Chương 2: [Dịch] Ta! Thân Là Đốc Công, Quyền Khuynh Thiên Hạ

Thái Âm trang, Thiên yêm chi thể

Phiên bản dịch 8208 chữ

Khi Trần Hạo và Lý Nhị đến sân trước, mới phát hiện nơi đây đã có hơn hai mươi thiếu niên đang đứng, tất cả đều chưa quá mười sáu tuổi.

Bọn họ xếp thành ba hàng, Trần Hạo và Lý Nhị đứng ở góc hàng cuối cùng. Ai nấy đều cúi gằm mặt, thở cũng không dám thở mạnh.

Dưới mái hiên, một lão thái giám vận trường bào màu xanh đen đang ngồi trên ghế thái sư, thong thả nhấp từng ngụm trà.

Phía sau lão là bốn tiểu thái giám trẻ tuổi hơn, người nào người nấy đứng thẳng tắp.

"Tạp gia họ Triệu, là quản sự tịnh thân phường."

Lão thái giám đặt chén trà xuống, giọng không lớn nhưng lại lọt rõ mồn một vào tai từng người.

"Kể từ hôm nay, các ngươi chính là nô tài trong cung. Quy củ thứ nhất —"

Lão đột nhiên cao giọng: "Ở trong cung, mạng các ngươi không đáng một xu!"

Toàn thân Trần Hạo run lên bần bật.

"Quy củ thứ hai."

Triệu công công tiếp tục nói.

"Nô tài ngoan ngoãn thì sống lâu, kẻ cứng đầu thì chết sớm."

Lão đứng dậy, chậm rãi bước tới trước hàng người.

"Lũ 'tiểu thái giám' các ngươi phải học quy củ ở tịnh thân phường nửa năm. Kẻ nào học tốt, tương lai có thể đến thập nhị giám tứ ty bát cục, thậm chí là Đông Xưởng làm việc. Còn kẻ nào học không xong..."

Lão cười gằn một tiếng.

"Thì đến Trực Điện Giám đổ dạ hương cũng chẳng tới lượt các ngươi đâu!"

"Được rồi, bây giờ đứng thẳng người lên, tạp gia sẽ truyền thụ cho các ngươi chút công phu. Đây chính là gốc rễ để các ngươi lập thân trong cung sau này."

"Dưới lòng bàn chân có thông tuyền huyệt, tinh sinh ra từ gan bàn chân, dũng tuyền thông tới hội âm; tả thận hữu mệnh môn, thận tinh bắt đầu khởi phát..."

"Đây là công phu Thái Âm trang, đám các ngươi coi như may mắn. Phải biết rằng trên giang hồ, chẳng biết bao nhiêu kẻ ao ước cả đời cũng không có được pháp môn tu hành bực này đâu."

Trong cơn gió lạnh đầu đông, hơn hai mươi thiếu niên đứng thành ba hàng giữa sân.

Trần Hạo dang hai chân rộng bằng vai, đầu gối hơi chùng xuống, duy trì tư thế "Thái Âm trang" mà Triệu công công vừa dạy, hai chân đã run lẩy bẩy như cầy sấy.

"Đứng như tùng, ngồi như chuông! Lũ phế vật các ngươi đứng còn không vững, mà cũng vọng tưởng học công phu sao?"

Giọng nói the thé của Triệu công công khiến màng nhĩ Trần Hạo đau nhói. Lão lăm lăm cây roi mây thon dài, đi qua đi lại tuần tra giữa các hàng.

"Hạ eo xuống! Khí trầm đan điền!"

Tiếng roi mây quất vào da thịt vang lên chan chát, xen lẫn những tiếng la hét thảm thiết.

Ở hàng trước, một thiếu niên gầy yếu ngã gục xuống đất không dậy nổi. Triệu công công chẳng thèm liếc lấy nửa mắt, lập tức có hai tên thái giám tạp dịch tiến lên lôi người đi.

"Phế vật."

Triệu công công nhổ toẹt một bãi nước bọt.

"Kẻ tiếp theo!"

Trần Hạo cắn chặt răng. Hắn biết rõ bị đào thải đồng nghĩa với việc gì: hoặc là phải làm thứ tạp dịch thấp hèn nhất, hoặc là bị đuổi khỏi cung làm ăn mày.

