngoại trừ Tô Tô còn nằm trong tã lót, nó khóc mệt lả trong lòng Tạ Tri Ý đến mức khản cả giọng, lúc này mới mơ màng thiếp đi.
Tạ Tri Ý ôm Tô Tô vào lòng, khe khẽ dỗ dành, muốn cho con nhỏ được ngủ thêm một chốc.
Ngày mai chưa biết còn phải chịu bao nhiêu khổ ải.
Lúc này ngủ thêm được chút nào hay chút ấy.
Trời vừa tờ mờ sáng, hạ nhân trong Hầu phủ đã bắt tay vào chuẩn bị bữa sáng.
Ai nấy đều hiểu rõ đây là bữa cơm cuối cùng được ăn trong Hầu phủ, thế nên tâm trạng mọi người đều vô cùng nặng nề.
Đợi cả nhà dùng xong bữa sáng, thánh chỉ cũng nhanh chóng truyền tới.
Người đến truyền chỉ là đại thái giám thân cận bên cạnh hoàng đế - Lý công công, cùng Hộ bộ thị lang Lưu Trường Thanh.
Hai người bọn họ, một kẻ đại diện hoàng thượng tuyên đọc thánh chỉ, kẻ còn lại phụ trách sắp xếp việc xét nhà.
Giây phút bước chân vào Hầu phủ, Lý công công và Lưu Trường Thanh lập tức ưỡn thẳng lưng, bày ra vẻ vô cùng uy nghiêm đứng trước mặt mọi người.
Nhất là Lý công công vốn quen thói cậy thế ép người, gã dùng ánh mắt châm chọc quét nhìn đám người trước mặt, lúc này mới thong thả mở thánh chỉ ra.
"Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Tạ thị thống lĩnh binh mã ý đồ mưu phản, Lão Hầu gia tung tích không rõ, trẫm lo lắng bách tính gặp nguy nan. Nhưng niệm tình Hầu phủ nhiều năm bảo vệ Tĩnh quốc bình an, nay ban chiếu lưu đày Tây Bắc, niêm phong Hầu phủ. Khâm thử!"Lão phu nhân cùng mọi người nghe những lời hoang đường này, trên mặt đều lộ rõ vẻ giận dữ không sao giấu giếm.
Nhưng cuối cùng, bọn họ vẫn đành phải quỳ xuống tiếp chỉ.
"Đa tạ hoàng thượng!"
Lý công công mím môi cười khẩy, tiện tay đưa thánh chỉ cho Lão phu nhân.
Thấy đám người Lão phu nhân đứng dậy, gã lại mang theo vẻ ghét bỏ mà đánh giá mọi người một phen.
"Sao các ngươi lại ăn mặc mộc mạc thế này mà tới tiếp chỉ? Hoàng thượng hạ chỉ, các ngươi phải ăn vận chỉnh tề nghênh đón mới đúng chứ! Sao lại chẳng hiểu chút lễ nghĩa nào như vậy?"
Lý công công rõ ràng là đang cố ý làm khó dễ.
Tạ Minh Xuyên bất mãn vừa định lên tiếng, lại bị Lão phu nhân dẫn trước ngắt lời.
Bà không chút sợ hãi, thái độ không kiêu ngạo cũng không tự ti, đối diện thẳng với ánh mắt của Lý công công:
"Lý công công, Lão Hầu gia nay tung tích không rõ, e là đã bị gian nhân hãm hại; con trai Tạ Hằng của ta lại mang trọng thương hôn mê bất tỉnh. Trong tình cảnh này, chúng ta lấy đâu ra tâm trí mà chải chuốt ăn vận?"
"Chúng ta cũng đâu phải phường vô lương tâm, trong nhà gặp đại nạn, ai còn tâm trạng đâu mà chải chuốt trang điểm?"
Tạ Minh Xuyên lạnh lùng tiếp lời phản bác.
Lão phu nhân dù cố gắng kiềm chế cảm xúc, nhưng khi nhắc tới biến cố của gia đình, hốc mắt vẫn bất giác đỏ hoe, giọng nói cũng nghẹn ngào.
