Phía sau có người tế ra một chiếc trống lớn, gõ vang từng nhịp tùng tùng tùng.
Chiếc trống này lúc mới lấy ra chỉ lớn chừng bàn tay, nhưng vừa đón gió đã phình to hơn cối xay đến hai cỡ. Trống dày dặn, cổ kính, lớp da màu nâu trên mặt trống vẫn còn in hằn những đường vân vảy mờ nhạt, nhỏ mịn.
Dùi gõ trống cũng chẳng phải khúc gỗ bình thường, mà là hai chiếc sừng dài phân nhánh.
Đây chính là một trong những chí bảo của Thiên cung, chấn hồn cổ!