Tạ Minh Xuyên ân cần lau mồ hôi lấm tấm trên trán An An, giữa hàng mày hiện rõ vẻ xót xa, lo lắng.
Đứa trẻ còn nhỏ xíu thế này mà đã phải theo hắn làm chuyện nguy hiểm, thân làm tiểu thúc thúc, trong lòng hắn thực sự vô cùng khó chịu.
Nhưng tình thế lúc này quả thực hết cách rồi.
Gương mặt nhỏ nhắn của An An lại rạng rỡ nụ cười hớn hở, mảy may không thấy chút mệt mỏi nào.
"Cháu thu dọn xong xuôi hết rồi! Nhà bọn họ có nhiều đồ đáng giá lắm, cháu đưa hết sang chỗ thần tiên tỷ tỷ rồi, tiểu thúc thúc cứ yên tâm. Hay là chúng ta mau rời khỏi đây trước đi."
Tạ Minh Xuyên gật đầu ừ một tiếng.
Sau đó, hắn cúi người bế thốc An An vào lòng, còn Tuế Tuế do một ám vệ khác bế.
Ba người đưa mắt nhìn nhau, khẽ gật đầu ra hiệu.
"Cứ theo cửa hông lúc nãy mà ra, tiền viện e rằng có không ít kẻ đang canh giữ."
Dứt lời, Tạ Minh Xuyên đi lên phía trước dẫn đường.
Ám vệ bế Tuế Tuế đi ở giữa.
Người còn lại đi sau cùng bọc hậu.
Ba người thoăn thoắt quay trở về chỗ Lão phu nhân.
Suốt dọc đường không một ai phát hiện ra.
Thấy bóng dáng mấy người an toàn trở về, tảng đá đè nặng trong lòng Lão phu nhân rốt cuộc cũng được trút bỏ.
Bà biết rõ mấy đứa nhỏ này vừa đi làm chuyện gì.
Dù lo lắng, nhưng cục tức này Lão phu nhân thực sự nuốt không trôi, bảo không giận thì chắc chắn là giả.
Bọn trẻ cũng lớn rồi, muốn làm gì bà cũng chẳng thể quản được cả đời, chi bằng cứ để mặc chúng đi làm.
Về đến nơi, Tạ Minh Xuyên đặt An An xuống một chỗ an toàn, rồi lập tức bước tới bên cạnh Lão phu nhân.
Lúc này ngoài cổng thành vẫn hỗn loạn vô cùng, đám đông ồn ào chen lấn, không ít kẻ đang cãi cọ ầm ĩ.
Người nhà Lão phu nhân không ai lên tiếng, tất cả đều nép mình vào một góc, cố gắng thu liễm khí tức để không gây sự chú ý.
Lão phu nhân vốn đang ngồi trên xe ngựa, vì không yên tâm về tình hình của con trai nên khi thấy Tạ Minh Xuyên quay về, bà nóng lòng muốn hỏi rõ sự tình, dứt khoát bước thẳng xuống xe.
Tạ Minh Xuyên mang theo sắc mặt có phần nặng nề bước đến bên Lão phu nhân, kể lại toàn bộ những gì vừa nghe lén được trên mái nhà.
Đặc biệt là chuyện Lưu Trường Thanh cấu kết với Thừa tướng, hãm hại phụ thân và cả gia đình bọn họ.
Tạ Minh Xuyên cũng báo lại việc mình đã kết liễu Lưu Trường Thanh, coi như báo thù cho phụ thân.
Sau đó, hắn mới kể đến chuyện đã gom sạch toàn bộ của cải nhà họ Lưu.
Lão phu nhân kiên nhẫn lắng nghe, ánh mắt càng lúc càng trở nên thâm trầm.
Bà vốn đã đoán được chuyện này có điểm mờ ám, nhưng khi tận tai nghe thấy, vẫn khó nén nổi cơn phẫn nộ.
"Mẫu thân, An An nói với con rằng tên Lưu Trường Thanh kia thậm chí còn tham ô cả lương thực cứu tế, thảo nào lại có nhiều nạn dân đến vậy. Vừa rồi trên đường trở về, bọn con còn thấy không ít người ngã gục bên đường, đói đến mức thoi thóp hơi tàn. Cứ tiếp tục thế này, e là số người chết đói sẽ ngày càng nhiều!"
Lão phu nhân hiểu ý của Tạ Minh Xuyên, trong lòng tuy cũng xót xa, nhưng nhất thời vẫn chưa nghĩ ra được cách nào vẹn toàn.
Suy đi tính lại, bà lại đưa mắt nhìn về phía hai đứa nhỏ An An và Tuế Tuế cách đó không xa.
Bọn họ bây giờ đã chẳng còn thân phận tôn quý gì nữa, giữ lại nhiều bạc như vậy thực ra cũng chẳng có tác dụng gì lớn lao.Nghĩ tới đây, Lão phu nhân vẫy tay gọi An An và Tuế Tuế đến bên cạnh mình.
Bà hiền từ xoa đầu hai đứa trẻ. Tuổi còn nhỏ xíu mà đã làm được những việc nguy hiểm nhường này, trong lòng Lão phu nhân thực sự vô cùng xót xa.
