Tâm tính trẻ con vốn rất kỳ lạ.
Chúng luôn nghĩ đến những chuyện mà người lớn chẳng thể ngờ tới.
Thi Họa nhìn dáng vẻ rầu rĩ của nó, không kìm được bèn vươn tay ôm chầm lấy nó vào lòng.
“An An, không sao đâu, mấy chuyện này đệ không cần phải bận tâm. Tỷ tỷ vừa nói ở đây có nhà kho, có gạo có mì, chẳng lẽ lại không có nước sao?”
Lời này vừa dứt, An An dường như nghĩ ra điều gì, hai mắt lập tức sáng rực lên.
Vừa rồi nó chỉ mải lo lắng mà quên mất một chuyện!
Đây chính là thần tiên tỷ tỷ cơ mà!
“Đúng rồi, tỷ tỷ là tiên nữ, nơi này là thiên cung. Đệ nhớ trong thoại bản có nói, thiên cung chắc chắn sẽ có thiên trì đúng không? Có thiên trì rồi, chúng ta nhất định sẽ có nước uống!”
Nhóc con kích động ôm chầm lấy cổ Thi Họa.
Thi Họa hơi ngỡ ngàng trước cái ôm bất ngờ này.
Nhưng nàng vẫn dịu dàng ôm lấy nó, sợ nhóc con ngã xuống đất.
Thấy An An đã bình tĩnh lại, Thi Họa sợ nhóc con này sẽ cảm thấy áy náy vì được nàng giúp đỡ.
Thế là nàng làm bộ vươn tay về phía nó.
“An An, lúc trước đệ từng nói sau này lớn lên sẽ báo đáp tỷ tỷ, đúng không?”
An An kiên định gật đầu đáp: “Đúng vậy! Sau này thần tiên tỷ tỷ muốn An An làm gì, An An sẽ làm nấy, cái mạng này của An An là của thần tiên tỷ tỷ!”
“Tỷ tỷ cần mạng của đệ làm gì chứ? Nói nghe đáng sợ quá đi mất!”
Thi Họa cưng chiều khẽ cười, nhìn dáng vẻ ông cụ non của nó, nụ cười nơi khóe môi càng thêm sâu.
“Tiểu thúc thúc thường hay nói vậy, nếu gặp được ân nhân cứu mạng thì nói như thế có thể khiến họ... khiến họ cảm nhận được sự chân thành của chúng ta! Đúng, chính là như vậy!”
An An nghiêm túc ngẫm nghĩ, rồi nói ra suy nghĩ trong lòng.
Thi Họa nghe vậy, như có điều suy nghĩ mà khẽ gật đầu.
“Hóa ra là vậy, xem ra vị tiểu thúc thúc này của đệ thật sự là một người rất trọng nghĩa khí nhỉ.”
Nàng vừa nói vừa đưa tay về phía An An: “Đã vậy, tỷ tỷ cùng đệ bắt tay, chúng ta hứa hẹn lần hợp tác này nhé. Tối nay các đệ chịu khó một chút, chuyển hết đồ đạc trong nhà đến chỗ tỷ tỷ gửi tạm, đợi sau này nếu tỷ tỷ có chỗ nào cần các đệ giúp đỡ, đệ cũng nhất định phải giúp tỷ tỷ, có được không?”
Thi Họa vốn không thực sự mong cầu hai đứa trẻ này sau này phải làm gì cho mình.
Nàng chỉ nói như vậy để chúng vơi bớt đi cảm giác áy náy trong lòng.
Hai nhóc con này tuy tuổi còn nhỏ nhưng lại rất thông minh, đột nhiên gặp một người như nàng chẳng những không khóc lóc sợ hãi, mà ngược lại ngày càng quý mến nàng hơn.
Thi Họa làm vậy chỉ mong chúng khi đối diện với nàng có thể bớt đi sự câu nệ, gò bó.
