Lưu Trường Thanh từ từ ngã gục xuống đất, ngoảnh đầu nhìn Tạ Minh Xuyên. Hắn vươn tay, dường như còn muốn nói điều gì, nhưng miệng vừa hé mở đã trào ra toàn máu tươi.
Tạ Minh Xuyên lạnh lùng liếc hắn một cái, lại nhấc trường kiếm lên, chĩa thẳng vào cổ Lưu Trường Thanh, bấy giờ mới châm chọc lên tiếng:
"Hôm nay ngươi chết dưới tay ta cũng coi như không thiệt thòi. Thừa tướng là hạng người thế nào, ta chẳng cần nghe ngóng cũng thừa biết. Tâm địa tàn độc như thế, ngươi hợp tác với kẻ như hắn thì sau này cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì đâu!"
"Hôm nay thời gian có hạn, ta xử lý ngươi trước để báo thù cho phụ thân. Còn phía Thừa tướng, đợi khi rảnh tay ta cũng sẽ đích thân đi giải quyết hắn. Cứ yên tâm, chẳng bao lâu nữa ta sẽ tiễn tất cả các ngươi xuống suối vàng đoàn tụ."
Lưu Trường Thanh liều mạng lắc đầu, thậm chí còn muốn mở miệng van xin Tạ Minh Xuyên tha cho mình một mạng.
Nhưng hắn đã xem nhẹ cơn thịnh nộ của Tạ Minh Xuyên. Lúc này, chỉ có lấy mạng những kẻ này thì mối hận trong lòng Tạ Minh Xuyên mới vơi đi đôi phần.
Thế nên, chẳng đợi Lưu Trường Thanh kịp mở lời lần nữa, trường kiếm của Tạ Minh Xuyên đã vung lên, chém bay đầu hắn.
Nhìn cái đầu đẫm máu lăn lóc dưới chân, Tạ Minh Xuyên chỉ hờ hững liếc qua. Trả thù xong, trong lòng hắn dâng lên một cỗ sảng khoái dị thường.
Đồng thời, hắn cũng cảm thấy những hy sinh của phụ thân trước kia thật sự không đáng.
Tạ Minh Xuyên nhìn lên bầu trời ngoài cửa sổ, phảng phất như thấy được bóng dáng của phụ thân, khẽ lẩm bẩm: "Phụ thân, nếu người nhìn thấy cảnh này, ắt hẳn cũng sẽ vui mừng cho con chứ?"
"Người cứ từ từ mà xem, con nhất định sẽ tự tay giải quyết hết những kẻ đã hãm hại nhà chúng ta, tuyệt đối không để người phải chết oan uổng!"
Trong suy nghĩ của Tạ Minh Xuyên, phụ thân lúc này e là đã ngộ hại.
Bây giờ hắn chưa đủ khả năng tìm kiếm phụ thân, vậy nên việc cần làm trước mắt chính là báo thù cho người và ca ca.
Sớm muộn gì cũng có một ngày, hắn sẽ quay lại Kinh thành này, đích thân chất vấn vị hoàng đế kia xem, Tạ gia bọn họ rốt cuộc có tội tình gì!?
Giải quyết xong mọi việc, Tạ Minh Xuyên bước ra khỏi phòng, phi thân trở lại mái nhà.
Hắn biết rõ mình còn phải làm gì tiếp theo.
Thế là hắn ẩn mình dưới tán cây bên cạnh mái hiên, tiện bề quan sát nhất cử nhất động xung quanh. Nếu gặp phải nguy hiểm, hắn sẽ lập tức lệnh cho ám vệ đưa An An và Tuế Tuế rời đi.
Đến lúc đó, đích thân hắn sẽ ở lại đoạn hậu.
Cùng lúc đó, phía An An và Tuế Tuế cũng đã rục rịch hành động.
Một tên ám vệ bế An An đi tới hậu viện.
Hắn một tay ôm An An, tay An An cầm chặt ngọc bội, hầu như đi qua nơi nào là thu sạch đồ đạc nơi đó vào trong không gian.
Tuế Tuế lúc này đang ở phía bên kia ngọc bội.
Chỉ có làm vậy thì thời gian bên ngoài mới ngưng đọng, bọn họ mới có thể nhanh chóng thu gom đồ đạc.
Một ám vệ khác thì đứng chờ sẵn ở cửa hông.
Để lát nữa tiện đường rút lui.
Thời gian ngưng đọng, An An cầm ngọc bội trên tay, cửa của từng gian phòng ở hậu viện lần lượt bị đẩy ra.
Bất kể là đồ đạc trong phòng bếp hay vật phẩm trong khố phòng, thậm chí là thư họa treo tường tại những nơi đi qua, tất cả đều bị thu sạch sành sanh.
Thi Họa hiểu rõ tình hình bên ngoài, thế nên vừa thấy Tuế Tuế đi vào, nàng lập tức dọn ra một khoảng trống rất lớn để chứa những món đồ vừa mới thu thập được.An An biết thời gian có hạn nên không ngừng rảo bước thật nhanh. Dù đã mệt đến thở không ra hơi, nó vẫn không hề dừng lại.
Tuế Tuế ở bên kia yên lặng chờ đợi, trong lòng kỳ thực vẫn vô cùng căng thẳng, chỉ lo ca ca sẽ gặp phải nguy hiểm.
Thi Họa ở bên này nhìn đồ vật trước mắt ngày một nhiều thêm. Đặc biệt là đống vàng bạc châu báu, cổ ngoạn thư họa kia, số lượng thậm chí còn có thể sánh ngang với Hầu phủ.