Gia cảnh bần hàn, khố rách áo ôm, phụ thân bán hắn mới đổi được bốn lượng bạc, trong nhà tuyệt đối không thể chứa chấp thêm một phế nhân nữa.

Đúng lúc này.

Một luồng nhiệt lưu kỳ lạ đột nhiên dâng lên từ đan điền Trần Hạo, nhanh chóng lan tràn khắp toàn thân.

Hắn khẽ rùng mình, đôi chân vốn đang nhức mỏi bỗng trở nên nhẹ nhõm, tựa như có một luồng sức mạnh vô hình đang nâng đỡ hắn.

"Là thiên yêm chi thể phát huy tác dụng rồi..."

Họ tên: Trần Hạo

Mệnh cách: Thiên yêm chi thể

Đặc tính: Thiếu thời tàn khuyết, âm dương nan điều, mất đi căn nguyên dương cương, khí huyết trệ sáp, kinh mạch bất sướng, nhưng nhờ không bị dục niệm quấn thân, ngược lại đạt được tâm cảnh không minh, ngộ tính siêu phàm.Công pháp: Thái Âm trang (phàm phẩm)

【Chúc mừng ký chủ mở khóa cốt truyện sơ cấp 'uế loạn đông cung' — 'sơ xúc võ học'. Sau khi mở khóa cốt truyện 'uế loạn đông cung', ký chủ sẽ nhận được điểm thành tựu đặc biệt.】

Trần Hạo còn chưa kịp phản ứng, Triệu công công đã đột nhiên dừng lại trước mặt hắn, đôi mắt già nua đục ngầu hơi nheo lại.

"Hửm?"

Trần Hạo sợ tới mức suýt nhũn cả chân, nhưng cây roi mây kia lại không quất xuống, mà chỉ khẽ gõ nhẹ lên vai hắn.

"Ngươi, tên là gì?"

"Bẩm... bẩm công công, tiểu nhân tên là Trần Hạo."

Giọng hắn run rẩy, nhưng không dám nhúc nhích mảy may.

"Tư thế khá lắm."

Triệu công công hiếm khi buông lời khen ngợi.

"Không tồi, lần đầu tu hành mà đã đạt tới trình độ này, quả là có chút thiên phú!"

Thấy hắn được Triệu công công khen ngợi, cả khoảng sân tức thì xôn xao, tất cả học đồ đều quay đầu nhìn về phía Trần Hạo với ánh mắt vô cùng phức tạp.

Phải biết rằng trong đám thái giám này, tài nguyên và chức vị chỉ có bấy nhiêu. Nếu có kẻ nổi bật được bồi dưỡng trọng điểm, một bước lên mây,

thì tương ứng, những kẻ khác tự nhiên sẽ phải chạy đôn chạy đáo, chịu cảnh tụt lại phía sau.

Mà rõ ràng, tiểu tử này rất được lòng Triệu công công.

Suốt phần thời gian còn lại trong ngày sau khi luyện công xong, bọn họ đều phải học những cung quy cơ bản nhất.

Quỳ bái thế nào, thưa gửi ra sao, gặp thái giám phẩm cấp khác nhau thì phải hành lễ thế nào... Chỉ cần sai một động tác là ăn ngay một trận roi mây.

Đến khi mặt trời ngả bóng về tây, đầu gối Trần Hạo đã sưng vù, lưng cũng chịu hai roi, đau rát vô cùng.

Hắn lén liếc nhìn Lý Nhị bên cạnh, phát hiện đối phương cũng đang giữ tư thế chuẩn mực. Dù đã vô cùng mệt mỏi nhưng y vẫn đang gượng sức chống đỡ, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn mà thân hình không hề lay động.

Bữa tối là một bát cháo loãng và nửa cái bánh ngô, còn ít hơn cả lúc dưỡng thương.

Trần Hạo và ba bốn miếng đã ăn sạch, nhưng bụng vẫn đói cồn cào.

"Ăn dè xẻn chút đi, sau này ngày nào cũng chỉ có ngần này thôi."

