Chương 46: [Dịch] Ta Có Một Thế Giới Kinh Khủng

Nghi phạm

Phiên bản dịch 7023 chữ

Chăm chú nhìn gã đàn ông trên màn hình camera, Trần Ca xâu chuỗi lại tất cả những hành vi bất thường của gã, mấy ngón tay từ từ siết chặt.

Hắn không nói tiếng nào, đứng ngay trong phòng quản lý tổng hợp rút điện thoại ra, bấm gọi cho đội trưởng Lý ở đồn công an Tây Thành.

"Chú Tam Bảo, cháu muốn báo cảnh sát!"

"Thứ nhất, số báo cảnh sát là 110, cậu gọi cho tôi chả có tác dụng gì đâu. Thứ hai, gọi tôi là chủ nhiệm Lý." Điện thoại mới đổ chuông hai tiếng đã có người bắt máy, đầu dây bên kia vang lên giọng nói khàn khàn của đội trưởng Lý.

"Cháu tìm thấy kẻ cuối cùng bỏ trốn khỏi chung cư Bình An rồi! Gã đã tới công viên Tân Thế Kỷ!"

"Cậu chắc chứ?" Vừa nghe thấy thế, giọng đội trưởng Lý lập tức đổi khác.

"Chắc chắn là gã. Các chú tuyệt đối đừng hú còi hay đi xe cảnh sát tới nhé, tránh rút dây động rừng làm gã cảnh giác."

"Mười lăm phút nữa có mặt!"

Cúp máy, Trần Ca cầm điện thoại, hai mắt vẫn dán chặt vào màn hình camera.

Nhân viên đứng cạnh nhận ra có chuyện chẳng lành, vội vàng đi gọi chú Từ tới.

"Sao thế?" Lát sau, chú Từ cầm bình nước bước vào: "Đến bữa cơm cũng không để người ta ăn cho yên. Tiểu Trần, cậu không ở Nhà ma của mình mà chạy sang đây làm gì?"

Ông bước tới cạnh màn hình camera, thấy Trần Ca đang cầm điện thoại bèn dò hỏi: "Cậu vừa gọi điện cho ai đấy?"

"Cảnh sát ạ."

Trần Ca không ngoảnh đầu lại, ánh mắt đảo liên tục giữa các màn hình camera: "Chắc tầm mười lăm phút nữa họ tới nơi."

"Cảnh sát á?! Chuyện lớn thế này sao cậu không bàn bạc với tôi một tiếng!" Tông giọng chú Từ đột ngột cao vút lên: "Công viên có sẵn phương án hoàn chỉnh để ứng phó với thiên tai và các sự cố nghiêm trọng mà..."

"Chú Từ." Trần Ca quay người cắt lời ông. Ánh mắt hắn bình tĩnh, nhưng sâu trong con ngươi lại toát ra vẻ rợn người khó tả: "Có kẻ muốn giết cháu!"

Câu nói vừa thốt ra, phòng điều khiển tổng hợp lập tức im phăng phắc, tất cả nhân viên đều đồng loạt nhìn về phía hắn.

"Trần Ca, có phải cậu ở lì trong Nhà ma lâu quá nên tinh thần bị kích động rồi không?" Chú Từ thậm chí không gọi là Tiểu Trần nữa mà gọi thẳng tên hắn: "Ban ngày ban mặt nói xằng nói bậy cái gì đấy!"

"Cháu từng hỗ trợ cảnh sát phá vụ án thảm sát cả nhà ở chung cư Bình An năm năm trước, nhưng trong số những hung thủ liên quan đến vụ án đó, vẫn còn một kẻ đang lẩn trốn."

Trần Ca nói đến đây, chú Từ đã hiểu ra vấn đề: "Ý cậu là kẻ đó đã trà trộn vào công viên? Định tìm cậu trả thù?"

"Cháu cứ nghĩ gã sẽ bỏ trốn sang tỉnh khác, ai ngờ gã lại to gan đến mức này." Trần Ca chỉ vào gã đàn ông trên màn hình camera: "Vị khách này có hành vi rất kỳ quặc. Gã mặc áo dài tay, đội mũ lưỡi trai, che kín mít mặt mũi. Trời không lạnh lắm nhưng hai tay gã cứ đút tịt trong túi áo. Ngay cả lúc hút thuốc hay uống nước, gã cũng chỉ dùng tay phải, tay trái chưa từng rút ra khỏi túi lần nào."

"Thế thì nói lên được điều gì? Biết đâu chỉ là thói quen cá nhân của người ta thôi." Chú Từ đặt bình nước xuống, đóng cửa phòng quản lý tổng hợp lại.

"Nghi phạm đang lẩn trốn tên là Trương Bằng, chiều cao và vóc dáng gần như trùng khớp với gã đàn ông trên màn hình. Quan trọng nhất là trên mu bàn tay trái của Trương Bằng có xăm một bông hoa mẫu đơn."

"Hoa mẫu đơn?"

"Mẫu đơn nở rộ, phú quý tự tới. Gã là một con bạc khát nước đã mất trắng mọi thứ."

"Ý cậu là gã sợ lộ hình xăm nên tay trái mới luôn đút trong túi áo?" Chú Từ cũng bắt đầu căng thẳng: "Liệu có khi nào người ta chỉ bị bệnh ngoài da không?""Cháu vẫn còn bằng chứng khác." Trần Ca chuyển màn hình camera: "Sau khi vào công viên, gã chỉ chơi duy nhất trò đu quay, mà còn chơi liên tiếp ba lần. Chú biết thế có nghĩa là gì không?"

