Sau khi Thi Họa mỉm cười tiễn nhóm người An tiểu thư và Hứa Thiến rời đi, văn phòng lại chìm vào yên tĩnh.
Nàng ngồi trên sô-pha, nhìn số tiền vừa được cộng vào tài khoản trên điện thoại, không kìm được lại cảm thán.
Những bộ y phục cổ này quả thực quá đáng giá.
Đợi thu xếp hòm hòm mọi việc bên này, Thi Họa nhìn đồng hồ, đoán chừng phía hai đứa nhỏ đã qua cơn nguy hiểm, lúc này mới cất tiếng hỏi nhỏ:
"An An, Tuế Tuế, hai đứa có đó không?"
Chỉ chốc lát sau đã nghe thấy tiếng của Tuế Tuế, song âm thanh vẫn rất nhỏ, nghe không được rõ ràng, thậm chí còn xen lẫn tiếng khóc thút thít đầy tủi thân.
Lúc này, An An và Tuế Tuế đã theo cả gia đình rời khỏi Hầu phủ.
Bọn họ phải ra khỏi cổng thành trước, sau đó mới tiến về Tây Bắc.
Vừa tới cổng thành, bởi vì tình hình quá đỗi hỗn loạn, Tuế Tuế vốn nhát gan nên không khỏi bị dọa khóc.
Dọc đường, hai đứa nhỏ còn nhìn thấy rất nhiều nạn dân áo quần rách rưới, phần lớn đều bị đám thị vệ thô bạo chặn lại.
Đám nạn dân bị cản không cho vào Kinh thành vẫn đang giằng co, cãi vã với thị vệ ngay tại cổng thành.
Bọn họ cũng là con dân Tĩnh quốc, nay gặp thiên tai, cớ sao lại không được chạy nạn vào Kinh thành?
Bầu không khí nhất thời trở nên giương cung bạt kiếm. Vốn dĩ An An và Tuế Tuế chỉ cần theo tổ mẫu cùng mọi người rời đi là êm chuyện.
Nhưng ngặt nỗi, ngay lúc sắp ra khỏi cổng thành, đoàn người lại bị hộ vệ chặn lại lần nữa.
Kẻ phái người tới lần này là Thừa tướng. Không sai, chính là kẻ xấu mà hai đứa nhỏ vẫn hay nhắc tới.
Thừa tướng không đích thân ra mặt, chỉ phái thân vệ của mình đến.
"Lão phu nhân, chúng ta phụng mệnh đến đây lục soát. Dù sao các vị cũng đang mang tội trạng, nếu lỡ mang theo thứ gì không nên mang ra ngoài thì lại thành lỗi tắc trách của chúng ta. Cho nên, trước khi ra khỏi cổng thành vẫn phải kiểm tra lại một lượt, đắc tội rồi!"
Tên hộ vệ dẫn đầu vừa nói vừa tự ý mở tung những bọc hành lý của đoàn người ra kiểm tra, như thể rất sợ bọn họ sẽ mang giấu thứ gì đó đi.
Vốn dĩ cổng thành đã bị nạn dân chặn kín, nay lại thêm việc kiểm tra giữa chừng.
Đoán chừng đợi đến lúc ra khỏi cổng thành thì trời cũng đã sẩm tối.
Thi Họa lắng nghe Tuế Tuế giải thích, đã hiểu rõ toàn bộ ngọn nguồn câu chuyện.
"Không sao đâu Tuế Tuế, muội đừng khóc, đừng sợ, chẳng phải còn có tỷ tỷ ở đây sao? Muội còn nhỏ chưa hiểu rõ tình hình hiện tại, có thể giúp tỷ hỏi thăm tổ mẫu một chút được không?"
Tuế Tuế ngoan ngoãn vâng lời, quay sang nói với Lão phu nhân rằng thần tiên tỷ tỷ muốn hỏi thăm tình hình.
Lão phu nhân liếc nhìn cỗ xe ngựa phía sau, lúc này mới lên tiếng:
"Cháu cứ nói với tỷ tỷ rằng, phụ thân các cháu có xe ngựa."
Nói đến đây, Lão phu nhân dường như lại nghĩ tới điều gì, thoáng chút khó xử mà ngập ngừng.
"Chỉ là, đường đi hiện giờ của chúng ta khá khó khăn, còn gian nan hơn so với tưởng tượng ban đầu của ta rất nhiều. Thực sự không ngờ lại có đông nạn dân đến thế. May mà còn có ám vệ của phụ thân các cháu âm thầm bảo hộ, nếu không thì chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa."
Trong lúc nói chuyện, bà lại liếc nhìn đám thị vệ vẫn đang lục lọi đồ đạc bên cạnh.
Những lời tiếp theo dù bà chưa nói ra, Tuế Tuế cũng đã hiểu được.
Cô bé lén lút trốn vào một góc, đầy vẻ bất bình mà tức giận nói với Thi Họa:
"Tỷ tỷ, thật sự quá đáng ghét! Dọc đường đi, chúng muội gặp rất nhiều người không có cơm ăn, còn có cả những đứa trẻ trạc tuổi muội nữa, bọn họ đều vô cùng đáng thương. Thế nhưng trong nhà kẻ xấu kia lại được ăn bao nhiêu của ngon vật lạ, sống sung sướng như vậy, muội thật sự tức chết đi được!"Trong lúc Tuế Tuế nói chuyện, phía sau lưng nó vẫn còn không ít nạn dân đang kêu gào oán thán.
Bọn họ chẳng qua chỉ muốn xin miếng cơm ăn, muốn bản thân có thể sống sót qua ngày mà thôi.
