Bắp chân run lẩy bẩy, nếu không phải cơ thể đang không nghe theo sự sai khiến, Hầu Tử có lẽ đã tự tát cho mình một cú thật mạnh. Cái trò lập flag trong nhà ma này, chắc cả đời hắn cũng chẳng dám làm lại lần thứ hai.
Lạc mất đồng đội, thân cô thế cô, một mình đứng giữa hành lang u ám, đối mặt với tên sát nhân có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Quan trọng nhất là sau lưng còn bám theo một con búp bê vứt thế nào cũng không thoát. Trải nghiệm nhà ma cấp độ địa ngục này khiến Hầu Tử sắp nghẹt thở: "Sao nó lại xuất hiện ở đây? Nó bám theo từ lúc nào thế? Sao nó lại biết cử động?"
Vô số câu hỏi chợt lóe lên trong đầu, kinh nghiệm sống suốt hai mươi năm qua bị nghiền nát không thương tiếc, Hầu Tử nắm chặt điện thoại, cả người run bần bật.
"Hầu Tử, cậu qua chưa đấy! Mau lên! Cứu tớ ra ngoài với! Tớ có cảm giác con búp bê vải ở giữa phòng đang nhìn tớ! Hình như tụi nó đang nhìn tớ thật đấy!" Đầu dây bên kia là một giọng nói cuồng loạn sắp phát điên, tình cảnh của Thi Linh cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
"Bà chị ơi, tớ cứu cậu thì ai cứu tớ đây?" Bản năng sinh tồn thôi thúc Hầu Tử lùi lại một bước, mắt cá chân dường như đụng phải thứ gì đó. Hắn vô thức cúi đầu nhìn xuống, con búp bê vải vốn dĩ ở đằng trước, lúc này đã dựa sát vào cạnh giày của hắn.
Mái tóc đen nhánh trông rất chân thực, khuôn mặt mang vết cháy sém hơi ngửa lên. Rõ ràng là nhìn không rõ ngũ quan, nhưng lại mang đến cho người ta một cảm giác kỳ quái.
"Nó đang cười!"
Hầu Tử cũng chẳng hiểu sao trong đầu lại nảy ra suy nghĩ như vậy. Hiện tại hắn cũng chẳng buồn nghĩ xem vì sao nữa, hắn cảm thấy bản thân đã phải trải qua quá nhiều thứ chỉ trong vỏn vẹn mười phút ngắn ngủi.
Hắn căng cứng mặt, nhích bước chân định rời đi. Nhưng có lẽ do đứng quá lâu lại quá mức căng thẳng, cơ bắp chân hắn cuộn thành một cục cứng ngắc, một cơn đau nhói thình lình xộc thẳng lên tận óc.
"Đệt mợ! Chuột rút rồi!"
Hầu Tử ngã nhào xuống đất, giờ phút này hắn chẳng màng đến thể diện gì nữa, ôm lấy chân gào toáng lên giữa hành lang: "Có ai không! Tôi không chơi nữa, không chơi nữa đâu!"
Trần Ca và Tiểu Uyển lúc này đang ở tầng một. Hai người vừa hợp sức đưa Lão Tống - kẻ đang sợ đến ngơ ngác - ra khỏi bối cảnh, vừa quay lại từ lối đi dành cho nhân viên thì đã nghe thấy tiếng thét thảm thiết xé lòng từ tầng ba.
Để đảm bảo an toàn cho du khách, hai người không dám chần chừ, chạy một mạch lên tầng ba.
Vừa bước vào hành lang, Trần Ca liền nhìn thấy Hầu Tử đang lăn lộn trên sàn. Hắn ra hiệu cho Tiểu Uyển lùi lại, còn mình thì bật đèn pin bước tới: "Cậu không sao chứ?"
"Tôi không chơi nữa, tôi thề không chơi nữa đâu, anh cho tôi ra ngoài đi."
So với lúc trước khi bước vào, Hầu Tử như biến thành một người hoàn toàn khác.
Trần Ca không lập tức đồng ý, hắn ngồi xổm xuống, ấn lên đầu gối của Hầu Tử: "Dùng sức, duỗi thẳng khớp gối ra xem nào."
Vừa giúp Hầu Tử xoa dịu cơn đau, Trần Ca vừa liếc mắt nhìn quanh, trong lòng cũng thấy kỳ lạ: "Mình với Tiểu Uyển đều không có ở trong bối cảnh, tên này làm sao mà bị dọa sợ đến mức này nhỉ?"
Dưới đất ngoài hai con búp bê vải ra thì không còn gì bất thường, Trần Ca ướm lời hỏi một câu: "Người anh em, ban nãy cậu nhìn thấy cái gì thế?"
"Tôi thấy cái gì, trong lòng anh còn không rõ à?" Mắt Hầu Tử đỏ hoe, bộ dạng như phải chịu uất ức tày trời: "Hai con búp bê vải này rượt theo tôi chạy trối chết, có phải do anh điều khiển không? Chắc chắn anh đang trốn sau camera lén cười khoái chí chứ gì?""Búp bê vải rượt theo cậu chạy á?" Trần Ca khựng lại một chút, không nói sự thật cho Hầu Tử biết. Hắn thực sự không nỡ tiếp tục đả kích tâm hồn non nớt của đối phương: "Để tôi đưa cậu ra ngoài trước đã."
