Chương 64: [Dịch] Thân Ở Bắc Tống, Vừa Muốn Nằm Thẳng Thì Ngươi Bảo Đây Là Thiên Long?

Hành trình Thiếu Thất sơn

Phiên bản dịch 9397 chữ

"Ồ? Ngươi cũng đi Thiếu Lâm sao?"

Bao Bất Đồng nhìn Tô Ly, trong lòng đã sớm đánh đồng hắn với tiểu tử Đoàn Dự kia.

Tô Ly căn bản không thèm để ý đến Bao Bất Đồng, quay sang nói: "Vương cô nương quên rồi sao? Ta có việc khẩn cấp cần làm, đợi thương thế ở chân hồi phục, ta sẽ ngày đêm gấp rút chạy tới Thiếu Lâm. Nội công ta tu luyện không tầm thường, về mặt trị thương có thể nói là cực kỳ mạnh mẽ, cho nên vết thương ở chân phải của ta hôm nay đã hoàn toàn khỏi hẳn rồi. Vì vậy, ta sẽ không đồng hành cùng chư vị nữa."

Nghe Tô Ly nói vậy, Vương Ngữ Yên bất giác lộ ra vẻ tiếc nuối, nhưng cũng đành chịu. Dọc đường đi các nàng còn phải tìm kiếm hai người Đặng Bách Xuyên và Công Dã Càn, không thể nào ngày đêm gấp rút thẳng tiến Thiếu Lâm như Tô Ly được.

Chỉ đành mỗi người một ngả.

"Được rồi, đã vậy thì chúng ta hẹn ngày sau gặp lại."

Vương Ngữ Yên khẽ thở dài, cúi người hành lễ với Tô Ly.

Tô Ly mỉm cười chắp tay chào hai nàng A Chu, A Bích, xách lấy hành lý đã chuẩn bị từ sớm rồi đi thẳng ra khỏi khách điếm.

Đoàn Dự thấy thế, vội vàng dắt ngựa đuổi theo: "Ây! Tô huynh đệ! Chờ ta với!"

Hai người kẻ trước người sau rời khỏi khách điếm. Đến bên lề đường, Tô Ly quay đầu nhìn Đoàn Dự, có chút bất đắc dĩ. Không cần đoán cũng biết tên này đang nghĩ cái gì: "Ngươi đừng nói là cũng muốn đi Thiếu Lâm cùng ta đấy nhé?"

Đoàn Dự cười ngây ngô, gật đầu lia lịa: "Khụ khụ! Ta tuy ở Đại Lý, nhưng cũng nghe danh Thiếu Lâm tự là tổ đình của Phật môn, Đạt Ma tổ sư từng diện bích ngộ kinh tại nơi này. Nay đã đến Đại Tống, đương nhiên phải tới Thiếu Lâm bái phỏng một chuyến. Nếu có thể cùng chư vị cao tăng đàm luận kinh thư, vậy thì không còn gì tốt bằng.

"Ta không đi theo các nàng ấy, nhưng ta cũng phải tới Thiếu Lâm. Trên đường đi nếu có vô tình gặp lại, vậy thì không thể trách ta được đâu nhé!"

Đoàn Dự thầm nghĩ trong lòng. Chỉ chớp mắt, hắn đã quẳng sạch những lời chế nhạo của Bao Bất Đồng ra sau đầu.

Căn bệnh si tình này của Đoàn Dự không nhẹ đâu, phải trị!

Ừm, để lần sau vậy. Lần sau gặp lại Vương Ngữ Yên, ta sẽ trực tiếp dẫn nàng đến Tiểu Kính hồ một chuyến, để Đoàn Chính Thuần đích thân nói với Đoàn Dự câu —— "Muội muội của ngươi đấy"!

"Đoàn huynh muốn đồng hành, ta đương nhiên rất vui. Có điều, hình như ngươi đã quên mất một chuyện... Ta đi Thiếu Lâm là để tìm Cưu Ma Trí."

Tô Ly vừa dứt lời, cả người Đoàn Dự liền lạnh toát như rơi vào hầm băng, lập tức lắc đầu nguầy nguậy. Mạng nhỏ quan trọng, mạng nhỏ quan trọng hơn!

"Chuyện này ta thật sự quên béng mất. Thôi thì giữ cái mạng nhỏ này vẫn hơn, tên Cưu Ma Trí kia đúng là một kẻ điên."

Đoàn Dự vẫn còn sợ hãi nói. Bộ dạng của Cưu Ma Trí ngày đó khi vừa nghe đến ba chữ Đinh Xuân Thu dường như vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt hắn.

Qua lời nói của y, không khó để nhận ra y làm vậy hẳn là vì một môn võ công nào đó.

Tên Cưu Ma Trí này vì võ công mà ngay cả đại ma đầu như Đinh Xuân Thu cũng dám đánh, huống hồ là một đại thiện nhân võ công bình thường như hắn?

Chọc không nổi đâu!