An An bắt chước dáng vẻ của Thi Họa, nắm lấy bàn tay nàng.
“Vâng, đệ đều nghe theo tỷ tỷ!”
“Đã đạt thành hợp tác, vậy tiếp theo nếu An An nghĩ ra điều gì thì nhất định phải nói với tỷ tỷ nhé. Tỷ tỷ lớn tuổi rồi, có những chuyện suy tính không được chu toàn, An An và Tuế Tuế thông minh như vậy, nhất định sẽ nhắc nhở tỷ tỷ đúng không?”
Thi Họa tiếp tục nương theo lời nói của mình mà dỗ dành.Nghe Thi Họa nói vậy, An An cũng cảm thấy rất có lý nên dứt khoát đồng ý không chút do dự.
“Tỷ tỷ nói đúng lắm, bây giờ có lẽ phải làm phiền tỷ tỷ rồi, nhưng sau này An An nhất định sẽ báo đáp người!”
Hai người cứ thế nắm tay nhau, thiết lập một giao ước vô cùng mới lạ theo một ý nghĩa nào đó.
An An rốt cuộc cũng yên tâm hơn hẳn.
Thân hình nhỏ bé của nó ngồi sát bên Thi Họa, bất giác thở phào một hơi thật dài.
Dáng vẻ ấy trông vô cùng ngộ nghĩnh.
Nhờ vậy, An An đã an lòng hơn rất nhiều. Ban nãy nó vẫn luôn lo lắng, bởi khi thấy phụ thân được người ta khiêng về, tổ mẫu và cô cô đều khóc lóc thảm thiết, chắc chắn là người đã bị thương rất nặng.
Lúc này, tất cả mọi người đều đang túc trực chăm sóc phụ thân.
Nếu là ngày thường, cho dù có bị thương cũng chẳng đến mức nhiều người vây quanh như vậy.
An An không dám nói ra, chỉ sợ Tuế Tuế nghe thấy sẽ hoảng sợ.
Nó không muốn muội muội phải lo lắng nên đành một mình âm thầm chịu đựng.
Sự hoảng loạn và mờ mịt ban đầu đã hoàn toàn tan biến sau khi nó đạt thành thỏa thuận với Thi Họa.
Pháp thuật của thần tiên tỷ tỷ rất lợi hại, nàng có thể dùng phép dời nhiều đồ đạc như vậy vào trong thiên cung.
Ngay cả giếng nước không thể mang theo mà tỷ tỷ cũng có cách giải quyết, chắc chắn nơi này cũng có rất nhiều nước.
An An lại nghĩ tới việc Thi Họa vừa đồng ý sẽ giúp chữa bệnh cho phụ thân.
Đã thế, bệnh tình của phụ thân chắc chắn sẽ nhanh chóng khỏi hẳn.
Cho dù thật sự phải rời xa ngôi nhà đã gắn bó bao năm qua, dẫu trong lòng An An vẫn còn chút bất an...
...nhưng ngay khoảnh khắc này, ngước nhìn thần tiên tỷ tỷ xinh đẹp bên cạnh, nó như nhìn thấy vị cứu tinh của đời mình.
Trong thoại bản có viết, những vị thần tiên tài phép đều giáng trần mỗi khi phàm nhân gặp phải nguy hiểm.
An An thầm nghĩ, chắc chắn là vì phụ thân bị thương nên thần tiên tỷ tỷ mới hiển linh.
Nó bỗng nhớ tới hình dáng thần tiên tỷ tỷ trong bức họa mà phụ thân vẫn luôn cất giữ.
Không sai, tỷ tỷ nhất định là tiên nữ tới cứu cả nhà nó!
“Nếu cô cô biết đến sự hiện diện của thần tiên tỷ tỷ, chắc chắn người sẽ vui lắm. Hôm nay lúc phụ thân được khiêng về, cô cô đã khóc rất thương tâm, ngay cả tiểu muội muội cũng chẳng màng trông nom. Đệ thấy xót xa cho cô cô lắm.”
