Lục Hằng hít sâu một hơi, vừa mở sách của mình ra, vừa cầm chiếc chìa khóa lên.
Khi đặt chiếc "chìa khóa dẹt" lên trang sách, Lục Hằng dùng bút bi viền theo đường nét của nó, cố gắng vẽ lại hình dáng các rãnh răng cưa càng rõ càng tốt.
Trong lúc cẩn thận sao chép từng nét...
Lục Hằng dường như cảm nhận được cả nhịp tim đập dồn dập vì căng thẳng của mình, thời gian cũng như bị kéo dài ra vô tận.
Nói thật, lúc này Lục Hằng chỉ sợ giây tiếp theo, tiếng đánh đấm trong game ở phòng bên bỗng tắt ngấm, rồi Đàm Quang Thành mở cửa ra, trố mắt ngạc nhiên nhìn mình.
Giữa sự căng thẳng đan xen giữa "tra tấn tinh thần" và "cảm giác lén lút đầy phấn khích" ấy...
Lục Hằng chẳng rõ mình đã mất bao lâu, nhưng khi nét vẽ cuối cùng hoàn tất, nỗi căng thẳng trong lòng hắn cũng vơi đi quá nửa.
Sau đó, hắn nhấc chiếc chìa khóa lên, so đi tính lại nhiều lần với hình vẽ mình vừa phác thảo.
Mãi đến khi xác nhận không có sai sót, hình vẽ thoạt nhìn chẳng khác gì chìa thật.
Lục Hằng ngẫm nghĩ một chút, lại liếc nhìn về phía phòng ngủ vẫn đang văng vẳng tiếng nhạc game.
"Làm thêm lần nữa... vẽ thêm một bản nữa cho chắc..."
Không phải Lục Hằng nghiện cái trò lén lút này, mà hắn sợ mình quá căng thẳng nên lúc kiểm tra lại bỏ sót lỗi sai.
Đợi đến khi vẽ xong bản thứ hai và kiểm tra kỹ càng.
Lần này, Lục Hằng không thấy nhẹ nhõm, mà là cảm giác kiệt sức về mặt tinh thần.
Đi kèm với đó là một sự sảng khoái tột cùng, đan xen giữa "tội lỗi" và "phấn khích".
Dù vậy, Lục Hằng cũng không chần chừ lâu, nhanh chóng đặt chìa khóa lại chỗ cũ.
Hắn lật cuốn "Sinh dược học và Dược động học" ra, nhìn hai trang giấy ở giữa in hằn dấu vết chìa khóa vừa vẽ.
Lục Hằng bỗng muốn thốt lên một câu thoại kinh điển trong phim:
"Con đường cứu rỗi... nằm ngay trong này..."
Thế nhưng, khi ánh mắt Lục Hằng lia lại chiếc chìa khóa, tim hắn bỗng giật thót. Trên viền chìa khóa vẫn còn dính vết mực bút bi!
"May mà phát hiện kịp..."
Lục Hằng không kịp nghĩ nhiều, theo phản xạ lấy ngón tay miết đi. Thấy không sạch, hắn lại chấm chút nước bọt lên đầu ngón tay rồi chà thật mạnh.
Cho đến khi không còn nhìn ra dấu vết gì nữa.
Cả người Lục Hằng mới thỏa mãn ngã vật xuống sô pha.
Khoảnh khắc này, ánh mắt Lục Hằng chẳng tập trung vào đâu, cứ thế ngẩn ngơ thừ người ra trong sự mãn nguyện.
"Cảm giác này... không diễn tả nổi... nhưng mà... đã thật sự..."
Lục Hằng tận hưởng cảm giác thỏa mãn này một lát rồi mới đứng dậy, đi tới trước cửa phòng ngủ.
"Quang Thành, muộn rồi, tôi về trước nhé."
"Hả? À? Gì cơ? Ông về đấy à?"
Giọng nói lơ đãng của Đàm Quang Thành từ trong phòng vọng ra, có vẻ như tâm trí cậu đã dồn hết vào ván game.
"Ừ, tôi về đây."
Thấy Đàm Quang Thành dường như không nhận ra điều gì bất thường, Lục Hằng lại đảo mắt nhìn quanh phòng khách và chiếc chìa khóa một lượt. Xác nhận không để lại sơ hở nào, hắn liền vội vàng chuồn êm.
"Tối nay phải đi xa xa một chút, tìm thợ khóa đánh chìa ra mới được..."
...
Vì Lục Hằng trông có vẻ khờ khờ ngơ ngác, lại là sinh viên đại học, thậm chí còn chìa cả thẻ sinh viên ra.
