Chương 48: [Dịch] Ta Có Một Thế Giới Kinh Khủng

Cầu xin anh thả tôi đi!

Phiên bản dịch 7326 chữ

Sắc mặt Trần Ca trở nên kỳ quặc. Hắn nhớ lại ánh mắt bướng bỉnh cùng vẻ mặt hung tợn của Trương Bằng trên camera: "Ông bạn này đúng là đối thủ 'thần thánh' thật đấy!"

Tiếng cắt đồ vật trong bối cảnh Chạy Trốn Nửa Đêm không hề dừng lại khi Trương Bằng bước vào. Chắc quái vật trong gương cũng chẳng ngờ lại có kẻ hùng hục xông thẳng vào như thế.

"Không đợi thêm được nữa, mình phải tận mắt nhìn thấy quái vật trong gương nhập vào người Trương Bằng thì mới yên tâm."

Liếc nhìn camera để xác định vị trí của Trương Bằng, Trần Ca rút sợi xích sắt trong áo khoác Bác Sĩ Đập Sọ ném xuống đất, khoác chiếc áo đẫm máu lên người rồi đeo mặt nạ da người vào.

Hắn vung thử cây búa sắt hai cái, một cảm giác tàn bạo, tà ác lập tức tỏa ra từ người hắn.

"Sao cứ có cảm giác mình mới là trùm phản diện thế nhỉ?"

Cầm chìa khóa và điện thoại, nhét búp bê vải vào trong ngực áo, Trần Ca xách cây búa sắt có tạo hình cực kỳ máu me bước ra khỏi phòng giám sát.

...

Trong bối cảnh Chạy Trốn Nửa Đêm, Trương Bằng cảm thấy con dao trong tay mỗi lúc một nặng trĩu. Gã đã chuẩn bị rất lâu cho ngày hôm nay, nhưng người tính không bằng trời tính, vừa mới vào đã xảy ra sự cố ngoài ý muốn.

Lúc này đã hơn một giờ sáng, người bình thường tầm này dù chưa ngủ thì chắc chắn cũng đang ở trong phòng. Ban nãy khi nhìn thấy tấm biển "Phòng nghỉ nhân viên", gã đã kích động mất nửa ngày, phải cố lắm mới bình tĩnh lại được.

Gã liên tục tự ám thị, khơi dậy mối thù hận trong lòng, cuối cùng mới hạ quyết tâm, lấy hết can đảm đạp cửa xông vào.

Vừa lao vào phòng nghỉ, gã liền chém loạn xạ xuống giường, vì dùng sức quá đà nên thậm chí còn tự làm mình bị thương.

Lưỡi dao nhuốm máu, nhưng khi nhìn rõ trên giường căn bản chẳng có ai, vệt máu duy nhất trên ga trải giường lại là của chính mình, trong lòng gã ngoài oán hận thì chỉ còn lại sự uất ức nghẹn họng. Sát ý của gã càng thêm sôi sục, lý trí đã bị ngọn lửa giận dữ thiêu rụi hoàn toàn.

"Phá hỏng chung cư Bình An, hại Quyên Nhi phải vào tù... Cái thằng lo chuyện bao đồng kia, tao nhất định phải giết chết mày!" Trương Bằng càng nghĩ càng điên tiết. Gã nghe thấy tiếng cắt đồ vật trong tòa nhà cứ như lũ ruồi vo ve bên tai, tâm trạng càng thêm bực dọc.

Gã nắm chặt con dao, không ngừng tiến lại gần nơi phát ra âm thanh. Để tránh bị phát hiện, dọc đường gã bước đi cực kỳ rón rén.

"Gần lắm rồi, ngay tầng này thôi!" Trương Bằng thò đầu ra từ cầu thang. Gã không có bất kỳ dụng cụ chiếu sáng nào, cả người dán chặt vào tường, mò mẫm bước vào hành lang tầng ba.

"Cái nhà ma này âm khí âm u, đường sá ngoằn ngoèo chẳng khác gì mê cung. Đợi tao xử lý mày xong, tùy tiện tìm một chỗ giấu xác thì người ngoài có khi mười ngày nửa tháng mới phát hiện ra." Khóe miệng gã nhếch lên, thầm nghĩ nụ cười lúc này của mình hẳn là tàn độc lắm.

"Tiếng động ở ngay phía trước! Nhưng mà tao cũng tò mò, không biết nửa đêm nửa hôm thằng này không ngủ, mò vào nhà ma làm cái quái gì? Thức đêm sửa đạo cụ chắc?" Trương Bằng khom người xuống, thả lỏng cơ thể, dùng tay áo dài quấn lấy vết thương, lăm lăm con dao chậm rãi tiến lại gần.

Ở cuối hành lang tầng ba, cũng chính là cửa chính của bối cảnh Chạy Trốn Nửa Đêm, Trương Bằng nhìn thấy một bóng đen mờ ảo.

Bóng người đó đứng ngay giữa cửa chính, tay cầm thứ gì đó cứa tới cứa lui trên cánh cửa.

"Lạ thật, sao hắn cũng không bật đèn?" Đến gần rồi, Trương Bằng mới nhận ra có điểm bất thường. Nhưng gã không nghĩ sâu xa, trong đầu đã bị khoái cảm trả thù lấp đầy.

Không khí trở nên đặc quánh lại. Gã chậm rãi giơ dao qua vai, cả người căng như một cánh cung đã giương hết cỡ, mũi dao nhắm thẳng vào bóng đen phía trước."Chết đi!"

