"Rầm" một tiếng chát chúa, cú giẫm cực mạnh của kẻ hủy diệt khiến bụi đất bay mù mịt. Toàn bộ sàn gỗ sụt lún, vỡ toác thành một cái hố rộng gần một mét. Đường ống nước bên dưới cũng bị đạp vỡ, nước phun tung tóe tạo thành một màn sương mờ mịt khắp căn phòng. Ngay khoảnh khắc đối phương giáng chân xuống, Phương Sâm Nham đã kịp thời lăn người sang trái, nhưng mặt vẫn bị mấy dằm gỗ bắn trúng, cào rách thành những vệt máu dài.
Kẻ hủy diệt rút chân ra khỏi cái hố, rất tự nhiên quay đầu nhìn về phía Phương Sâm Nham. Thế nhưng, động tác quay đầu của nó lại tỏ ra vô cùng cứng nhắc và chậm chạp — Phương Sâm Nham thậm chí còn thấy vết thương trên cổ nó xẹt ra vài tia điện. Trong đầu hắn lóe lên một suy nghĩ, lập tức vừa lăn vừa bò dạt sang bên trái. Hắn chợt nhận ra ở hướng này, tốc độ phản ứng của kẻ hủy diệt quả nhiên chậm đi ít nhất 50%!
Nếu đã như vậy... Phương Sâm Nham hít sâu một hơi, không lùi mà tiến, vớ lấy chiếc ghế bên cạnh rồi từ mạn trái lao thẳng về phía kẻ hủy diệt! Góc lao tới được hắn lựa chọn vô cùng khéo léo, nằm ngay điểm mù tấn công của cánh tay phải Kẻ hủy diệt T-750! Hắn gầm lên dữ dội, nện mạnh chiếc ghế vào bả vai trái của Kẻ hủy diệt T-750. Chiếc ghế lập tức gãy làm ba khúc, đồng thời có thể thấy rõ vết thương trên cổ nó lại xẹt ra vài tia điện!
Cùng lúc đó, Phương Sâm Nham cũng bị nắm đấm trái của Kẻ hủy diệt T-750 giáng trúng bụng, một lần nữa văng xa hai ba mét! Dù đã kịp co người thóp bụng lại giữa không trung, cơ mặt vẫn nhăn nhúm lại vì đau đớn tột độ, nhưng trong ánh mắt hắn lại bùng lên một niềm vui sướng điên cuồng.
"Tốt lắm!"
Phương Sâm Nham lăn một vòng rồi quỳ một chân trên đất. Hắn lấy tay ôm chặt bụng, nghiến chặt hàm răng rướm máu thở hổn hển, ánh mắt hung hãn tột cùng. Quả nhiên đúng như hắn dự đoán, uy lực cú đấm trái của Kẻ hủy diệt T-750 cũng bị ảnh hưởng. Đòn này tuy sức sát thương không nhỏ, nhưng sau khi được thiên phú Kiên nhẫn giảm trừ, nó chỉ có thể lấy đi của hắn khoảng hai mươi đến ba mươi điểm sinh mệnh. Lượng sát thương cỡ này đối với một kẻ có tổng cộng một trăm tám mươi điểm sinh mệnh như Phương Sâm Nham mà nói, hoàn toàn nằm trong phạm vi chịu đựng được.
Phương Sâm Nham thuận tay chộp lấy chiếc kẹp sắt nhọn hoắt cạnh lò sưởi, liên tục di chuyển vòng quanh kẻ hủy diệt, luôn giữ mình ở phía bên trái của Kẻ hủy diệt T-750. Đột nhiên, hắn lao vọt lên trước nhưng lập tức lùi phắt lại! Động tác của Kẻ hủy diệt T-750 vẫn lộ vẻ máy móc, đôi mắt đỏ rực lóe lên, bị cú nhử mồi bất ngờ của Phương Sâm Nham đánh lừa. Nó đấm hụt vào không khí, nện ầm một cú thật mạnh vào cây cột chịu lực bên cạnh.
