“Quyền đệ, ý đệ thế nào?”
Tôn Quyền năm ấy vừa tròn mười bảy, khí chất càng thêm anh tuấn, thần sắc nghiêm nghị.
Hắn phóng tầm mắt nhìn về phía quần sơn Giang Bắc và những con đường mòn quanh co, hồi lâu sau mới khẽ lắc đầu, nói: “Hợp Phì vốn là thành hoang, sau cơn binh lửa ở Dương Châu đã sớm hóa thành phế tích. Nay Hứa Phong cho người trùng tu, tướng trấn thủ lại là Trương Liêu.”
“Kẻ này dũng mãnh thiện chiến, dùng binh đa biến, ra tay quả quyết tàn nhẫn. Năm xưa đệ từng nghe nhiều về chiến tích của hắn, vốn là mãnh tướng đứng đầu dưới trướng Lã Bố.”