"Vào trong rồi tuyệt đối không được chụp ảnh hay quay phim. Bên trong có bốn cảnh nhỏ, lần lượt là phòng học cuối cùng, buồng vệ sinh thứ năm, Bút Tiên và giếng sâu. Manh mối tìm lối ra được giấu trong bốn cảnh này, bắt buộc phải đi hết thì mới tìm được đường ra." Trần Ca lật đi lật lại tờ giấy miễn trừ trách nhiệm của hai người vài lần. Hắn phải thật cẩn thận, bởi vì biết đâu lát nữa lại dùng đến hai tờ giấy này ngay.
"Bọn này đâu phải mới đi nhà ma lần đầu, mấy cái này biết thừa." Phí Hữu Lượng đẩy gọng kính, nhìn vào trong nhà ma: "Tạo không khí cũng ra phết đấy."
"Nếu hai anh đã biết hết rồi thì tôi cũng không nhiều lời nữa." Trần Ca vốn còn định giới thiệu sơ qua các cảnh nhỏ, nhưng giờ xem ra hoàn toàn không cần thiết: "Đi theo tôi."
Trần Ca dẫn hai thanh niên tới trước cửa khu vực Đêm cương thi sống lại ở tầng một. Cả hai đều nhìn thấy cách bài trí cũ rích cùng mấy con ma-nơ-canh rẻ tiền bên trong.
"Vẫn là cái phong cách từ mười mấy năm trước."
"Nói thật nhé, mấy cái cảnh này của anh, bán vé hai mươi tệ tôi còn thấy là lừa đảo khách hàng đấy."
Chu Giai Ninh và Phí Hữu Lượng bước thẳng vào trong Đêm cương thi sống lại, quệt lớp bụi phủ trên con ma-nơ-canh: "Bao lâu rồi không có ai vào chơi thế?"
"Xem ra sắp dẹp tiệm tới nơi rồi, quả nhiên mấy cái đánh giá năm sao trên mạng toàn là ảo thôi."
"Hai anh nói đủ chưa?" Trần Ca lật tấm ván gỗ dưới đất lên: "Lối vào ở đây."
"Tầng hầm à?" Hai thanh niên cũng chẳng thấy ngượng ngùng, đeo ba lô bước ra khỏi khu vực Đêm cương thi sống lại, dừng lại ngay bậc thang dẫn xuống lòng đất.
Hành lang u tối sâu hun hút không thấy điểm dừng, cửa các phòng học hai bên mở hé, thấp thoáng bóng đen lấp ló bên trong. Còn chưa bước vào đã cảm nhận được một luồng khí lạnh ngắt xộc lên từ dưới lòng đất.
"Thế này... trông còn ra dáng một tí."
Đợi hai thanh niên men theo cầu thang đi vào khu trường trung học Mộ Dương, Trần Ca ở phía trên mới nói với theo một câu: "Nếu sợ quá thì cứ nhìn vào camera kêu cứu, nhân viên sẽ đưa hai anh ra ngoài."
Đóng tấm ván lại, Trần Ca bỗng nhớ ra trong khu trường trung học Mộ Dương làm quái gì có lắp camera, dường như cũng chẳng có lối ra nào khác. Mấy câu manh mối tìm lối ra giấu trong các cảnh vừa nãy chỉ là hắn tiện miệng chém gió mà thôi: "Lát nữa mình vẫn nên đích thân vào xem sao, hy vọng hai thằng ngốc này không bị dọa cho phát điên."
Hắn bảo Từ Uyển ở ngoài cửa trông coi trật tự, còn mình thì thay áo khoác Bác Sĩ Đập Sọ, vào phòng điều khiển trung tâm đổi nhạc nền sang bài "Thứ Sáu Đen Tối". Sau đó, hắn ôm theo chiếc hộp đựng thẻ học sinh và bức ảnh mà Phạm Úc tặng, cũng bước vào khu trường trung học Mộ Dương.
...
Chu Giai Ninh và Phí Hữu Lượng bước xuống cầu thang thì đứng nán lại ngay gần đó. Cả hai đợi đến khi Trần Ca đóng tấm ván gỗ và đi khuất mới ra hiệu cho nhau, lấy camera bluetooth trong ba lô ra gắn lên trước ngực.
"Hai đứa mình mỗi thằng một bên, quay lại toàn bộ bối cảnh bên trong nhà ma này, phá đảo xong thì tung lên mạng công khai luôn."
"Làm thế có ích gì không?"
"Mấy cái nhà ma xây cố định như của hắn thì thiết kế bên trong đều là bí mật kinh doanh, toàn dựa vào đó để hút khách. Nếu người ta biết trước cách phá đảo chi tiết rồi thì còn gì thú vị nữa. Đó cũng là một trong những lý do nhà ma không cho phép chụp ảnh hay quay phim, họ muốn du khách luôn có cảm giác tò mò và kỳ vọng." Phí Hữu Lượng chỉnh lại camera cho chắc chắn rồi đi lên phía trước: "Quay video xong thì khâu hậu kỳ mình muốn cắt ghép thế nào chẳng được. Đến lúc đó cứ làm cho toàn bộ quá trình trông thật nhàm chán vào, tiện thể buff cho hắn một bão đánh giá tệ luôn.""Ừ." Chu Giai Ninh hùa theo, dáo dác nhìn hai bên: "Nhưng ông phải công nhận, chỗ này làm đỉnh phết, cảm giác cứ như thật ấy."
