Minh Long đã lên tiếng cầu xin, Trần Mặc Bạch dĩ nhiên cũng không định đánh tới chết.
Dù gì thì thánh đức chi lực của Tử Tiêu cung trong tay phải hắn đã dùng cạn, mà sức mạnh của Thái Hư lượng thiên xích trong tay trái lại chắc chắn không thể mạnh bằng.
Vốn hắn đã định chuồn đi rồi.
Trần Mặc Bạch nói: “Người không phạm ta, ta không phạm người. Nhưng Nghi Huyên bị các ngươi bắt đi, đến giờ vẫn hôn mê chưa tỉnh, các ngươi phải cho ta một lời giải thích hợp lý chứ.”