Tai ương rốt cuộc cũng ngừng lại, để lại một cảnh hoang tàn đổ nát.
Thiên Đô thành tựa như một bàn cờ bị đập vỡ tan tành, những con phố từng ngang dọc rõ ràng, phồn hoa náo nhiệt ngày nào, giờ chỉ còn lại tường xiêu vách đổ.
Ban đầu mọi người còn chìm đắm trong nỗi mừng rỡ sống sót sau kiếp nạn, nhưng khi nhìn thấy những gương mặt thân quen không còn chút sinh khí đang nằm vùi dưới đống gạch vụn, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi bi thương chua xót.
Người nhà buổi sáng còn quây quần ăn cơm, hàng xóm vừa mới chào hỏi nhau, lối giềng ngày thường vốn chẳng mấy thuận hòa...