Thế lực của Hộ bộ thượng thư hiển nhiên không thể bằng Hầu phủ.
Thế nhưng tài sản lại nhiều đến vậy, có thể thấy ngày thường hắn tham ô chẳng hề ít, đặc biệt là khi còn phụ trách những việc như xét nhà tịch biên.
Lén lút giấu riêng một ít đồ vật, cũng chẳng ai hay biết.
Thi Họa nhìn đống đồ chất đống ngày một nhiều, trong lòng không khỏi bốc hỏa.
Kẻ trung hiếu lại chẳng có kết cục tốt đẹp, mà lũ gian thần này lại được cẩm y ngọc thực, sống an nhàn sung sướng, đổi lại là ai cũng sẽ cảm thấy bất công.
Bất quá bây giờ như vậy cũng tốt, dứt khoát thu sạch toàn bộ tài sản của lũ gian tặc này.
Đợi sau này khi cần thiết có thể mang ra dùng, hơn nữa trên đường đi lưu đày hẳn sẽ gặp nhiều nạn dân, tới lúc đó có thể phát cho bọn họ.
Dù sao những thứ này cũng chẳng phải của cải trong sạch gì, mang đi cứu người xem như tích đức hành thiện.
An An đẩy một cánh cửa phòng ra, nhìn thấy từng rương lớn đầy ắp bạc trắng bên trong, cả người bỗng sững sờ ngây ngốc.
Nó biết trước đó Hoàng thượng có ban phát lương thực cứu tế.
Khoảng thời gian trước triều đình còn liên tục phát cháo, nhưng cũng chỉ là làm bộ làm tịch ngoài mặt, rất nhiều bá tánh vẫn không được ăn no.
Thậm chí phần lớn chỉ được húp nước cháo loãng, một hạt gạo cũng chẳng thấy đâu.
Nó từng nghe tiểu thúc thúc và tổ mẫu nhắc tới chuyện này.
Khi đó An An còn tưởng là Hoàng thượng quá đỗi keo kiệt, ban phát ít bạc, lương thực cũng chẳng có bao nhiêu.
Nhưng không ngờ rằng, thực chất số lương thực cứu tế mà Hoàng thượng ban xuống lại bị tên Hộ bộ thượng thư này nuốt trọn nhiều đến thế.
Hắn tham ô bao nhiêu của cải, đồng nghĩa với việc có bấy nhiêu người không có cơm ăn.
Những bá tánh chết đói bên vệ đường kia, thực sự quá đỗi đáng thương.
Tuế Tuế nghe ca ca nói vậy thì tức giận đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên.
"Sao hắn có thể tàn nhẫn độc ác như vậy chứ? Chẳng lẽ không có chút lương tâm nào sao? Nhiều người chết như vậy, lúc hắn nhìn thấy không cảm thấy sợ hãi ư! Thật tức chết ta mà!"
Thi Họa nghe thấy lời Tuế Tuế bèn vỗ về xoa đầu nó, nhẹ giọng giải thích:
"Nếu loại người này mà có lương tâm, thì ngay từ đầu đã chẳng nuốt số lương thực cứu tế đó rồi. Ta đoán chẳng riêng gì lần này đâu, có lẽ trước kia hắn đã nhiều lần lén lút bòn rút, bằng không tuyệt đối chẳng thể tích góp được nhiều vàng bạc châu báu đến thế."
Dẫu nàng đã sớm đoán trước được điều này, nhưng khi tận mắt chứng kiến, trong lòng vẫn trào dâng cơn phẫn nộ khôn nguôi.
Quả nhiên kẻ táng tận lương tâm đều đáng chết.
Hạng người như vậy sống chẳng thọ được đâu.
Cho dù có mạng vơ vét đống bạc này, thì cũng chẳng có mạng để hưởng thụ vinh hoa phú quý.
Phía An An lúc này đã thu sạch toàn bộ đồ đạc. Nó mệt đến thở hồng hộc, nhưng trên mặt lại rạng ngời nụ cười.
Hai tiểu bảo bối tuy chỉ là con trẻ, song đều hiểu rất rõ lần này mình đang làm việc thiện. Cho nên dù vô cùng mệt mỏi và có chút nguy hiểm, cả hai vẫn hết sức vui vẻ.
Thi Họa ở bên này thấy đồ vật đã được thu vào gần xong, bèn bắt tay vào phụ giúp dọn dẹp, sắp xếp lại.Nhìn đồ đạc trước mắt ngày một nhiều thêm, nàng không khỏi cảm thán.
Căn nhà vốn dĩ đã giống hệt một viện bảo tàng, nay bỗng dưng lại chất thêm ngần này đồ, người ngoài không biết khéo lại tưởng nơi đây cất giấu cả kho vàng cùng một viện bảo tàng khổng lồ ấy chứ.
E là nếu để nhà nước phát hiện, nửa đời sau của nàng chắc phải ngồi tù mọt gông mất.
Bên phía An An, sau khi xong việc, nó liền thông qua ngọc bội báo tin cho Tuế Tuế.
Tuế Tuế biết không thể chậm trễ, bèn nhanh chóng bước ra khỏi ngọc bội.
Tạ Minh Xuyên đang ẩn nấp trên mái nhà, vừa thấy hai bảo bối bước ra liền lập tức nhảy xuống.
"Thế nào rồi, đã thu dọn đồ đạc xong cả chưa?"