Tư Không Thanh Lãm vẫn còn bướng bỉnh: "Ta đã nói rồi, không cần tỷ quản——"
"Thanh Lãm!"Tư Không Trụy Nguyệt cao giọng lên vài phần, nhíu mày nói: "Trưởng tỷ như mẫu, ta không quản muội thì ai quản? Nghe lời, ngoan ngoãn ở yên đây cho ta!"
Tư Không Thanh bất giác run lên một cái, sức giãy giụa yếu đi vài phần, vành tai âm ỉ nóng lên, lầm bầm khe khẽ: "Không đi thì không đi, có gì ghê gớm đâu... Đừng tưởng lớn hơn ta vài tuổi là ra dáng trưởng bối, ta đây nể mặt Trưởng Công Chúa, chứ chẳng phải nghe lời tỷ đâu..."
"Được được được, ta biết rồi."