Nắm đấm của nó tức thì rách da toác thịt, máu me be bét, lộ ra cả khớp ngón tay bằng hợp kim cứng màu trắng sáng. Cả căn nhà rung lên bần bật, bụi bặm rào rào rơi xuống như thể chỉ chớp mắt nữa là sẽ đổ sập hoàn toàn.
Chớp lấy cơ hội ngàn vàng này, trong mắt Phương Sâm Nham lóe lên tia hung tợn. Hắn lao vụt lên trước, bật người nhảy lên, dồn toàn bộ sức lực đâm ngập chiếc kẹp sắt trong tay vào vết thương hở toác bên cổ Kẻ hủy diệt T-750!"Xoẹt" một tiếng, tia lửa điện bắn ra tung tóe, Phương Sâm Nham chỉ thấy từ tay truyền đến một lực đẩy kinh người không thể chống cự, cả người bất giác run lên bần bật. Ánh chớp giật chói lòa khiến trước mắt hắn chỉ còn một màu trắng xóa. Hắn hét lên một tiếng, cả người bị hất văng lên không trung, lưng nện "rầm" một cái vào bức tường cách đó ba mét, đè nát bét chiếc đồng hồ treo tường, làm bánh răng, lò xo và các linh kiện văng tung tóe khắp nơi.
Lúc này nhìn lại, chiếc kẹp sắt đã vặn vẹo xoắn tít vào nhau, cắm phập vào vai Kẻ hủy diệt T-750. Từ lỗ thủng trên vai nó, từng tia điện màu xanh trắng chói mắt liên tục xẹt ra. Trong khi đó, Kẻ hủy diệt T-750 đổ gục xuống đất, toàn thân run rẩy không ngừng. Vết thương trên vai đã toác ra to bằng miệng bát, phần da thịt xung quanh bị xé rách đến mức lòi cả ra ngoài, đen thui như vừa bị lửa thui, bốc lên mùi khét lẹt vô cùng khó ngửi.
Đến lúc này Phương Sâm Nham mới nhận ra, vai trò của lớp da thịt trên người kẻ hủy diệt e là còn lớn hơn nhiều so với những gì hắn tưởng tượng. Theo ấn tượng của hắn, tác dụng chính của lớp da thịt này đương nhiên là để bảo vệ, giúp chúng không bị nuốt chửng trong dòng xoáy thời không, tác dụng thứ hai là ngụy trang để trà trộn vào đám đông rồi tung đòn đánh lén.
Thế nhưng nhìn tình hình hiện tại, một kẻ hủy diệt có lớp da thịt lành lặn sẽ sở hữu ưu thế rõ rệt cả về tốc độ di chuyển, sự nhịp nhàng khi tung đòn lẫn khả năng phòng ngự của cơ thể. Nếu lớp da bên ngoài của con Kẻ hủy diệt T-750 này còn nguyên vẹn, đòn tấn công của hắn không thể nào nhắm trúng điểm yếu một cách chính xác đến vậy.
Phương Sâm Nham chật vật bò dậy khỏi mặt đất, cố gắng vượt qua cảm giác tê dại, cứng đờ khắp toàn thân. Bên kia, Kẻ hủy diệt T-750 cũng chống tay gượng dậy từng chút một. Hắn có thể nghe rõ tiếng khung xương kim loại nơi cổ nó đang kêu "ken két". Dù vừa hứng chịu đòn chí mạng, nhưng Kẻ hủy diệt T-750 chẳng hề bộc lộ chút cảm xúc giận dữ, đau đớn hay sợ hãi nào. Nó vẫn bước thấp bước cao, lạnh lùng tiến thẳng về phía Phương Sâm Nham.
"Bạn bị dòng điện bên trong cơ thể Kẻ hủy diệt T-750 giật trúng, rơi vào trạng thái tê liệt. Tốc độ di chuyển giảm 50%, hiệu ứng này cứ mỗi 2 giây sẽ suy giảm 15%, kéo dài tổng cộng 6 giây."