Tạ Tri Ý đau lòng vươn tay đỡ lấy cánh tay Lão phu nhân, khẽ giọng an ủi:
"Mẫu thân, người đừng khóc nữa, dẫu sao cả nhà chúng ta vẫn được ở bên nhau, phụ thân cũng nhất định sẽ bình an vô sự thôi."
Lý công công nhìn bộ dạng này của các nàng chỉ thấy phiền phức, lạnh lùng liếc một cái rồi thu hồi ánh mắt.
Sau đó, gã dường như nhớ ra điều gì, bèn quay người cười nói với Lưu Trường Thanh:
"Lưu đại nhân, thánh chỉ đã tuyên đọc xong, giờ đến lúc xét nhà rồi. Những việc này ngày thường đều do ngài phụ trách, đành làm phiền ngài vất vả một chuyến vậy."
Lý công công dẫu sao cũng là người thân cận bên cạnh hoàng thượng, Lưu Trường Thanh tuy là Hộ bộ thượng thư nhưng cũng không muốn đắc tội gã.
"Lý công công nói quá lời rồi, đã cùng nhau tới đây, lẽ ra phải cùng nhau phụ trách, chúng ta cùng đi xem thử đi."
Đám người Lão phu nhân đã thu dọn xong những đồ đạc cần mang theo trên đường, đặt gọn gàng giữa sân viện.
Phần còn lại chỉ cần đợi bọn họ kiểm tra xong là coi như xong chuyện.
Lý công công và Lưu Trường Thanh cùng nhau đi về phía hậu viện. Hai người là kẻ chịu trách nhiệm xét nhà lần này, ít nhiều cũng sẽ kiếm chác được chút lợi lộc.
Đồ vật giá trị nhất của Hầu phủ chắc hẳn đều nằm trong khố phòng, hai người vô cùng ăn ý, rảo bước đi thẳng về hướng đó.
Thế nhưng khi cánh cửa khố phòng vừa được đẩy ra, cả hai đều ngẩn người chết lặng.
"Chuyện... chuyện này, đồ đạc ở đây đâu hết rồi?!"
Lý công công nhìn khố phòng trống không, trong thoáng chốc thậm chí còn chưa kịp phản ứng lại.
Lưu Trường Thanh cũng kinh ngạc sững sờ, hắn thậm chí còn tưởng mắt mình bị hoa, vội vàng đưa tay dụi mắt.
Thế nhưng trước mắt quả thực chẳng có lấy một thứ gì.
Tình huống gì thế này!
Lý công công và Lưu Trường Thanh đưa mắt nhìn nhau, dường như nhận ra điều bất thường, vội vàng rảo bước về phía nhà bếp.
Không ngoài dự đoán, nơi này vẫn trống trơn, chẳng còn sót lại thứ gì.
"Lưu đại nhân, ngài tìm phía bên kia đi, ta ở bên này xem xét tình hình."
Lý công công lúc này đã bắt đầu toát mồ hôi hột, gã giơ tay lau mồ hôi lạnh trên trán, giọng nói cũng bất giác run rẩy.
Hầu phủ sau khi bị xét nhà, mọi tài sản ở đây đều phải nộp hết vào quốc khố.
Vốn dĩ bọn họ còn ngỡ đây là một sai sự béo bở.Dẫu sao trong lúc xét nhà, có thiếu đi vài món đồ hay chút vàng bạc châu báu thì cũng chẳng ai thèm để ý.
Trước đây, Lưu Trường Thanh cũng không ít lần giở trò này.
Nhưng bây giờ, thế này rốt cuộc là sao?
Đường đường là Hầu phủ to lớn nhường này, vậy mà tìm nãy giờ chẳng thấy lấy một món đồ, chẳng lẽ ngày thường người trong Hầu phủ không cần dùng đến đồ đạc chắc?
Sao có thể như vậy được, điên thật rồi sao? Hay là hắn đã đến nhầm chỗ rồi?