Lời lẩm bẩm của An An lập tức thu hút sự chú ý của Thi Họa.
Ban đầu, nàng cứ ngỡ cô cô của hai đứa nhỏ vẫn chưa xuất giá nên mới ở lại Hầu phủ.
Nhưng cô cô lại dắt theo một tiểu muội muội?
Chẳng lẽ cô cô của chúng đã gả chồng rồi?
Nghĩ tới đây, Thi Họa không khỏi tò mò hỏi: “Cô cô của các đệ đã thành thân rồi sao?”
An An gật đầu, nhưng dường như nhớ ra điều gì đó, nó lại lắc đầu.
“Trước kia cô cô đã gả đi rồi, nhưng người đó là kẻ xấu, hắn không thích cô cô, còn ghét bỏ tiểu muội muội. Về sau, cô cô được phụ thân và tiểu thúc thúc đón về, rồi cứ thế ở lại trong nhà luôn. Đệ rất thích cô cô, cũng thích cả tiểu muội muội nữa!”
Nói như vậy, cô cô của hai đứa bé này hẳn là đã hòa ly sau khi thành thân.
Đường đường là thiên kim Hầu phủ, thân phận tôn quý bực này, rốt cuộc vì nguyên nhân gì mà phải đến bước đường hòa ly chứ?
Kẻ kia thậm chí ngay cả máu mủ của mình cũng không thèm giữ lại, thẳng thừng để nàng ấy bế con về Hầu phủ...
Không hiểu vì sao, Thi Họa bỗng nhiên liên tưởng tới vị Thừa tướng mà An An từng nhắc đến.
“Không sao đâu, nếu có chỗ nào cần giúp đỡ, tỷ tỷ nhất định sẽ ra tay, đệ đừng sợ.”
Thi Họa thu lại dòng suy nghĩ, ôm An An vào lòng nhẹ giọng vỗ về.Lời nói của nàng dường như có ma lực, bất ngờ khiến An An cảm thấy an tâm đến lạ kỳ.
Nó nép vào lòng Thi Họa, không kìm được cất giọng cảm thán đầy kiên định:
“Thần tiên tỷ tỷ, sao tỷ không tới sớm hơn một chút chứ? Đệ thích tỷ lắm, giá như quen biết tỷ từ trước thì tốt biết mấy!”
Nếu như quen biết thần tiên tỷ tỷ từ trước.
Nó đã có thể tặng cho tỷ tỷ tất cả những món đồ chơi mới lạ mà mình từng thấy.
Tỷ tỷ tuy rất lợi hại, nhưng sống một mình trong thiên cung chắc chắn cũng sẽ thấy buồn chán lắm.
Nghĩ tới đây, An An lại thấy xót xa, bèn vươn tay ôm chặt lấy Thi Họa.
“Tỷ tỷ, sau này đệ và muội muội nhất định sẽ thường xuyên tới tìm tỷ chơi, để tỷ không còn cô đơn nữa, có được không?”
“Được chứ, tỷ tỷ thích hai đứa nhất, sau này tỷ tỷ cũng sẽ luôn chơi cùng hai đứa.”
Trong lúc hai người còn đang trò chuyện.
Phía bên Tuế Tuế đã truyền tống gần như toàn bộ đồ ăn trong nhà bếp sang đây.
Không chỉ có rau củ tươi ngon, mà còn có cả thịt thà.
Ngay cả một số loại hoa quả cống phẩm từ biên thùy cùng những món điểm tâm tinh xảo cũng lần lượt được bày ra trước mắt.
Thi Họa không khỏi kinh ngạc.
Chỗ điểm tâm này quả thực vừa vặn có thể dùng làm bữa ăn khuya.
Có điều vẫn phải bảo quản cẩn thận mới được, bằng không chẳng bao lâu nữa chắc chắn sẽ hỏng mất.