Căn phòng học cuối cùng là nơi mà ngay cả Trần Ca cũng không muốn nán lại lâu, thế nhưng Phí Hữu Lượng và Chu Giai Ninh lại cứ thế nghênh ngang bước vào.
Không khí dường như lẫn lộn thứ gì đó kỳ quái. Bước đi trong phòng học mà có cảm giác như bị ném xuống vùng nước sâu, xung quanh luôn tồn tại một luồng áp lực khó tả, khiến ngay cả việc hít thở cũng không còn thông suốt.
"Hữu Lượng, hay là tao ra ngoài đợi mày nhé?" Căn phòng học này còn âm u hơn cả ngoài hành lang. Chu Giai Ninh đứng sau lưng Phí Hữu Lượng, sắc mặt khó coi, trán rịn đầy mồ hôi.
"Trước khi tới nhà ma bọn mình nói thế nào? Cùng tiến cùng lui, mới vừa bắt đầu mà mày đã nhát thế rồi à?" Tâm trạng Phí Hữu Lượng càng lúc càng bực bội. Đống đồng phục màu tối xung quanh rõ ràng chỉ là quần áo hết sức bình thường, khác xa với đạo cụ phục trang của đoàn làm phim kinh dị, thế nhưng chính những bộ đồng phục không có bất kỳ điểm bất thường nào này lại khiến gã không dám lại gần.
Chu Giai Ninh rõ ràng không nhận ra đồng đội mình cũng đã hoảng loạn, gã dè dặt hỏi nhỏ: "Mày nói xem diễn viên nhà ma có thể trốn ở chỗ nào? Liệu bọn họ có đột ngột chui từ dưới đống đồng phục ra không?"
"Không rõ, chiêu trò của nhà ma thông thường chắc là thế." Phí Hữu Lượng nhích bước đi xuống bục giảng. Gã siết chặt nắm đấm, đi qua khoảng trống giữa hai dãy bàn học, không có chuyện kinh dị nào xảy ra cả: "Trong phòng hình như không có ai."
"Nếu không giấu diễn viên thì việc gì phải tốn bao công sức dựng bối cảnh làm gì? Khắc nhiều chữ máu trên bàn như vậy, lại còn cố tình bày mấy bộ đồng phục cũ nát." Chu Giai Ninh nói xong còn liếc nhìn cánh cửa bên cạnh: "Với lại, vừa rồi cửa lớp này hình như tự mở ra, cứ như có người đang dụ bọn mình vào vậy."
"Chắc là do gió thổi thôi." Phí Hữu Lượng quay đầu trừng mắt nhìn Chu Giai Ninh: "Mày có thời gian nói nhảm thì thà vào đây tìm lối đi với cơ quan ngầm đi."
"Đừng nóng, tao chỉ muốn giúp mày phân tích chút thôi mà." Chu Giai Ninh đi về phía bên kia của phòng học. Dáng người gã vạm vỡ, khi đi ngang qua một chỗ ngồi ở giữa lớp thì vô tình gạt rơi bộ đồng phục trên ghế.
Gã căn bản chẳng thèm để ý, cũng không định nhặt lên mà giẫm thẳng lên bộ đồng phục, đi đến cửa sau phòng học: "Đúng là chẳng có gì đáng sợ, tao còn tưởng đi ngang qua bàn học thì sẽ có thứ gì đó nhảy bổ ra cơ..."
Nói được một nửa, giọng Chu Giai Ninh nhỏ dần. Sau khi quay người lại, gã mới phát hiện trong phòng học vẫn y như lúc nãy, chẳng có bất kỳ thay đổi nào.
"Lúc tao đi qua, hình như có một bộ đồng phục rơi xuống đất. Hữu Lượng, mày nhặt bộ đó lên rồi à?"
"Đồng phục rơi xuống đất á? Sao tao không thấy?" Phí Hữu Lượng đang ở phía bên kia phòng học, hai người cách nhau mấy dãy bàn.
"Ảo giác à?" Chu Giai Ninh quay trở lại lối cũ, gã dừng lại bên cạnh chiếc bàn học ở giữa lớp: "Tao nhớ rõ ràng bộ đồng phục này rơi xuống đất mà."
Gã cầm bộ đồng phục lên rồi giũ vài cái, một mùi kỳ lạ bay ra, hơi giống mùi cá tanh.
"Quái lạ thật." Chu Giai Ninh tiện tay ném bộ đồng phục lên bàn, ngồi xổm xuống bắt đầu kiểm tra xem xung quanh có cơ quan ngầm nào không.
Gã lay lay bàn ghế, mọi thứ đều bình thường. Ngay khi gã chuẩn bị bỏ cuộc thì từ trong hộc bàn bỗng vang lên tiếng bi ve va vào nhau lách cách.
"Bên trong có đồ à?" Chu Giai Ninh cúi người xuống, một tay chống đất, ghé sát mặt vào miệng hộc bàn.Trong hộc bàn tối om nhét vài tờ giấy thi và sách giáo khoa.
"Sao lại có tiếng bi ve va vào nhau nhỉ? Hộc bàn này có ngăn bí mật à?" Gã nhìn chằm chằm vào hộc bàn tối mịt, thò tay lôi đống giấy vụn bên trong ra. Vừa nhấc một tờ giấy lên, gã bỗng thấy ngay phía sau có hai tròng mắt tròn xoe đang trừng trừng nhìn mình!
