Chương 100: [Dịch] Tối Sơ Tiến Hóa

Lưỡi lê ngôn từ!

Phiên bản dịch 10256 chữ

Phương Sâm Nham đưa mắt lạnh lùng, đầy vẻ khinh bỉ nhìn đám hải tặc đang tức giận. Dù hắn chưa mở miệng, nhưng sự coi thường và châm biếm toát ra từ ánh nhìn ấy đã lộ rõ mười mươi. Mãi đến khi tiếng chửi rủa của đám hải tặc lắng xuống, Phương Sâm Nham mới lạnh lùng lên tiếng:

"Thưa các quý ông, quý bà đáng kính, các người nghĩ đây là nơi nào? Phố Oxford ở London chắc? Quán rượu Mỏ Neo Và Cánh Buồm à? Hay là trên một con tàu buôn mà đám thủy thủ đã bị các người làm thịt sạch sẽ?"

Chuỗi câu hỏi dồn dập như bắn liên thanh của Phương Sâm Nham lập tức bóp nghẹt mọi lời lẽ và cơn giận của toàn bộ đám hải tặc ngay nơi cuống họng!

"Nơi này là Thành bảo Tortuga! Chúng ta có thể vác đao cầm đuốc, giắt theo những cái túi tiền lép kẹp mò vào đây là nhờ chộp được một cơ hội ngàn năm có một suốt bảy mươi năm qua! Nếu như đúng theo sự ảo tưởng của các người, cả trăm mạng tụ tập lại một chỗ rồi từ từ lục soát cái nơi quỷ quái này... Được thôi, tao thừa nhận cái kế hoạch tuyệt vời này sẽ giúp độ an toàn tăng lên đáng kể. Nhưng nói tao nghe thử xem, các người định bỏ ra bao nhiêu thời gian để làm chuyện đó? Một ngày, hai ngày, hay cả tuần? Mỗi căn phòng trong tòa lâu đài bị nguyền rủa này đều rộng lớn như một thế giới riêng vậy!"

Nói đến đây, Phương Sâm Nham nói chậm lại, dùng chất giọng mỉa mai đầy quả quyết:

"Hai tiếng đồng hồ. Đúng vậy, chỉ hai tiếng thôi, và khoảng thời gian này còn phải bao gồm cả lúc chúng ta xuất phát từ chỗ 'bạn già' (chỉ tàu Linh Đang Dữ Tửu Bôi hào) và thời gian quay trở về. Đó là giới hạn tối đa mà chúng ta có thể nán lại trong Thành bảo Tortuga! Một khi chúng ta ở lại đây vượt quá giới hạn này, tao dám chắc chắn, kẻ chặn đường chúng ta ngoài cổng lâu đài nếu không phải là vị huân tước tôn quý cưỡi con ngựa quỷ kia, thì cũng là Jack Sparrow - đại phó của tàu Ngọc Trai Đen. Bọn họ có thể sẽ tha mạng cho chúng ta, nhưng với điều kiện là phải vứt bỏ vũ khí cùng tất cả mọi thứ có giá trị trên người. Giờ thì, còn ai cảm thấy cách làm của tao có gì sai nữa không? Còn ai nữa không! Mẹ kiếp, có đứa nào dám bước ra đây không?"

Nói đến đây, trong mắt Phương Sâm Nham đã bùng lên ngọn lửa cuồng nộ khó tả. Tiếng gầm thét của hắn vang vọng khắp hành lang trống trải của tòa lâu đài. Đám hải tặc hùng hổ khi nãy bỗng chốc đưa mắt nhìn nhau ngơ ngác, chẳng tài nào tìm được lời phản bác, thậm chí hễ chạm phải ánh mắt của Phương Sâm Nham là lại vội vã lảng tránh sang chỗ khác, không một ai dám nhìn thẳng vào hắn. Đáng sợ hơn là, đúng lúc này Phương Sâm Nham lại đâm thêm một nhát lưỡi lê tâm lý mà hắn đã chuẩn bị từ lâu:

"Lũ ngu xuẩn, tỉnh mộng đi! Các người tưởng đến đây cũng giống như vào ngân hàng ở Anh quốc điền vài tờ đơn, vỗ mông mấy cô nhân viên là rút được tiền ra chắc? Trên mỗi một đồng vàng ở đây đều vấy đầy máu tươi và những oan hồn đang gào thét thảm thiết! Nếu nơi này là thiên đường có thể dễ dàng vơ vét một món tài sản kếch xù, vậy tại sao Amande không đích thân dẫn các người làm một vố này? Mày, tao, tất cả chúng ta đều quá rõ, chỉ cần mang được lượng lớn của cải trở về, dù chúng ta có chết sạch chỉ còn lại một người thì Hắc Hải chi tử vĩ đại cũng sẽ vui mừng khôn xiết. Nhưng nếu chúng ta giữ được nguyên vẹn quân số, đến một sợi tóc cũng chẳng rụng mà quay về tay trắng, thì tao nghĩ sẽ có rất nhiều kẻ bị gã treo cổ sống trên cột buồm đấy... Còn ai thấy tao sai nữa không? Bước ra đây! Giỏi thì bước ra xem nào!""Đủ rồi! Câm cái mồm chết tiệt của mày lại!"