Nên khi ông thợ khóa già nghe hắn bảo bị mất chìa nhưng có "bản vẽ phác", ông cũng chẳng mảy may nghi ngờ.
Bốn chiếc chìa khóa nhanh chóng được đánh xong xuôi.Hai cái đánh theo bản vẽ thứ nhất, hai cái theo bản vẽ thứ hai.
Vài ngày tiếp theo.
Cuộc sống của Lục Hằng vẫn trôi qua như cũ, ngày nào hắn cũng ở lỳ trong ký túc xá đọc sách, học bài.
Nhưng cứ tầm bảy, tám giờ tối, Lục Hằng lại lấy cớ "ký túc xá ồn quá" để nhắn tin cho Đàm Quang Thành bảo "sang nhà cậu học bài", sau đó ra ngoài cổng trường mua chút đồ ăn mang sang.
Tiện thể ngồi lại nhà cậu ta chơi đến khoảng mười giờ mới về.
"Cảm ơn nhé, Lão Lục!"
Đàm Quang Thành cũng dần quen với việc tối nào Lục Hằng cũng mò sang.
Hay nói đúng hơn, cậu ta rất khoái việc ngày nào Lục Hằng cũng xách cơm đến cho mình.
Nhưng thực tế, lý do duy nhất khiến Lục Hằng ngày nào cũng mang đồ ăn tới là để thám thính xem "tối nay cậu ta có ở nhà không, có ra net cày thâu đêm không?".
Nếu cậu ta đi cày game đêm, hắn sẽ có thể hành động.
Hơn nữa, việc ngày nào cũng vác mặt đến nhà Đàm Quang Thành sẽ tạo thành thói quen, lỡ hôm nào cậu ta đi vắng mà hắn lén hành sự, hàng xóm có bắt gặp thì cũng chỉ nghĩ hắn lại đến "đưa cơm" mà thôi.
Thoáng cái đã đến buổi chiều ngày thứ năm.
Lục Hằng đang nằm trên giường học bài, còn chưa kịp nhắn tin hỏi Đàm Quang Thành tối nay ăn gì.
Thì ngoài cửa ký túc xá đã vang lên tiếng đùa giỡn rộn ràng.
Giây tiếp theo, tiếng cười của Đàm Quang Thành từ ngoài cửa truyền vào.
"Lục Hằng! Đang làm gì đấy?"
Cậu ta thò đầu qua khe cửa ngó vào như đang chơi trốn tìm.
Phía sau còn có hai nam sinh đi cùng.
Lục Hằng đều biết mặt, toàn là bạn cùng lớp cả.
"Đang học bài." Lục Hằng ngồi dậy, nhìn ba người vừa bước vào.
"Nay nghỉ học đi!"
Đàm Quang Thành có vẻ rất hưng phấn, vỗ vỗ vai cậu bạn hơi mập bên cạnh: "Hôm nay Lão Vương bao chầu này, ra khách sạn esports lập team cày game! Bao phòng thâu đêm luôn! Chỉ đợi mỗi cậu thôi đấy!"
"Chuẩn!" Cậu bạn hơi mập toe toét cười: "Lục Hằng, đi thôi? Ra ngoài xõa chút đi!"
"Đi nào, đi chung cho vui." Cậu bạn còn lại cũng hùa theo: "Làm vài ly sương sương trước, xong đi cày thâu đêm, thế mới là sướng!"
"Thâu đêm? Uống rượu?" Nghe thấy mấy từ này, trong đầu Lục Hằng lập tức nảy số, lóe lên hai chữ.
【Cơ hội】
"Uống rượu thâu đêm à..."
Dù trong bụng mở cờ, nhưng ngoài mặt Lục Hằng lại cố tình làm ra vẻ không mấy mặn mà.
"Quang Thành, dì không có nhà là cậu bung lụa luôn đấy à?"
Lục Hằng cố ý thăm dò: "Cậu định cày nguyên đêm thật hả? Lỡ dì gọi điện kiểm tra thì sao? Hay nhỡ hôm nay dì đánh úp, đột ngột về bắt quả tang thì cậu tính thế nào?"
"Mẹ tôi có về thì ít nhất cũng phải ba ngày nữa."
Đàm Quang Thành chẳng hề bận tâm: "Đi thôi Lục Hằng, cậu đừng lo mấy chuyện đó. Tôi chỉ hỏi cậu một câu thôi, tối nay có đi không thì bảo?"