"Đoàn huynh, ngươi cứ đi thẳng về phía Bắc hướng tới Thiếu Lâm, biết đâu sẽ gặp được bất ngờ đấy."

Tô Ly xoay người lên ngựa, mỉm cười nói.

Đoàn Dự nghe vậy, còn tưởng Tô Ly đang ám chỉ việc hắn sẽ lại gặp được nhóm người Vương cô nương, lập tức chắp tay cười nói: "Nếu thật sự là vậy, thế thì phải đa tạ lời chúc tốt lành của Tô huynh đệ rồi!"

Tô Ly mỉm cười. Hy vọng đến lúc Đoàn Dự nghe Đoàn Chính Thuần thốt ra câu "Muội muội của ngươi đấy" thì vẫn có thể cười tươi như thế này."Ta đi đây! Đoàn huynh, ngươi một mình hành tẩu giang hồ, ngàn vạn lần phải chú ý an toàn, chớ có tùy tiện để lộ tiền tài! Ngày thường hãy bớt chút thời gian luyện tập Nhất Dương chỉ và Lục Mạch thần kiếm nhiều hơn, sau này lỡ như phụ mẫu ngươi hay những người khác gặp nguy hiểm, ngươi mới có đủ sức bảo vệ họ!"

Tô Ly xoay người lên ngựa, trước khi đi vẫn không quên dặn dò thêm một câu.

Một thân nội công thâm hậu này của Đoàn Dự, nếu không chịu khó luyện tập thì quả thật quá đáng tiếc!

Đốc thúc hắn một chút, tiến bộ được phần nào hay phần nấy.

Đoàn Dự đứng lặng tại chỗ, tay dắt ngựa, cứ thế nhìn theo bóng lưng Tô Ly khuất dần. Đợi đến khi bóng dáng đối phương hoàn toàn biến mất, hắn mới cúi đầu, nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay mình.

"Vương cô nương cũng vậy, Tô huynh đệ cũng thế, còn cả đại ca nữa, ba người bọn họ đã không dưới một lần cảm thán nội lực của ta thâm hậu."

Đoàn Dự thầm nghĩ, nếu bản thân biết võ công, trong trận chiến ở cối xay gió ngày đó, một mình hắn đã có thể tóm gọn kẻ mang tên Lý Diên Tông kia rồi. Nếu không nhờ Tô Ly ra tay... hắn mất mạng là chuyện nhỏ, nhưng liên lụy đến Vương cô nương thì quả thật là đại sự không ổn.

Nếu hắn biết võ công, trong trận đại chiến ngoài Thiên Ninh tự hôm đó, hà tất phải để bản thân rơi vào cảnh hiểm nghèo, càng không đến mức liên lụy Tô Ly phải liều mạng tới cứu.

Nếu hắn biết võ công, ngày đó tại Thiên Long tự ở Đại Lý đã không bị Cưu Ma Trí bắt đi... Khoan đã, đoạn này thà không biết võ công vẫn hơn, bằng không làm sao gặp được Vương cô nương.

Đoàn Dự miên man suy nghĩ, vẻ mặt càng lúc càng trở nên kiên định.

Nhưng điều thực sự khiến hắn hạ quyết tâm, lại là dáng vẻ của Tô Ly và Vương Ngữ Yên khi đàm luận về võ học. Nhìn lại bản thân mình, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có bấy nhiêu câu, chẳng có chút gì mới mẻ, muốn tìm chủ đề khác để chen lời cũng không tìm ra.

Nếu như hắn cũng luyện võ công...

Đoàn Dự ngẩng đầu lên, vẻ kiên nghị trên mặt dần biến mất, chẳng biết tên này vừa nghĩ tới điều gì mà lại bật cười khúc khích.

"Khụ khụ! Bắt đầu từ hôm nay! Luyện võ! Cùng lắm thì chỉ cứu người chứ tuyệt đối không giết người!"

Đoàn Dự nhanh chóng hạ quyết tâm, lập tức xoay người lên ngựa, thong dong tiến về hướng Thiếu Thất sơn.

Hắn định bụng sẽ thong thả thưởng ngoạn phong cảnh dọc đường một phen.

Trái ngược với sự nhàn nhã tự tại của Đoàn Dự, Tô Ly lại chẳng được thảnh thơi như vậy.

Từ Vô Tích chạy tới Thiếu Lâm tự, lộ trình dài gần hai ngàn dặm, cho dù có ngày đêm kiêm trình, hắn chịu đựng được nhưng ngựa cũng chẳng thể chịu nổi.

Vì thế, hắn chỉ đành cưỡi ngựa phi nước đại nửa canh giờ, sau đó lại dừng chân nghỉ ngơi nửa canh giờ, cứ thế tuần hoàn lặp lại.

Nhưng sức ngựa có hạn, ban đêm ít nhất cũng phải nghỉ ngơi ba canh giờ. Cứ gấp rút lên đường như vậy, e rằng cũng phải mất mười ngày mới tới được Thiếu Lâm.