Trần Hạo kinh ngạc nhìn hắn: "Tại sao?"

"Quy củ của tịnh thân phường."

Lý Nhị hạ thấp giọng.

"Bụng đói thì nô tài mới biết nghe lời."

Đúng lúc này, một tên thái giám mặc y phục đen, vóc dáng vạm vỡ dẫn theo hai kẻ hầu đi tới.

"Ngươi chính là kẻ hôm nay được can cha khen ngợi đó hả?"

Tên thái giám trẻ tuổi kia cất giọng âm dương quái khí.

"Thái Âm trang nhập môn nhanh như vậy, quả nhiên là thái giám trời sinh sao? Thật đáng chúc mừng!"

Xung quanh vang lên vài tiếng cười trộm.

Trần Hạo nhận ra người này chính là tên thái giám hôm qua gọi bọn họ đi luyện võ.

Hình như tên là tiểu Thuận Tử, nhưng đám người Trần Hạo đều gọi gã là Thuận công công. Gã vào tịnh thân phường từ vài năm trước, rất được Triệu công công sủng ái.

Trần Hạo từng trải sự đời, tuyệt đối không phải là một đứa trẻ mười mấy tuổi có thể so bì. Lúc này, trong lòng hắn thầm tính toán mục đích đối phương tìm đến.

Rất nhanh hắn đã nghĩ thông suốt, đối phương sợ hắn tranh sủng nên mới cố ý tới đây để dằn mặt.

Chốn hậu cung này nguy hiểm dị thường, hắn mới chân ướt chân ráo tới, tuyệt đối không thể tranh phong với đối phương, càng không thể đắc tội người ta.

Tiểu Thuận Tử này dẫu chỉ là một tiểu thái giám, nhưng đối với những người mới như bọn họ, gã vẫn nắm trong tay quyền sai bảo.

Đắc tội với gã, ngày thường đừng nói tới chuyện luyện võ, e rằng các loại việc nặng nhọc khổ cực có làm cả ngày cũng chẳng xong.

Mới đến mà đã phong mang tất lộ, ở đâu cũng là điều đại kỵ.

"Chẳng qua chỉ có chút thiên phú mà thôi."

Tiểu Thuận Tử bĩu môi khinh miệt, không biết nghĩ tới điều gì, tựa như đang tự giễu cợt chính mình."Võ công do thái giám luyện, có lợi hại đến mấy cũng chỉ là thứ trò mọn thấp hèn."

Trần Hạo nghe vậy lập tức nở nụ cười khiêm nhường, cung kính hành lễ với tiểu Thuận Tử.

"Thuận công công dạy chí phải. Tiểu đệ chân ướt chân ráo mới đến, cái gì cũng không hiểu, toàn bộ phải trông cậy vào các vị công công chỉ điểm. Hôm nay may mắn được Triệu công công khen ngợi một câu, trong lòng tiểu đệ vẫn đang nơm nớp lo sợ đây."

Hắn vừa nói vừa quan sát nét mặt tiểu Thuận Tử, thấy sắc mặt đối phương hơi dịu xuống, lập tức chớp thời cơ nói tiếp.

"Thuận công công ở trong phường là người lâu năm, kiến thức rộng rãi. Tiểu đệ có một thỉnh cầu mạo muội, không biết có thể xin Thuận công công chỉ điểm một hai chăng?"

Tiểu Thuận Tử nhướng mày: "Ồ? Ngươi muốn hỏi chuyện gì?"

"Tiểu đệ nghe nói Thuận công công thích nhất là thưởng trà. Tiểu đệ từng nghe danh trên đời này có không ít trà ngon, như Tín Dương Mao Tiêm, Tây Hồ Long Tỉnh chẳng hạn. Tiểu đệ muốn ghi tạc trong lòng, sau này nếu có duyên tìm được, nhất định sẽ mang tới hiếu kính công công..."

Lời này quả thực đã nói trúng phóc tâm ý của tiểu Thuận Tử.

Bạn đang đọc [Dịch] Ta! Thân Là Đốc Công, Quyền Khuynh Thiên Hạ của Ái Quốc Ái Đảng Hảo Thanh Niên

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    14h ago

  • Lượt đọc

    94

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!