Cớ sao đám quan lớn kia lại có nhiều đồ ăn đến thế, nhưng đối với bọn họ thì lại chẳng chịu bố thí lấy một chút?
Bọn họ đã làm sai điều gì chứ, thiên tai đâu phải thứ phàm nhân có thể ngăn cản!
Đây là lần đầu tiên Thi Họa thấy Tuế Tuế tức giận đến mức này, nhưng nàng hoàn toàn thấu hiểu nguyên do.
Bản thân nàng ở bên này chỉ nghe thôi đã thấy vô cùng phẫn nộ, nếu tận mắt chứng kiến cảnh tượng ấy, chẳng biết sẽ còn tức giận đến nhường nào.
"Tỷ tỷ, muội muốn khiến đám người xấu đó trở nên thật nghèo, thật nghèo, tốt nhất là nghèo đến mức không có cơm mà ăn! Nếu không, cả đời này bọn họ cũng chẳng thể biết được những người không có cơm ăn sẽ đói khát đến nhường nào!"
Lời của Tuế Tuế bỗng chốc gợi ra một ý tưởng cho Thi Họa.
Đôi mắt nàng sáng lên như vừa ngộ ra điều gì, sau đó mỉm cười cất lời:
"Tuế Tuế nói rất có lý. Giờ tỷ tỷ đang có pháp thuật, các muội lại chưa rời khỏi Kinh thành, có lẽ chúng ta có thể làm chút gì đó, coi như giúp các muội báo thù."
Đã có thể dọn sạch Hầu phủ, vậy cũng đồng nghĩa với việc có thể dọn sạch phủ đệ của những kẻ xấu kia chứ nhỉ?
Nghĩ tới đây, Thi Họa liền dặn dò Tuế Tuế:
"Tuế Tuế, muội và An An còn quá nhỏ, không thể tự mình làm việc này được. Tiểu thúc thúc của các muội có ở bên cạnh không? Có thể gọi thúc ấy qua đây, tỷ tỷ sẽ bàn bạc với mọi người xem phải làm thế nào. Tới lúc đó cứ theo kế hoạch mà làm, chúng ta phải trừng trị đám người xấu kia một phen ra trò!"
Tuế Tuế lập tức mừng rỡ đáp lời:
"Dạ được! Muội đi gọi tiểu thúc thúc ngay đây, tỷ tỷ chờ muội một lát nhé!"
Thi Họa khẽ đáp lời, sau đó kiên nhẫn chờ tiểu gia hỏa quay lại.
Nhưng đợi một lúc lâu, phía tiểu gia hỏa vẫn chẳng có chút động tĩnh nào.
Thi Họa đoán chừng nó bị chuyện gì đó giữ chân nên cũng không thúc giục. Bọn họ đang trên đường lưu đày, cổng thành lại hỗn loạn như thế, đổi lại là bất kỳ ai cũng sẽ thấy sợ hãi.
Lúc này ắt hẳn mọi người đang vô cùng hoảng loạn, nếu thật sự gặp phải rắc rối gì, tiểu gia hỏa chắc chắn sẽ chủ động liên lạc với nàng.
Nàng dứt khoát không lên tiếng hỏi dồn nữa.
Không biết đã đợi bao lâu, mắt thấy trời đã sẩm tối, nhưng phía tiểu gia hỏa vẫn bặt vô âm tín.
Thi Họa cũng cảm thấy hơi đói bụng, liền tiện tay lấy chút đồ ăn nhanh lót dạ.
Nàng cuộn mình trên ghế sofa, cảm thấy dạ dày có chút khó chịu, nhưng trằn trọc mãi vẫn chẳng thể chợp mắt, thực sự quá đỗi lo lắng cho tình hình của hai đứa nhỏ bên kia.
Giờ trời đã tối đen như mực, bọn họ đang trên đường lưu đày, chẳng biết đã được ăn cơm chưa, tình hình rốt cuộc ra sao rồi?
Thi Họa nằm trên ghế sofa nhìn căn phòng chứa đồ, trong đầu bất giác hiện lên dáng vẻ của hai đứa nhỏ.
Nàng đưa tay xoa nhẹ phần bụng đang đau âm ỉ, chợt nghĩ đến việc nếu người của Hầu phủ trên đường đi cũng bị khó chịu đường ruột thì phải làm sao? Chẳng biết Phương Viên có chuẩn bị thuốc tiêu hóa hay không.
Nghĩ tới đây, Thi Họa liền ngồi dậy, mở hộp thuốc đã chuẩn bị sẵn ở một bên ra, vừa hay xem thử bên trong có những gì. Nếu thiếu sót thứ nào còn có thể mau chóng tìm người mua bổ sung, tránh để tới lúc thực sự cần dùng đến lại chẳng có.
Trên đường lưu đày sẽ gặp phải muôn vàn trắc trở bất ngờ, có những lúc nguy cấp chẳng thể nào chờ đợi được.
Nghĩ vậy, Thi Họa dứt khoát lấy hết đồ đạc trong hộp thuốc ra, tỉ mỉ lật xem kiểm tra, xem có cần bổ sung thêm thứ gì không.Trong lúc còn đang thu dọn, An An chẳng biết từ lúc nào đã đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt Thi Họa.
Tuế Tuế không tới, thời gian bên ngoài đã ngưng đọng.
Vừa nhìn thấy An An, Thi Họa không kìm nổi nỗi lo lắng trong lòng, vội vàng cất tiếng hỏi:
"An An? Sao đệ lại đột nhiên tới đây? Tình hình bây giờ thế nào rồi, có xảy ra chuyện gì không? Đệ không sao chứ!"