"Thế có nghĩa là gì?" Chú Từ hơi không theo kịp nhịp độ của Trần Ca.

"Đu quay là điểm cao nhất, bao quát toàn bộ tầm nhìn của công viên. Gã đang quan sát từ trên cao để vạch sẵn đường tẩu thoát." Trần Ca chỉnh camera phát chậm lại: "Lúc cháu và Từ Uyển rời nhà ma đến nhà ăn, cháu thấy gã lén lút tiếp cận nhà ma. Cả buổi sáng gã cứ lảng vảng quanh đó nhưng không hề bước vào, đợi mãi đến khi không có ai trông coi mới chịu tiến lại gần. Du khách bình thường chẳng ai làm thế cả."

"Đúng thật." Chú Từ gật đầu, cảm thấy lời Trần Ca rất có lý: "Thế sao gã lại phải tiếp cận nhà ma lúc không có người?"

Trần Ca gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn: "Thử đặt mình vào vị trí của gã mà xem, nếu cháu muốn tìm cách an toàn nhất để giết một ông chủ nhà ma, cháu chắc chắn sẽ trốn sẵn vào trong đó từ trước. Chờ đến lúc nhà ma đóng cửa bảo trì đạo cụ, cháu sẽ nhân lúc đối phương không phòng bị mà tung đòn chí mạng. Môi trường trong nhà ma phức tạp, dễ ẩn nấp, giết người xong giấu xác cũng tiện. Chỉ cần dọn sạch vết máu, chắc phải sang ngày hôm sau thi thể mới bị phát hiện."

Lời Trần Ca khiến chú Từ lạnh cả sống lưng, trong đầu ông bất giác hiện lên khung cảnh đó: "Nghe rợn người thật đấy."

"Không chỉ rợn người đâu, mà chuyện này suýt chút nữa đã xảy ra thật rồi!" Trần Ca thu hồi ánh mắt, bàn tay đang siết chặt từ từ thả lỏng: "May mà gã quá nôn nóng, cũng may dạo này cháu gặp nhiều chuyện kỳ quái nên thần kinh lúc nào cũng căng thẳng, nhờ thế mới phát hiện ra gã."

"Thế giờ gã đang ở đâu? Có cần chú đi sơ tán du khách không?" Chú Từ cũng nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.

"Bị cháu phát hiện xong là gã rời khỏi công viên luôn rồi. Lúc đó cháu chưa xem camera, chưa dám chắc suy đoán của mình nên không cản gã lại."

"Cháu làm thế là đúng. Nhỡ tên nghi phạm đó nổi điên lên giữa công viên thì e là sẽ gây ra hỗn loạn lớn mất." Chú Từ hớp một ngụm nước, quay sang dặn dò nhân viên xung quanh: "Lát nữa cảnh sát tới, mọi người nhớ phối hợp nhé."

Hơn mười phút sau, cửa phòng quản lý tổng hợp bị đẩy ra. Ba người đàn ông mặc thường phục bước vào, người đi đầu xách theo chiếc laptop chính là Lý Tam Bảo: "Trần Ca đâu? Cho chú xem video camera ở chỗ các cháu nào."

Dưới sự hỗ trợ của nhân viên, đội trưởng Lý đối chiếu hình ảnh gã đàn ông trong camera với ảnh chụp trong cơ sở dữ liệu của công an, cuối cùng xác định hai người này chính là một!

"Thằng nhóc này lại lập công rồi." Đội trưởng Lý đấm nhẹ vào vai Trần Ca một cái, rút điện thoại ra liên lạc với phân cục thành phố để báo cáo tình hình. Sau khi trao đổi, hai bên quyết định chia quân làm hai ngả: một nhóm âm thầm truy vết, nhóm còn lại giăng lưới bao vây quanh công viên Tân Thế Kỷ.

"Tên Trương Bằng này cực kỳ nguy hiểm, cháu bị gã nhắm vào thì nhất định phải cẩn thận. Khả năng gã quay lại là rất lớn, chú khuyên cháu tạm thời đừng ở lại trong nhà ma nữa."

Đội trưởng Lý nói xong, toàn bộ nhân viên trong phòng quản lý tổng hợp đều lộ vẻ bất an. Trái lại, người trong cuộc như Trần Ca lại vô cùng bình tĩnh: "Cháu mà không ở đó, một mình Tiểu Uyển không thể duy trì hoạt động bình thường của nhà ma được. Một khi nhà ma đóng cửa, Trương Bằng nhất định sẽ nhận ra điểm bất thường. Gã xảo quyệt như vậy e là sẽ không cắn câu đâu.""Vậy ý cậu là, cậu định tự mình làm mồi nhử trong Nhà ma à?" Đội trưởng Lý khẽ nhíu mày, cảm thấy như vậy hơi mạo hiểm.

"Chú yên tâm đi, chỉ cần gã dám bước vào Nhà ma của cháu, cháu đảm bảo sẽ khiến gã có đi không có về."

Bạn đang đọc [Dịch] Ta Có Một Thế Giới Kinh Khủng của Tôi có thể sửa chữa máy điều hòa không khí

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    3h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!