"Chết tiệt!" Phương Sâm Nham nhận ra tay chân mình dường như không chịu nghe lời nữa. Hắn ra sức muốn kéo giãn khoảng cách với Kẻ hủy diệt T-750, nhưng hiện thực tàn khốc là: khoảng cách giữa hai bên đang ngày càng thu hẹp! Người ta thường nói dã thú bị thương mới là nguy hiểm nhất, nhưng lúc này Phương Sâm Nham mới thấm thía rằng kẻ hủy diệt bị thương mới là thứ đáng sợ nhất. Bởi vì chỉ cần chưa bị tiêu diệt hoàn toàn, nó sẽ giống như một tử thần máu lạnh truy sát đến cùng, vô tình, tàn nhẫn và không bao giờ bỏ cuộc!
Phương Sâm Nham chật vật lăn lộn mấy vòng trên sàn nhà, trốn vào một căn phòng bên cạnh rồi tiện tay cài chốt cửa lại. Nhưng chỉ một giây sau, cánh cửa gỗ đã bị xé toạc ra như một tờ giấy mỏng. Kẻ hủy diệt T-750 dùng sức mạnh áp đảo phá cửa lao vào, khung xương kim loại lộ ra ở miệng vết thương càng toát lên vẻ lạnh lẽo rợn người, khiến ai nhìn thấy cũng phải kinh hồn bạt vía! Nó cúi đầu, nhắm chuẩn vị trí của Phương Sâm Nham rồi lại nhấc chân giẫm xuống thật mạnh.
Cú giẫm này Phương Sâm Nham thực sự không kịp né tránh, bị đạp thẳng vào giữa ngực. Hắn chỉ thấy tối tăm mặt mũi, bên tai dường như vang lên tiếng xương cốt kêu "rắc rắc" vì không chịu nổi áp lực. Hắn tin chắc xương sườn của mình đã nứt toác, cổ họng ngứa ngáy, một ngụm máu tươi phun ra xối xả. Sàn nhà dưới lưng Phương Sâm Nham cũng lập tức sụt lún vỡ nát, cú đạp mạnh đến mức giẫm hắn lún thẳng xuống tận bên dưới gầm sàn nhà!"Mình... sao có thể chết ở đây được?"
Giữa cơn đau đớn tột cùng và cảm giác nghẹt thở, Phương Sâm Nham gầm lên điên cuồng, trong mắt bừng lên khát vọng sống sót mãnh liệt! Theo bản năng, hai tay hắn ôm ghì lấy chân phải của Kẻ hủy diệt T-750, dùng sức vặn mạnh định quật ngã nó. Thế nhưng sức mạnh của Kẻ hủy diệt T-750 lại vượt xa hắn. Ý đồ của Phương Sâm Nham chẳng những không thành, ngược lại còn bị nó thuận thế tung một cước đá văng đi. Đầu hắn đập mạnh vào cây cột bên cạnh khiến gạch đá văng tung tóe, bụi bay mù mịt. Trán hắn rách toạc một đường kinh hoàng, máu tươi lập tức tuôn xối xả đầm đìa khắp mặt.
Phương Sâm Nham nằm sấp trên mặt đất, thở dốc từng ngụm lớn. Dù liên tiếp trúng đòn nặng, nhưng nhờ điểm sinh mệnh gần gấp bốn lần người thường cùng khả năng chịu đòn cực trâu, hắn vẫn gượng bò dậy, bày ra tư thế nghênh chiến. Dẫu vậy, thân hình hắn đã lảo đảo thấy rõ, đúng là nỏ mạnh hết đà. Tin tốt duy nhất lúc này là hiệu ứng tê liệt trên người hắn đã biến mất, không còn bị áp chế toàn diện về tốc độ như vài giây trước nữa.
"Hiện tại điểm sinh mệnh của mình còn chưa tới 50, thời gian để bộ đội phản khủng bố đặc biệt Delta ập tới chỉ còn bốn phút ba mươi mốt giây. Bỏ cuộc... hay tiếp tục chiến đấu đây?"
