Chương 30: [Dịch] Ta Một Hoàng Tử Ngốc, Ngươi So Đo Cái Gì

Từng bước mưu tính

Phiên bản dịch 8633 chữ

Tiêu Vạn Xương vừa rời đi, Độc Cô U liền bước vào phòng.

"Điện hạ, ngài thật đúng là..."

"Vô sỉ đúng không?" Tiêu Vạn Bình cười hắc hắc.

"Điện hạ, thuộc hạ đâu có nói vậy." Độc Cô U cố nén ý cười.

Thu lại nụ cười, Tiêu Vạn Bình nói: "Tên Tiêu Vạn Xương này khó đối phó hơn Tiêu Vạn Vinh nhiều. Dù sao cũng đã kết thù, hố được vố nào hay vố nấy."

Độc Cô U gật đầu, vô cùng tán thành.

"Điện hạ, ngài nghĩ hắn sẽ ngoan ngoãn dâng huyết liên tâm tới sao?"

"Nhất định sẽ mang tới, hắn làm gì còn lựa chọn nào khác."

Khẽ nheo mắt lại, Tiêu Vạn Bình dường như có chút ưu tư. Hắn nhìn về phía xa, nơi đó là hướng Đông cung.

"Có cần phái người báo trước cho thái tử phi một tiếng không?"

"Không cần, đợi tối mai huyết liên tâm đến tay rồi tính."

"Vâng."

Độc Cô U đáp lời.

"Trông chừng Lưu Lương cho kỹ, đừng để hắn trốn thoát."

"Điện hạ cứ yên tâm, hắn không chạy thoát được đâu."

Hôm sau.

Tiêu Vạn Xương vào cung từ ban ngày, ở lỳ đến tận tối.

Hắn không dám đi tìm Tiêu Vạn Bình vào ban ngày, chỉ sợ tên điên này lại lên cơn thịnh nộ, lỡ tay hủy mất huyết liên tâm.

Chuyện dạ minh châu bị phá nát ở Trường Ninh cung lần trước vẫn còn sờ sờ ngay trước mắt.

Mãi đến khi mặt trời lặn, hắn mới tìm một cái cớ, nói là muốn ở lại an ủi Đức phi. Cảnh đế đương nhiên đồng ý cho hắn lưu túc trong cung.

Tại Tĩnh Đức uyển, Tiêu Vạn Bình đã sớm sai Độc Cô U mời Tô Cẩm Doanh đến.

Dù sao huyết liên tâm này là thật hay giả, cũng phải để nàng đích thân xác nhận thì Tiêu Vạn Bình mới yên tâm được.

"Tiêu Vạn Xương đến rồi."

Độc Cô U bước vào bẩm báo.

"Cho hắn vào."

Chốc lát sau, Tiêu Vạn Xương mang theo một chiếc cẩm hộp, rón rén bước vào Tĩnh Đức uyển.

Vừa bước qua cửa, thấy Tô Cẩm Doanh cũng ở đây, hắn thoáng sững sờ, nhưng rồi cũng không nói thêm gì.

"Thứ ngươi muốn đây."

Tiêu Vạn Xương bực dọc ném chiếc cẩm hộp lên bàn, dứt khoát nhắm tịt mắt lại, không thèm nhìn Tiêu Vạn Bình.

Nhận lấy cẩm hộp, Tiêu Vạn Bình mở ra xem, chỉ thấy một đóa sen đỏ như máu đang nằm yên vị bên trong, tỏa ra mùi hương thoang thoảng.

Hắn đẩy chiếc hộp đến trước mặt Tô Cẩm Doanh.

"Tẩu tẩu, tẩu xem thử đi."

Tô Cẩm Doanh cúi người, đầu tiên dùng tay ngắt một mẩu lá sen nhỏ cho vào miệng nếm thử, sau đó lại ghé sát mũi ngửi mùi hương.

"Đúng là huyết liên tâm không sai."

Đậy nắp cẩm hộp lại, khóe môi Tiêu Vạn Bình khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười.

"Tiền đâu?"

Nghe vậy, Tiêu Vạn Xương cực kỳ miễn cưỡng móc từ trong ngực ra một xấp ngân phiếu, ném phịch lên bàn.

Đếm sơ qua, đúng hai mươi vạn lượng không sai một cắc.

Trong lòng Tiêu Vạn Bình mừng rỡ khôn xiết, ba cái trò chế tạo xà phòng với nước hoa, làm sao kiếm tiền nhanh bằng tống tiền được.

Huống hồ lúc này bên cạnh hắn cũng chẳng có nhân tài nào mang thiên phú kinh doanh xuất chúng, khoản quân phí giai đoạn đầu này, đành phải dựa cả vào mấy vị hoàng huynh tốt bụng vậy.