"Đm!"
Bị dọa bất ngờ, Chu Giai Ninh đang ngồi xổm liền ngã ngửa ra sau. Da đầu gã tê rần, va đổ liên tiếp hai chiếc bàn học.
"Sao đấy?!" Động tĩnh quá lớn làm Phí Hữu Lượng ở phía bên kia cũng giật thót mình.
"Trong hộc bàn có người!" Chu Giai Ninh lồm cồm mãi mà không dậy nổi, mặt cắt không còn giọt máu.
"Mày bị thần kinh à! Hộc bàn thì nhét người vào thế quái nào được?" Phí Hữu Lượng chửi thề một câu, đi tới cạnh chiếc bàn học ở giữa: "Chắc là đạo cụ hay gì đó thôi."
Gã lôi hết giấy thi và sách vở trong hộc bàn ra, vứt toẹt xuống đất: "Nhìn cho rõ đi, đừng có thần hồn nát thần tính, bên trong có cái đếch gì đâu."
Phải mất mười mấy giây hoàn hồn, Chu Giai Ninh mới lồm cồm bò dậy: "Tao thấy thật mà, là một đôi mắt! Tao mà lừa mày thì tao không làm người! Thật đấy!"
"Dù có thấy thì cũng chỉ là mánh khóe dọa người của nhà ma thôi, mày hoảng cái gì?" Phí Hữu Lượng vốn chẳng sợ, nhưng bị Chu Giai Ninh nói vậy làm trong lòng cũng thấy rờn rợn: "Thôi, ra ngoài trước đã."
Hai người vội vã chạy khỏi phòng học, để lại một mớ hỗn độn trên mặt đất.
"Còn đi tiếp không?" Chu Giai Ninh vẫn chưa hết sợ, nhìn hành lang u ám sâu hun hút không thấy điểm dừng mà tim đập chân run.
"Vào chưa đầy năm phút mày đã đòi rút lui à? Bọn mình tới đây để bóc phốt, chứ có phải đi tuyên truyền miễn phí cho cái nhà ma của nó đâu." Phí Hữu Lượng chỉ hận không thể đạp cho Chu Giai Ninh một phát: "Hèn vãi đái, uổng công mày tập cả đống cơ bắp."
Nói xong, gã tiếp tục đi tới. Chu Giai Ninh dù sợ hãi nhưng để không làm mất mặt Studio Tần Quảng nên cũng đành bám theo.
Vừa đi gã vừa ngoái đầu lại. Khi thấy cánh cửa của căn phòng học cuối cùng kia lại từ từ mở ra, gã sợ đến rùng mình, vội vàng cắm đầu đuổi theo Phí Hữu Lượng: "Đi mau, hình như có thứ gì chui ra từ phòng học đó rồi!"
Hai người cuống cuồng cắm cổ chạy, ngó lơ luôn cái nhà vệ sinh ở góc ngoặt, đi tới ngã rẽ đầu tiên.
"Cái nhà ma này rộng cỡ nào vậy? Sao lại còn chia ra hai ngã rẽ thế này?"
Chu Giai Ninh hết cả chủ kiến, Phí Hữu Lượng thì nhíu chặt mày. Gã cực kỳ mê phim kinh dị, cũng từng đi rất nhiều nhà ma, nhưng đây là lần đầu tiên gặp phải một cái nhà ma quái đản thế này.
Từ lúc vào đến giờ không hề thấy một nhân viên nào giả ma, nhưng nỗi sợ hãi lại cứ lởn vởn mãi không tan, càng ở lâu càng thấy rợn người.
Những nhà ma gã từng đi trước đây ít ra còn nhìn thấy "ma". Chỉ cần "ma" xuất hiện là sẽ lộ ra sơ hở, bởi vì "ma" ở đó đều do người đóng giả. Ít nhất điều đó còn cho gã biết trong bối cảnh kinh dị này vẫn có người sống tồn tại, là do con người tạo ra.
Thế nhưng cái nhà ma gã vào hôm nay lại hoàn toàn lật đổ mọi ấn tượng trước đây. Suốt dọc đường không hề có diễn viên nào xuất hiện, vậy mà lại tạo ra một cảm giác rùng rợn khó tả, khiến gã luôn trong trạng thái căng thẳng tột độ, không biết chuyện kinh khủng gì sẽ ập đến bất cứ lúc nào.
"Cứ qua bên này xem sao đã."
Hành lang hẹp dần, Phí Hữu Lượng và Chu Giai Ninh bước về phía ký túc xá nữ.
Vài căn phòng đầu tiên không đáng sợ lắm, tâm trạng căng thẳng của cả hai dịu đi phần nào, nỗi sợ hãi vương vấn trong lòng cũng vơi bớt. Thế nhưng ngay sau đó, bọn họ đã bước vào căn phòng có Bút Tiên.Trong căn phòng ký túc xá nữ trông như vừa xảy ra một vụ án mạng, có bốn chiếc ghế được xếp thành một hàng ngay ngắn, trên ghế đặt mấy tờ giấy trắng cùng một cây bút bi được chắp vá lại bằng băng dính trong suốt.