Thế nhưng lúc này nói nhiều cũng vô ích, quan trọng là phải xem bước tiếp theo nên an bài ra sao.
Nghĩ vậy, bà nghiêm túc dặn dò hai đứa nhỏ:
"An An, Tuế Tuế, hai cháu có thể bàn bạc với thần tiên tỷ tỷ một chút được không? Trời cũng sắp tối rồi, xem liệu có thể nhờ tỷ ấy đợi đến lúc hửng sáng, rải toàn bộ số bạc cứu tế xung quanh phủ Hộ bộ Thượng thư hay không? Sau đó để lại tờ giấy báo cho nạn dân tới lấy."
"Người đến càng đông, chuyện sẽ càng ầm ĩ. Dù Lưu Trường Thanh đã chết, nhưng hắn từng hại mạng không biết bao nhiêu người, gia quyến của hắn cũng chẳng có tư cách gì để sống yên ổn. Một khi chuyện xé ra to, dẫu hắn mang thân phận Hộ bộ Thượng thư, Hoàng thượng cũng buộc phải tra xét nghiêm ngặt, đám nạn dân coi như được cứu rồi."
Hai bảo bối nghe hiểu lời tổ mẫu, ngoan ngoãn gật đầu rồi vội vàng truyền đạt lại kế hoạch này cho Thi Họa.
Thi Họa đương nhiên không từ chối, việc này đối với nàng chẳng có gì khó khăn.
Lúc này, trong đầu Tạ Minh Xuyên vẫn không ngừng tái hiện lại những chuyện vừa xảy ra.
Gương mặt đắc ý của Lưu Trường Thanh cứ lởn vởn trước mắt, bảo hắn không tức giận chắc chắn là giả.
"Mẫu thân, vì sao chúng ta không dứt khoát tạo phản luôn đi? Hoàng thượng đã cạn tình cạn nghĩa, lại thêm vô số kẻ lăm le hãm hại gia tộc, lẽ nào chúng ta cứ phải nuốt giận chịu nhục thế này sao?"
Thực ra không phải Lão phu nhân chưa từng nghĩ đến vấn đề này. Nghe Tạ Minh Xuyên hỏi vậy, bà chỉ biết bất lực nhìn con trai, thở dài giải thích:
"Minh Xuyên, gia tộc chúng ta nhân khẩu đông đúc, lúc này người thực sự bị lưu đày chỉ có nhà ta. Không phải vì Hoàng thượng nhân từ, mà là vì hắn chưa tìm được cái cớ thích hợp. Nếu bây giờ làm phản, e là toàn tộc sẽ không một ai sống sót, sao có thể bắt họ mạo hiểm cùng chúng ta được?"
Lời của Lão phu nhân khiến Tạ Minh Xuyên sững sờ.
Quả thực trước đó hắn chưa từng nghĩ sâu xa đến vậy.
Nhưng giờ ngẫm lại mới thấy đúng, Tạ gia vẫn còn bao nhiêu người đang ở lại Kinh thành.
Dù chỉ là bàng chi, nhưng một khi mưu phản tất nhiên sẽ bị tru di cửu tộc. Hoàng thượng dung túng cho Thừa tướng cùng bè lũ Lưu Trường Thanh tùy ý ức hiếp, e rằng chính là đang đợi nhà ta làm phản.
Để đến lúc đó danh chính ngôn thuận mẻ lưới bắt gọn tất cả.
Tâm tư thật quá mức thâm độc!
Thấy Tạ Minh Xuyên thẫn thờ, Lão phu nhân mỉm cười vỗ nhẹ lên mu bàn tay hắn trấn an:
"Nhưng mà, mẫu thân con cũng đâu sống uổng hơn nửa đời người, mọi chuyện cơ bản đã được thu xếp ổn thỏa."
"Tối qua ta đã bí mật sai người đưa thư cho các thúc bá của con, bảo họ tạm thời rời khỏi Kinh thành, tránh xa chốn thị phi. Chúng ta cứ thuận theo ý Hoàng thượng, ngoan ngoãn lên đường trước đã."
"Đợi đi xa thêm một chút, đến lúc đó trời cao Hoàng đế xa, dẫu chúng ta có thẳng tay chém giết đám quan binh này cũng chẳng hề hấn gì."
Nói đến đây, Lão phu nhân liếc nhìn Tạ Hằng vẫn đang hôn mê trên xe ngựa.
"Huống hồ đại ca con lại đang trong tình trạng này, nếu mưu phản ngay lúc này, chúng ta không thể nào toàn thân trở lui được. Minh Xuyên, bây giờ tuyệt đối không được bốc đồng, con có hiểu ý ta không?"Tạ Minh Xuyên kỳ thực ban đầu vẫn chưa hiểu rõ.
Nhưng sau khi nghe mẫu thân kiên nhẫn giải thích, hắn bỗng chốc sáng tỏ mọi chuyện.
Hắn quả quyết gật đầu đáp ứng: "Mẫu thân yên tâm, con tuyệt đối sẽ không hành sự xốc nổi. Đến lúc đó người phân phó thế nào, con sẽ làm theo thế ấy."
Lão phu nhân mỉm cười hài lòng, không nói thêm gì nữa.
Hai bảo bối kể lại toàn bộ suy tính của tổ mẫu cho Thi Họa nghe.