"Thật đến mấy thì cũng là giả, sao so được với mấy phim kinh dị 3D tôi hay xem." Phí Hữu Lượng chẳng sợ chút nào, gã chỉ thấy hơi bực bội: "Cứ đi hết chỗ này rồi tính."
Hai người đi giữa hành lang u tối, hai bên là những phòng học trống hoác. Cánh cửa khẽ đung đưa, chốc chốc lại có những âm thanh kỳ quái vọng ra từ bên trong.
"Ông bảo lối ra có khi nào nằm ngay ở hai phòng học cạnh cửa chính không? Tôi xem đánh giá trên mạng thấy bảo ông chủ nhà ma này rất giỏi lợi dụng điểm mù tư duy của người bình thường."
"Lúc ông cứ chăm chăm đi tìm lối ra là ông thua rồi, vì ông đã lọt vào luật chơi của chủ nhà ma." Khi nói chuyện, Phí Hữu Lượng vẫn không quên giữ phần thân trên thăng bằng, cả gã và Chu Giai Ninh đều từng làm quay phim chuyên nghiệp.
"Cũng đúng, may mà có ông vào cùng."
"Nhà ma thực ra chán phèo, chẳng qua là người dọa người thôi. Ông mà tin là thật thì ông bị dắt mũi rồi."
Hành lang đen ngòm sâu hun hút không thấy điểm dừng, ngoài miệng hai gã bảo không sợ, nhưng thực tế lại bước đi rất chậm.
Dấu vết cháy sém có thể thấy ở khắp nơi, mùi ẩm mốc và mùi khét lẹt lẫn vào nhau trong không khí, xộc thẳng vào mũi.
Hơi người sống tiến vào khiến bầu không khí bên trong phân cảnh trường trung học Mộ Dương dần thay đổi. Ở những góc khuất không nhìn thấy, dường như có từng đôi mắt đang chầm chậm mở ra.
Phí Hữu Lượng đi phía trước. Gã từng theo đoàn phim kinh dị chạy hiện trường, lại là fan cứng của thể loại này. Bối cảnh trước mắt tuy ngột ngạt, âm u, nhưng vẫn chưa đủ đô để khiến gã phải sợ hãi.
Ngược lại, Chu Giai Ninh với thân hình cao to vạm vỡ lại bắt đầu trụ không nổi. Gã đi một hồi liền nép hẳn ra sau lưng Phí Hữu Lượng, ánh mắt không ngừng dáo dác nhìn hai bên.
Nhạc nền nghe không đáng sợ cho lắm, nhưng lại khiến gã bồn chồn, nhịp thở cũng trở nên gấp gáp hơn.
Phí Hữu Lượng đi phía trước chẳng biết đã dừng bước từ lúc nào, Chu Giai Ninh lơ đễnh suýt nữa thì đâm sầm vào lưng gã.
"Sao thế?" Chu Giai Ninh bất giác hạ giọng. Gã có cảm giác chỉ cần mở miệng là luồng khí lạnh buốt sẽ chui tọt vào phổi.
"Phòng học này... khang khác thế nào ấy." Phí Hữu Lượng đứng trước cửa phòng học cuối cùng, nhìn từng bộ đồng phục học sinh màu sẫm đặt trên ghế. Trong lòng gã bỗng dâng lên một cảm giác cực kỳ quái dị, tựa như trong phòng học đang có vô số người ngồi chật ních vậy.
"Nhiều đồng phục học sinh quá." Chu Giai Ninh nhát gan hơn Phí Hữu Lượng nhiều, mới chỉ nhìn qua cửa sổ thôi mà đã run lẩy bẩy: "Hay là... mình sang chỗ khác trước đi?"
"Đừng sợ, trong phòng học này chắc chắn có diễn viên nhà ma đang trốn, thế nên mới bài trí khác biệt như vậy." Phí Hữu Lượng vẫn gượng giữ bình tĩnh: "Chủ nhà ma bảo phải trải nghiệm bốn cảnh nhỏ, đây hẳn là một trong số đó. Bối cảnh kinh dị là điểm câu khách lớn nhất của nhà ma, lát nữa chúng ta quay lại thành video giải mã chi tiết, ra ngoài rồi tung thẳng lên mạng."
Trong lúc gã đang nói, cánh cửa trước của phòng học dường như bị gió thổi, cọt kẹt tự động mở ra.
"Bên trong chắc chắn có người điều khiển, tôi từng thấy mấy cơ quan kiểu này trong đoàn phim rồi." Phí Hữu Lượng vỗ vỗ tay Chu Giai Ninh: "Đi, vào trong lôi cổ cái gã giả ma giả quỷ kia ra."
"Ông nói cũng có lý, nhưng mà..." Trán Chu Giai Ninh túa mồ hôi: "Tôi vừa nhìn lướt qua rồi, trong phòng học hình như toàn là đồng phục thôi, làm gì có ai trốn bên trong đâu.""Có thể có ngăn ngầm hay cơ quan gì đấy, vào trong rồi phải cẩn thận, diễn viên có thể xuất hiện từ những góc ông không ngờ tới bất cứ lúc nào." Phí Hữu Lượng và Chu Giai Ninh chần chừ ngoài cửa phòng học một lúc lâu, cuối cùng cũng bước vào bên trong.