Đàm Quang Thành bước tới khoác tay lên bờ vai hơi gầy của Lục Hằng: "Với lại, cơ sở vật chất ở khách sạn esports cũng xịn lắm, cậu mang sách sang đấy học cũng được mà. Học mệt thì nghỉ ngơi thư giãn, vào làm vài ván với bọn này."
"Thôi..." Xác nhận Đàm Quang Thành thực sự không về nhà, mẹ cậu ta cũng thế, Lục Hằng sướng rơn trong bụng, nhưng giọng điệu lại càng ra vẻ khó xử:
"Tôi... tôi ở nhà học bài thì hơn. Các cậu cũng biết đấy, tôi đâu có thông minh xuất chúng gì, người nhà... cũng chẳng còn ai, tôi chỉ có thể tự mình cố gắng thôi..."
Lục Hằng lôi cả cái mác "trẻ mồ côi" của mình ra làm bia đỡ đạn.
Đàm Quang Thành thoáng chút sượng sùng, đành quay sang nhìn hai người bạn đi cùng.Hai người bạn đi cùng cũng hơi ngượng ngùng, đưa mắt ra hiệu với Đàm Quang Thành, ý bảo: "Nhà ai chả có nỗi khổ riêng, cậu ấy đã không muốn đi thì thôi, đừng ép nữa".
"Thế cũng được." Thấy anh em tốt không đi, Đàm Quang Thành hơi hụt hẫng, nhưng nghĩ đến gia cảnh của Lục Hằng, cậu lại thở dài:
"Bọn tôi đi trước nhé, có việc gì thì cứ ới bọn này..."
...
Thấy Đàm Quang Thành rời đi.
Lục Hằng lại bước đến bên bệ cửa sổ, nhìn ra hướng cổng trường.
Mãi đến khi bóng ba người khuất hẳn ngoài cổng trường.
Lục Hằng lại đợi thêm một tiếng, rồi hai tiếng.
Mãi cho đến khi màn đêm buông xuống, canh chừng suốt ba tiếng đồng hồ, thấy ba người kia không hề quay lại.
Trong lòng Lục Hằng mới dâng lên cảm giác "lén lút" và "phấn khích" quen thuộc như mấy ngày qua.
'Chuẩn bị hành động thôi... Vào nhà cậu ta xem sao...'
Lục Hằng đứng dậy, cầm lấy cuốn "Sinh dược học và Dược động học" như mọi khi, tiện đường ra ngoài cổng trường mua hai suất miến niêu mang về.
Vẫn như thường ngày.
Một tay Lục Hằng xách đồ ăn, tay kia cầm sách, đi thẳng về phía khu tập thể giáo viên.
Buổi tối ở khu tập thể khá yên tĩnh.
Nhiều giảng viên đang ngồi chấm bài ở nhà, hoặc chuẩn bị giáo án cho ngày hôm sau.
Con cái của họ cũng đều ở nhà nghịch điện thoại.
Lúc này, dưới khu tập thể chỉ lác đác vài cụ già đang ngồi hóng mát.
Lục Hằng chẳng thèm nhìn nhiều, quen cửa quen nẻo bước tới dưới sảnh khu nhà của Đàm Quang Thành.
Hắn ngước nhìn lên cửa sổ nhà cậu, tối om.
'Tốt lắm, không có ai...'
Lục Hằng trấn tĩnh lại, cố gắng giữ vẻ thản nhiên như thường ngày rồi bước vào trong tòa nhà.
Khi đứng trước cửa nhà Đàm Quang Thành.
Lục Hằng không lấy chìa khóa ra ngay, mà lặng lẽ áp tai vào cửa, nghe ngóng chừng nửa phút.
Bên trong vẫn rất yên tĩnh.
Lục Hằng hít sâu một hơi, mở cuốn "Sinh dược học và Dược động học" ra, lấy bốn chiếc chìa khóa từ bên trong.
'Con đường cứu rỗi... nằm cả ở đây rồi...'
Khoảnh khắc này.
Lục Hằng không phủ nhận, bản thân đã căng thẳng đến tột độ.
'Phải bình tĩnh... không được run... Thời khắc then chốt thế này... cái tay chết tiệt đừng có run...'
Hắn cầm một chiếc chìa khóa lên, vừa cố kiềm chế đôi tay đang run rẩy để từ từ tra vào ổ khóa, vừa căng thẳng để ý động tĩnh ngoài hành lang.
Cho đến khi một tiếng "cạch" khẽ vang lên, lõi khóa xoay nhẹ.
Trên gương mặt Lục Hằng cũng nở một nụ cười không thể nào kìm nén được.