Hai mươi vạn lượng, cộng thêm cửu chuyển huyết lam và vân phượng kim đầu trâm của Hiền phi, sau khi quy đổi ra tiền mặt, ít nhất cũng được ba mươi vạn lượng.

Chừng này tiền đã đủ để nuôi sống một đội quân ngàn người rồi.

"Người đâu?"

Chẳng thèm bận tâm Tô Cẩm Doanh đang ở ngay bên cạnh, Tiêu Vạn Xương mở miệng hỏi.

Mỉm cười nhạt, Tiêu Vạn Bình ném yêu bài của Lưu Lương cho Tiêu Vạn Xương.

"Ở ngoài sân."

Không nói hai lời, Tiêu Vạn Xương cầm lấy yêu bài, dứt khoát bước ra khỏi phòng.

Chỉ nghe thấy tiếng chửi rủa ầm ĩ ngoài sân, sau đó hai người kia liền rời khỏi Tĩnh Đức uyển.

Độc Cô U bước vào phòng, đóng kín cửa lại.

"Cuối cùng huyết liên tâm cũng đến tay. Tẩu tẩu, ngày mai tẩu hãy dâng nó lên cho phụ hoàng, cứ nói là do Tô gia dâng tặng."Tô Cẩm Doanh hơi sững sờ, bèn nói: "Đệ đã làm Đức phi bị thương, chuyện dâng bảo vật này chi bằng cứ để đệ tự mình làm thì hơn."

Cứ như vậy, công tội bù trừ, Cảnh đế vui mừng ắt sẽ xá tội cho Tiêu Vạn Bình.

"Không sai, để điện hạ tự đi dâng bảo vật là thỏa đáng nhất." Độc Cô U cũng lên tiếng phụ họa.

Ai ngờ, Tiêu Vạn Bình lại ung dung đáp lời:

"Không được."

"Vì sao?" Độc Cô U vội vàng hỏi trước.

"Thứ nhất, mấy ngày nay ta bị giam lỏng tại Tĩnh Đức uyển, cửa lớn không ra, cửa nhỏ không bước. Nay bỗng nhiên lại có được huyết liên tâm, chẳng lẽ phụ hoàng lại không sinh lòng nghi ngờ?"

Tô Cẩm Doanh gật đầu, vô cùng tán thành.

"Hơn nữa, nếu để ta đi dâng bảo vật, mười vạn kim kia coi như trôi sông đổ biển." Tiêu Vạn Bình cười hắc hắc.

Hắn không chỉ lừa Tiêu Vạn Xương hai mươi vạn lượng bạc, mà còn muốn nuốt trọn cả mười vạn kim của Cảnh đế.

Khẩu vị của tên này thật sự không nhỏ, Độc Cô U khẽ há miệng kinh ngạc, trong lòng thầm chấn động.

Tô Cẩm Doanh nhíu mày, lại lên tiếng: "Nhưng cứ như vậy, chuyện đệ làm Đức phi bị thương, Bệ hạ nhất định sẽ giáng tội."

"Ta chỉ sợ người không trị tội ta thôi." Tiêu Vạn Bình mỉm cười đáp lời.

Hai người mang vẻ mặt đầy khó hiểu: "Lời này là có ý gì?"

"Huynh trưởng đã giao Thiên Cơ Thập Bát Cục cho ta, thâm ý trong đó, chắc hẳn tẩu tẩu hiểu rõ hơn ai hết. Thế nhưng, cứ mãi ở trong hoàng cung này, tay chân bị trói buộc, căn bản không có đất dụng võ."

Nghe vậy, Tô Cẩm Doanh hít sâu một hơi, dáng vẻ như đang suy nghĩ điều gì.

"Xem ra, đệ đã nghĩ thông suốt rồi."

"Không sai." Ánh mắt Tiêu Vạn Bình ánh lên vẻ kiên quyết khác thường: "Muốn thành đại sự, nhất định phải rời khỏi hoàng cung, thậm chí là đi thật xa khỏi đế đô."

Trầm tư một lát, Tô Cẩm Doanh đành bất đắc dĩ thở dài.

"Nhưng chứng điên của đệ vẫn chưa khỏi, sau khi xuất cung nhất định sẽ gặp phải vô vàn nguy hiểm."

"Chẳng phải vẫn còn Triệu Thập Tam đó sao, lẽ nào tẩu tẩu lại không tin tưởng bản lĩnh của hắn?"

Cũng đúng, Thái tử lúc sinh thời không biết đã gặp phải bao nhiêu cuộc ám sát, nhưng đều được Triệu Thập Tam ra tay hóa giải từng bề.

Hiện giờ để hắn bảo vệ Tiêu Vạn Bình, chắc hẳn cũng không thành vấn đề.

Tô Cẩm Doanh dần dần tự thuyết phục được chính mình.