Lao tới với tốc độ tối đa, gương mặt Trương Bằng vặn vẹo dữ tợn, gã vung mạnh con dao nhọn đâm thẳng vào bóng đen!

Nụ cười hưng phấn vừa hiện lên trên mặt gã, thế nhưng chỉ chưa đầy một giây sau đã tắt ngấm.

Lưỡi dao đâm xuyên qua cơ thể bóng đen, trúng vào khoảng không!

Quán tính quá lớn khiến Trương Bằng đâm sầm đầu vào cửa, suýt chút nữa thì trẹo cả lưng.

"Cái đo gì thế?!"

Kết quả này khiến Trương Bằng không tài nào chấp nhận nổi.

Gã luống cuống bò dậy, điên cuồng vung dao vào không khí: "Người đâu? Người đâu rồi?!"

Sau khi dồn hết sức lực trút sạch cơn giận, một thứ cảm xúc chưa từng có bỗng nhen nhóm trong lòng Trương Bằng.

"Rõ ràng ban nãy mình thấy có một bóng đen đứng quay lưng lại ở đây mà! Tuyệt đối không thể nhìn nhầm được!" Lúc này Trương Bằng cũng chẳng còn sợ bị lộ nữa, gã rút điện thoại ra soi sáng xung quanh. Trên cửa gỗ chằng chịt những vết cào xước li ti, dưới đất vương vãi vài mảnh gương vỡ sắc lẹm: "Mấy thứ này đều do bóng đen kia để lại, mình dám chắc chắn một trăm phần trăm là vừa rồi có người đứng đây!"

Rõ ràng là có người, sao chỉ chớp mắt cái đã biến mất tăm rồi?

Trương Bằng bất giác rùng mình ớn lạnh, ngọn lửa giận trong lòng đã tắt ngấm. Gã luống cuống nhìn ra hành lang tĩnh mịch đến rợn người.

"Người sống không thể nào tự dưng biến mất được, trừ khi... đó không phải là người." Yết hầu giật giật, ánh sáng le lói từ chiếc điện thoại chẳng mang lại chút cảm giác an toàn nào, ngược lại càng khiến gã thêm hoảng loạn, dường như mọi góc tối mà ánh sáng không chiếu tới đều đang ẩn giấu quái vật.

"Tên chủ nhà ma không phải là người! Nơi này thực sự có ma!" Trán Trương Bằng vã mồ hôi lạnh, bàn tay cầm dao cũng ướt đẫm. Nào là báo thù, nào là giết người, tất cả đều bị gã quẳng ra sau đầu. Gã vội vã quay người bỏ chạy, giờ chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi cái nơi quỷ quái này.

Gã cầm điện thoại, càng chạy càng nhanh, hoàn toàn không để ý góc mở của cánh cửa thoát hiểm ở đầu cầu thang đã khác so với lúc trước.

"Chuyện báo thù tính sau, nơi này không thể ở lâu." Ôm lấy cánh tay bị thương, Trương Bằng vừa bước vào lối cầu thang, một bóng đen từ sau cánh cửa đã giáng thẳng xuống người gã.

"Rắc!"

Tiếng xương gãy vang lên rõ mồn một. Trương Bằng ngơ ngác nhìn cánh tay phải mềm oặt, mất hẳn cảm giác của mình, đầu óc như thể đứng hình.

"Ngại quá, đập lệch mất rồi." Trần Ca xách búa sắt bước ra từ sau cánh cửa. Chiếc mặt nạ da người tàn nhẫn ghê rợn vặn vẹo thành đủ loại biểu cảm kinh dị theo từng lời nói của hắn: "Vốn dĩ tôi định đập nát xương bả vai của anh cơ."

Giọng điệu bình thản như thể đang kể một chuyện vặt vãnh. Trương Bằng nhìn Trần Ca đứng sau cánh cửa mà cảm thấy nghẹt thở!

Mẹ nó chứ, mày hung hãn thế làm cái quái gì! Tao mới là kẻ giết người cơ mà!

Thực ra Trương Bằng rất muốn thử phản kháng một phen, nhưng khi ánh mắt gã vừa quét qua cây búa sắt dài hơn bốn mươi phân, xẻ rãnh máu trên tay Trần Ca, bàn tay đang cầm dao nhọn liền không nghe theo sự điều khiển nữa.

Búa sắt lại còn xẻ rãnh máu, cán búa thì y như xương sống thế kia! Mày sợ người ta không biết mày là tên sát nhân cuồng sát chắc?!

Không cho đối phương thêm thời gian, Trần Ca lại vung búa sắt đập thẳng vào đùi Trương Bằng. Hắn cần một kẻ mất khả năng phản kháng để làm vật chứa cho quái vật trong gương.

"Rầm!"

Tay vịn cầu thang bị đập cong queo, Trương Bằng né được trong đường tơ kẽ tóc. Một tay gã đang chảy máu, một tay thì bị đập gãy xương, lúc này làm sao còn dám chống cự nữa. Gã vứt luôn cả dao, điên cuồng cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng xuống lầu."Nhát gan thế này, ai cho anh dũng khí dám một mình tới Nhà ma của tôi tham quan thế?"

Cầm chắc cây búa sắt, Trần Ca bám sát ngay phía sau. Cứ thế kẻ đuổi người chạy, cả hai đã quay trở lại tầng một của Nhà ma.

Bạn đang đọc [Dịch] Ta Có Một Thế Giới Kinh Khủng của Tôi có thể sửa chữa máy điều hòa không khí

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    3h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!