Tiếng gầm giận dữ của Đao Ba Henry khiến Phương Sâm Nham lập tức im bặt, nhưng vẻ mặt hắn vẫn đầy hậm hực. Đôi mắt gã khổng lồ vằn vện tia máu, cơ mặt giật liên hồi, rõ ràng đã điên tiết đến tột độ. Nếu không bị cơn đau đầu chết tiệt kia hành hạ, chắc chắn Đao Ba Henry đã đốp chát lại những lời lẽ sắc bén của Phương Sâm Nham ra trò. Nhưng hiện tại, việc duy nhất gã làm được chỉ là bắt con khỉ da vàng phương Đông này ngậm cái miệng chó lại.

Thế nhưng, mấy câu chốt hạ của Phương Sâm Nham đã bắt đầu bén rễ trong lòng tất cả mọi người. Cảm giác nguy hiểm rình rập bắt đầu lan tràn giữa nhóm người này. Phương Sâm Nham nói có thể hơi quá lời, nhưng không thể phủ nhận bảy tám phần trong đó là sự thật. Điều này vô hình trung biến những lời ấy thành mồi lửa kích động cực kỳ mãnh liệt. Chẳng liên quan gì đến điểm mị lực, đơn giản là vì hắn quá giỏi nắm thóp những góc khuất tăm tối trong lòng người — mà với đám hải tặc, sự tăm tối trong tâm hồn thì chưa bao giờ thiếu.

Bầu không khí chìm vào tĩnh lặng như tờ. Cơn giận và sự thù địch đám hải tặc nhắm vào Phương Sâm Nham ban nãy đã vơi đi ít nhất năm sáu phần. Tất nhiên, cục tức này không tự dưng bốc hơi, mà đã được Phương Sâm Nham thành công bẻ lái, trút thẳng lên đầu Amande. Cả đám rơi vào một khoảng lặng ngượng ngập khó tả. Cuối cùng, vẫn là Phương Sâm Nham vỗ tay bôm bốp đánh thức đám hải tặc:

"Thưa các quý ông! Có vẻ như các vị đã tìm thấy và vét sạch kho báu của tòa lâu đài ma quỷ này. Nhưng đó chỉ là chuyện phụ, quan trọng là chúng ta phải sống sót mang đống của cải này đến nơi an toàn. Giờ thì nhấc chân lên nào, chúng ta phải chuồn khỏi cái chốn chết tiệt này với tốc độ nhanh nhất có thể!"

Rõ ràng, Phương Sâm Nham lại một lần nữa cướp lời của Đao Ba Henry — kẻ đang bị cơn đau đầu dữ dội hành hạ. Mệnh lệnh của hắn nghiễm nhiên được đám hải tặc răm rắp tuân theo trong im lặng. Còn Đao Ba Henry thì nhíu chặt mày. Gã đánh hơi thấy một sự nguy hiểm tột độ toát ra từ người Phương Sâm Nham. Nếu như trước kia ở trên tàu, Phương Sâm Nham giống như một lưỡi dao giấu trong vỏ, thu liễm mọi sự sắc bén, thì lúc này hắn hệt như một ngọn núi lửa đang phun trào, ngông cuồng nhả những cột khói đen khét lẹt và nham thạch đỏ rực lên bầu trời!

Đợi về tàu rồi tao sẽ tính sổ mày sau.

Đao Ba Henry mặt không biến sắc, cố đè nén sát ý trong lòng mà nghĩ thầm. Dù sao đi nữa, lúc này tuyệt đối không phải thời cơ tốt để xử lý Phương Sâm Nham. Ân oán cá nhân phải gác sang một bên, nhiệm vụ cấp bách nhất hiện tại là đem số tài sản kếch xù này giao tận tay Amande!

Đúng lúc này, gã chợt nhìn thấy Charlie - tên tâm phúc ngỡ đã mất tích, đang đứng ngay bên cạnh nhe răng cười ngu ngơ với mình. Trong lòng Đao Ba Henry chợt dâng lên một luồng ấm áp. Gã thừa biết đám hải tặc tham lam chết tiệt xung quanh đã bắt đầu nảy sinh rạn nứt và bất đồng với mình, đúng vào lúc tay chân thân tín bên cạnh gần như đã chết và bị thương sạch sẽ. Giữa tình cảnh dầu sôi lửa bỏng này, chẳng có gì tuyệt vời hơn việc có thêm một kẻ đáng tin cậy bên cạnh.

Chuyện tốt này khiến đầu óc Đao Ba Henry như bớt đau đi mấy phần. Gã túm mạnh lấy Charlie kéo xệch lại gần, vỗ chan chát lên vai tên đàn em rồi cười lớn bằng cái giọng thô lỗ quen thuộc:

"Thằng chó đẻ chết tiệt này, xem ra địa ngục cũng chê không thèm nhận mày rồi!"Charlie cười hì hì, thuận tay đón lấy vũ khí Đao Ba Henry đang cầm theo thói quen. Ở cạnh Henry, gã vẫn luôn làm mấy việc vặt vãnh này. Thế nhưng, câu hỏi tiếp theo của Henry lại khiến gã cứng họng:

"À phải rồi, bọn nó bảo mày bị lũ chuột cống đen thui kia tóm lôi vào mật đạo, thế mày làm cách nào đá tung đít bọn nó rồi trốn ra được thế?"