"Còn nữa." Tiêu Vạn Bình tiếp tục nói: "Huynh trưởng tử trận, phụ hoàng nể tình ân trạch nên bây giờ vẫn còn chiếu cố đến mẫu tử tẩu. Nhưng ngày tháng trôi qua, hai người nhất định sẽ bị lãng quên. Mượn cơ hội này, tẩu đem 'huyết liên tâm' dâng lên, phụ hoàng ắt sẽ vô cùng vui vẻ. Có như vậy, sự an toàn của tẩu và Phàm nhi mới càng được bảo đảm."

Mặc dù trong lòng Tô Cẩm Doanh đã dao động, nhưng sau một hồi đắn đo, nàng vẫn cảm thấy không yên tâm.

Thấy nàng như vậy, Tiêu Vạn Bình đành tiếp tục khuyên nhủ: "Đương nhiên, điều quan trọng nhất là ta cần một người ở lại trong cung để giúp dò la tin tức. Hiện giờ ta chẳng có bất kỳ thế lực nào trong tay, mọi chuyện chỉ đành trông cậy vào tẩu tẩu thôi."

Tô Cẩm Doanh rơi vào trầm mặc.

Nàng vốn là người có tầm nhìn xa trông rộng, chỉ trong nháy mắt đã lĩnh hội được thâm ý của Tiêu Vạn Bình.

Độc Cô U lúc này cũng đã nghe hiểu mưu tính của hai người, hắn bèn xen lời:

"Nhưng làm sao điện hạ dám chắc hình phạt Bệ hạ dành cho ngài sẽ là trục xuất khỏi cung, chứ không phải là một hình phạt nào khác?"

Hơi trầm ngâm một chút, Tiêu Vạn Bình đáp: "Chuyện này rất đơn giản. Huynh trưởng tuy đã tử trận, nhưng trong triều ít nhiều vẫn còn lại cựu bộ của huynh ấy. Chỉ cần tẩu tẩu ra mặt đánh tiếng với bọn họ, chuyện này ắt không khó."

"Được, ta sẽ đi làm ngay."

Tô Cẩm Doanh cuối cùng cũng xuôi tai, nàng cầm lấy huyết liên tâm, toan quay bước rời đi.

"Tẩu tẩu khoan đã."

Tiêu Vạn Bình vội gọi nàng lại, sau đó lấy ra cửu chuyển huyết lam và vân phượng kim đầu trâm.

"Hai thứ này tạm thời ta chưa dùng đến, phiền tẩu tẩu giữ hộ ta. Nếu có cơ hội, đem bán đi cũng được."Nhận lấy hai món đồ, Tô Cẩm Doanh không hỏi nhiều, chỉ khẽ gật đầu.

Nàng hiển nhiên hiểu rõ, số tài vật này về sau sẽ dùng vào việc gì.

"Chỉ tiếc là, lại cứ thế buông tha cho Tiêu Vạn Xương." Độc Cô U thở dài một tiếng.

"Buông tha cho hắn?" Tiêu Vạn Bình cười gằn: "Tên cẩu tặc này trước thì hãm hại ta, sau lại đả thương Ninh nhi, ngươi nghĩ ta có thể tha cho hắn sao?"

Tiếng cười lạnh này lập tức khiến Tô Cẩm Doanh và Độc Cô U lạnh toát cả sống lưng.

"Ngươi vẫn còn hậu chiêu sao?"

"Đương nhiên!"

Tiêu Vạn Bình nở nụ cười tà mị, lấy ra một tờ giấy, đó chính là lời cung của Lưu Lương!

Mặc dù người đã bị đưa đi, nhưng chỉ cần có tờ lời cung này, vào thời khắc mấu chốt vẫn sẽ phát huy tác dụng.

"Lời cung?" Hai mắt Độc Cô U sáng rực lên.

Tô Cẩm Doanh lại nói: "Nhưng Lưu Lương đã bị đưa đi, chỉ bằng một tờ lời cung mà muốn lật đổ một vị hoàng tử, căn bản là chuyện không thể nào."

Tiêu Vạn Bình khẽ mỉm cười, đáp: "Các ngươi đừng quên kẻ đã tập kích ta ở ngự hoa viên."

"Đúng vậy!" Độc Cô U bừng tỉnh đại ngộ: "Chỉ cần tìm được hắn, kết hợp cùng tờ lời cung này, thì vẫn có thể trị tội Tiêu Vạn Xương."

"Nhưng tên đó cứ như bốc hơi khỏi nhân gian vậy, biết tìm ở đâu bây giờ?"

Bạn đang đọc [Dịch] Ta Một Hoàng Tử Ngốc, Ngươi So Đo Cái Gì của Phong Vị Khởi

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    7h ago

  • Lượt đọc

    29

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!