"Khoan đã, trong phòng vẫn còn một người bị nhốt, sắp bị dọa phát điên rồi, tiện thể đưa cô ấy ra cùng luôn đi." Hầu Tử cầm điện thoại đang kết nối với Thi Linh.
Nhân lúc cậu ta không để ý, Trần Ca nhặt hai con búp bê dưới đất lên, đặt vào lòng bàn tay.
Búp bê trông không lớn, cũng chẳng tính là tinh xảo, hệt như món đồ chơi trẻ con tự làm trong tiết thủ công vậy.
"Hai nhóc tì này mà dọa được một người trưởng thành đến mức chuột rút cơ à?" Trần Ca vươn ngón tay chọc chọc vào má con búp bê. Chẳng biết có phải ảo giác hay không, hắn lại cảm nhận được từ nó một sự ghét bỏ, bực bội nhưng không thể phản kháng, đành phải bất lực chấp nhận.
"Thú vị đấy..."
Lần theo tiếng kêu cứu của Thi Linh, Trần Ca và Hầu Tử cuối cùng cũng tìm được căn phòng cô đang trốn, mở cửa từ bên ngoài.
"Đừng sợ, tôi đưa hai người ra ngoài ngay đây."
Cô nữ sinh trầm tính này chẳng thèm đoái hoài gì tới Trần Ca. Cô nép sát vào góc tường, môi trắng bệch, sợ tới mức nói năng lắp bắp: "Búp bê đang nhìn tôi, tôi trốn đến đâu, tụi nó nhìn theo đến đấy!"
"Lại là búp bê à?" Trần Ca nhìn về phía chính giữa căn phòng, ở đó có hai con búp bê lớn hơn một chút đang nằm ngửa.
"Ban nãy chúng nó ngồi cơ! Thật đấy!" Đôi mắt to tròn xinh đẹp của Thi Linh ngập tràn vẻ kinh hãi.
"Tôi biết rồi, đây đều là... hạng mục trò chơi của chúng tôi." Trần Ca trấn an cô gái, bước tới cạnh hai con búp bê. Hai con này, một con được khâu thêm bộ râu, con còn lại mặc tạp dề.
"Nhìn cách ăn mặc này, hẳn một con là bố, một con là mẹ." Hắn đặt hai con búp bê trong tay xuống đất, bốn con búp bê trông hệt như một gia đình bốn người.
"Điều này hoàn toàn trùng khớp với số lượng nạn nhân trong vụ thảm sát ở chung cư Bình An. Kịch bản Chạy Trốn Nửa Đêm chính là mô phỏng lại chung cư Bình An, chẳng lẽ bốn con búp bê vải này đại diện cho bốn người bị hại năm đó?"
Trần Ca vừa nghĩ tới đây, chiếc điện thoại đen trong túi quần bỗng rung lên. Hắn lấy ra xem, màn hình hiện thêm một tin nhắn.
"Kẻ được lệ quỷ chiếu cố may mắn! Bạn đã kích hoạt nhiệm vụ ẩn duy nhất của kịch bản Chạy Trốn Nửa Đêm! Chấp niệm của người chết vẫn chưa buông bỏ, chỉ khi hoàn thành tâm nguyện của họ, họ mới chịu phục vụ bạn."
"Nhiệm vụ ẩn duy nhất? Kịch bản mới do điện thoại đen mở khóa còn đi kèm cả nhiệm vụ ẩn ư?"
Đây là một phát hiện quan trọng đối với Trần Ca: "Chấp niệm của các nạn nhân ở chung cư Bình An chắc chắn có liên quan đến Vương Kỳ. Đưa Vương Kỳ ra trước pháp luật, khiến gã phải chịu sự trừng phạt thích đáng, chắc là xem như hoàn thành tâm nguyện của họ rồi nhỉ?"
Trần Ca dìu Thi Linh và Hầu Tử đi xuống lầu, nhưng trong đầu vẫn mải suy nghĩ về nhiệm vụ ẩn.
Sau khi ra khỏi lối đi dành cho nhân viên, Trần Ca không lập tức quay lại kịch bản Chạy Trốn Nửa Đêm mà một mình chạy đến phòng đạo cụ. Hắn lôi tờ thông báo tìm người của Vương Kỳ nằm dưới đáy hòm ra.
"Thứ này chắc là có tác dụng với các nạn nhân."
Ôm tâm lý thử một phen, Trần Ca quay lại tầng ba, bước vào căn phòng Thi Linh từng trốn.
Vừa bước qua cửa, Trần Ca liền nhìn thấy một cảnh tượng kỳ quái.
Ba con búp bê đại diện cho bố, mẹ và chị gái đều nằm yên tại chỗ, không có bất kỳ thay đổi nào. Thế nhưng con búp bê nhỏ nhất lại đang nằm sấp ngay cửa ra vào, tựa như đang chuẩn bị bỏ trốn ra ngoài.Trần Ca nhặt con búp bê dưới chân lên đưa ra trước mặt để nhìn cho kỹ. Trông nó cứ như vừa giả chết thì bị bắt quả tang vậy, chẳng những không đáng sợ mà hắn lại còn thấy có chút đáng yêu: "Tàn niệm của người chết chắc là bám vào mấy thứ này rồi."
Đóng cửa phòng lại, Trần Ca xách con búp bê ra ngồi ngay giữa phòng: "Có lẽ, chúng ta có thể nói chuyện một chút."