Người có cùng suy nghĩ với Tô Ly lúc này, còn có Kiều Phong.

Hắn hiện tại cũng đang điên cuồng thúc ngựa chạy về hướng Thiếu Lâm.

Kể từ lúc chia tay nhóm người Tô Ly tại khu rừng ngoài Thiên Ninh tự, Kiều Phong chỉ mất đúng một canh giờ để suy nghĩ thông suốt mọi chuyện.

Hắn luôn có cảm giác tất cả những chuyện này đều do kẻ gọi là "đới đầu đại ca" kia ngầm hãm hại mình. Phản ứng đầu tiên của hắn là lập tức chạy về Thiếu Lâm, tìm vợ chồng Kiều Tam Hòe cùng Huyền Khổ đại sư để hỏi cho ra nhẽ những chuyện liên quan đến thân thế của mình.

Cứ như vậy, hai người đi trên hai con đường khác nhau, nhưng đích đến cuối cùng lại đều là Thiếu Lâm.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã mười ngày trôi qua. Trong mười ngày này, Tô Ly có thể nói là không hề rảnh rỗi lấy một khắc.

Tranh thủ nửa canh giờ dừng lại nghỉ ngơi, hắn thường dùng để tu luyện thần chiếu kinh hoặc lật xem đạo kinh.Ngoại trừ lúc cưỡi ngựa và ngủ nghỉ, từng phút từng giây hắn đều dồn tâm trí vào việc luyện công, vô cùng chuyên chú.

Gấp rút lên đường như vậy suốt mười ngày, cuối cùng hắn cũng nhìn thấy bóng dáng Thiếu Thất sơn.

Dọc đường lên Thiếu Thất sơn người qua kẻ lại tấp nập, đa phần là bách tính bình dân đến dâng hương lễ Phật.

Đại Tống rộng lớn là thế, nhưng người trong giang hồ chung quy vẫn là thiểu số, phần lớn vẫn là bách tính bình thường. Thiếu Lâm mở rộng sơn môn, cho phép khách thập phương lên chùa dâng hương lễ Phật, cũng nhờ đó mà thu được không ít tiền nhang đèn.

"Thiếu Thất sơn rộng lớn thế này, quỷ mới biết nhà Kiều Tam Hòe rốt cuộc nằm ở xó nào!"

Tô Ly khẽ nhíu mày. Trong nguyên tác chỉ nói Kiều Tam Hòe là sơn dân của Thiếu Thất sơn, sinh sống trên núi, nhưng ngọn núi này thực sự quá lớn, muốn tìm một hộ dân ở nơi thế này quả thực có chút khó khăn.

Có điều, Kiều Phong danh chấn giang hồ như vậy, Kiều Tam Hòe thân là dưỡng phụ của hắn, chắc hẳn cũng có không ít người biết đến chứ nhỉ?

"Cứ tìm thử xem sao, nếu thật sự không được thì đành đi hỏi người của Thiếu Lâm tự vậy."

Tô Ly thầm nghĩ, người ngoài có thể không biết Kiều Tam Hòe ở đâu, nhưng người của Thiếu Lâm thì chắc chắn phải biết.

Có điều, nghĩ đến mối quan hệ giữa Huyền Từ và Kiều Phong, nếu hắn có thể tự mình tìm được thì đương nhiên vẫn là tốt nhất.

Tô Ly không vội lên núi tìm kiếm ngay mà đi tới thị trấn dưới chân Thiếu Thất sơn trước.

Vừa vào trấn, hắn đã nhìn thấy chuỗi khách điếm huyền thoại trải khắp chư thiên: Duyệt Lai khách sạn.

Bước vào bên trong, hắn tìm thẳng đến điếm tiểu nhị, trước tiên thuê một gian thượng phòng, sau đó nhét cho gã một miếng bạc vụn, dặn dò vài việc.

Gã tiểu nhị nắm chặt miếng bạc vụn trong tay, ngó nghiêng tả hữu, thấy tên chưởng quầy hắc tâm không có mặt liền toét miệng cười, vui vẻ cam đoan: "Khách quan cứ yên tâm, từ hôm nay trở đi tiểu nhân sẽ để mắt ra bên ngoài nhiều hơn. Chỉ cần có phiên tăng đi ngang qua, tiểu nhân sẽ lập tức tiến lên cản lại, hỏi xem y có phải tên là Cưu Ma Trí hay không."

"Tốt lắm, nếu thật sự tìm được y, đến lúc đó ta sẽ thưởng thêm! Ngoài ra hỏi ngươi một chuyện, trên Thiếu Thất sơn có một sơn dân tên là Kiều Tam Hòe, ngươi có biết không?"

Bạn đang đọc [Dịch] Thân Ở Bắc Tống, Vừa Muốn Nằm Thẳng Thì Ngươi Bảo Đây Là Thiên Long? của Hắc Đế Bạch Hoa

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    1d ago

  • Lượt đọc

    24

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!