Đao Ba Henry hỏi vậy, một là muốn phô trương sự dũng cảm và bản lĩnh của người phe mình, hai là muốn mượn chuyện này để vực dậy tinh thần đang sa sút của đám hải tặc sau khi bị Phương Sâm Nham phủ đầu vài câu. Đáng tiếc, gã lại bỏ qua một chi tiết — dù Charlie và Phương Sâm Nham xuất hiện trước sau cách nhau một khoảng thời gian, nhưng cả hai lại chui ra từ cùng một lối đi!

"Rất tiếc, thưa ngài." Charlie có vẻ rụt rè, ấp úng đáp: "Là... là..."

Tâm trạng Đao Ba Henry đang bực bội nên chẳng hề để ý đến vẻ khác lạ của tên thuộc hạ, gã vỗ đánh đốp một cái vào đầu Charlie rồi gầm lên:

"Tao nhắc mày lần thứ một ngàn lẻ một rồi, nói chuyện với tao thì to cái mồm lên!"

"Rõ, thưa ngài!" Charlie theo bản năng đứng nghiêm người, hét lớn: "Sau khi tôi với Stephen bị lũ dị giáo chết tiệt kia tóm, ruột non của Stephen tội nghiệp đã bị chúng lôi sống ra ngoài dài tới bảy tám mét, cậu ấy gào thét thảm thiết rồi tắt thở. Ngay lúc tôi cũng sắp sửa phải chịu chung cái số phận bi thảm và khủng khiếp ấy, thì thủy thủ trưởng..."

Ba chữ "thủy thủ trưởng" vừa thốt ra, Charlie liền bắt gặp Phương Sâm Nham đang đi phía trước dường như vô tình liếc nhìn lại. Cái liếc mắt ấy khiến gã lập tức nhớ ra thân phận mới của mình, đành phải bất đắc dĩ đổi giọng:

"Là chủ nhân đã cứu tôi thoát khỏi cái nơi như ác mộng đó."

Hai chữ "chủ nhân" lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Có kẻ ngạc nhiên, có người sững sờ, nhưng cũng có kẻ lại... tức giận! Sau đó, Charlie dùng cái tốc độ nói lắp bắp thường ngày để kể lại toàn bộ câu chuyện vừa xảy ra. Cuối cùng, gã nhún vai, buông một câu với giọng điệu hơi cam chịu:

"Tôi rất mừng vì mình vẫn còn sống sót trong tình cảnh kinh hoàng ấy, vậy nên tôi phải tuân thủ lời thề, từ bỏ tự do nửa đời còn lại để làm người hầu cho ân nhân cứu mạng; có lẽ đây chính là số mệnh của tôi rồi, ai mà biết được."

Lúc này, đám hải tặc còn lại cũng bắt đầu đánh giá Phương Sâm Nham bằng ánh mắt rất khác lạ. Giữa lúc thập tử nhất sinh, ai mà chẳng khao khát có một người bất chấp tất cả lao vào cứu mình. Mà Phương Sâm Nham đã làm thế, lại còn cứu đúng tên tay chân thân tín của Đao Ba Henry — kẻ vốn luôn đối đầu gay gắt với hắn. Điều này vô hình trung đã mang lại cho đám hải tặc cảm giác hắn là một người có tấm lòng bao dung, trượng nghĩa và hết mình vì anh em. Thế nhưng với Đao Ba Henry, chút tâm trạng phấn chấn hiếm hoi vừa nhen nhóm đã lập tức rơi tõm xuống đáy vực.

Cái cảm giác dốc hết sức tung ra một đấm vào khoảng không, thậm chí còn bị phản lực dội ngược lại khiến gã uất ức đến mức gần như muốn hộc máu.

Đoàn người tiếp tục tiến lên, Phương Sâm Nham đi ở hàng đầu. Lúc này hắn đã nắm được sơ bộ những chuyện xảy ra trước đó: đám hải tặc chia làm sáu nhóm, hệt như một bầy chuột tham lam nhanh chóng tản ra khắp các ngóc ngách của tòa lâu đài, sau đó chịu tổn thất nặng nề vì đủ loại cạm bẫy và ma pháp. Đúng lúc ấy, Đao Ba Henry đã đứng ra. Gã người Viking cường tráng như gấu Bắc Cực này bộc phát ra thực lực khủng khiếp khiến người ta phải rợn tóc gáy. Đầu tiên, gã dẫn theo một toán thân tín đi giải cứu tàn dư của hai nhóm hải tặc, rồi trong lúc giao chiến đã cố ý tha mạng cho một tên thị vệ áo đen, lần theo dấu chân của hắn ta mà tìm ra kho báu của tòa lâu đài.

Bạn đang đọc [Dịch] Tối Sơ Tiến Hóa của Juan Tu

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    7h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!