Phương Sâm Nham nhíu mày, hung hăng nhổ toẹt búng nước bọt lẫn cả cát bụi và máu tươi. Đúng lúc này, hắn chợt nhìn về phía phòng khách tan hoang như đống phế tích mà hai bên vừa giao chiến trước đó. Đôi mắt hắn sáng lên, lập tức cắm đầu tháo chạy về hướng ấy.
Nơi này do đường ống thoát nước dưới sàn bị đập vỡ nên nước đã ngập lênh láng khắp phòng. Phương Sâm Nham nhìn những tia điện màu xanh nhạt thỉnh thoảng lại lóe lên từ vết thương bên cổ Kẻ hủy diệt T-750, hắn cười gằn, nhảy tót lên chiếc ghế sofa bên cạnh, tiện tay vớ lấy một cái cốc múc đầy nước rồi ném thẳng về phía nó.
Kẻ hủy diệt T-750 hoàn toàn thờ ơ trước cái cốc đang bay tới, trong đôi mắt máy móc lạnh lùng của nó chỉ có duy nhất sự hiện diện của Phương Sâm Nham. Cái cốc nện thẳng vào vai nó rồi vỡ tan tành, một lượng nước lớn lập tức hắt thẳng vào vết thương hở nơi cổ và bả vai nó!
Ngay tức khắc, tia điện màu xanh trắng bùng lên chói lòa, rực sáng đến mức khiến Phương Sâm Nham phải hơi nheo mắt lại. Khói đen đặc bốc lên cuồn cuộn từ vết thương tối om, toàn thân Kẻ hủy diệt T-750 co giật kịch liệt. Vài giây sau, cả tay trái lẫn chân trái của nó đều có dấu hiệu đơ cứng và khựng lại rõ rệt, hiển nhiên là các vi mạch bên trong đã bị tổn hại không nhỏ. Nhưng đến khi Phương Sâm Nham hắt thêm một cốc nước nữa lên người nó thì chẳng còn tác dụng gì, ngay cả tia điện cũng tắt ngúm hoàn toàn, rõ ràng chỗ đó đã bị đoản mạch triệt để.
Dù vậy, Kẻ hủy diệt T-750 vẫn có thể cử động và tiếp tục áp sát! Có điều khi bước đi, dáng vẻ của nó đã khập khiễng thấy rõ, tốc độ di chuyển cũng giảm đi đáng kể. Đúng lúc này, Phương Sâm Nham đột ngột cúi thấp người, gầm lên giận dữ. Hắn hạ thấp vai, lao tới như một con bò tót điên cuồng rồi húc mạnh vào cây cột bên cạnh!
Căn nhà này đã xây được hai ba chục năm, vật liệu vốn đã xuống cấp nghiêm trọng, mà cây cột bị hắn nhắm tới lại là cột chịu lực của cả ngôi nhà. Trước đó nó từng trúng một cú đấm của Kẻ hủy diệt T-750 nên đã xuất hiện vô số vết rạn chằng chịt, giờ đây lại hứng trọn cú húc toàn lực của Phương Sâm Nham — sức mạnh ít nhất cũng tương đương lực đẩy của hai ba người trưởng thành gộp lại. Cây cột vốn đang phải oằn mình gánh vác trọng lượng của cả ngôi nhà, lúc này rốt cuộc không chịu nổi áp lực khủng khiếp ấy nữa, rung lắc một cái rồi sụp đổ hoàn toàn.Ê hèm, cái vụ phiếu bầu này có vẻ là phải mở lời xin thật rồi, không xin là anh em chẳng nhiệt tình gì cả. Đoạn cao trào bùng nổ hơn sắp tới rồi đây, mọi người đọc thấy sướng thì nhớ quăng hết phiếu trong tay ra ủng hộ nhé.
Ngoài ra, tôi sẽ cố gắng giữ lịch ra chương ổn định. Vì còn vướng chuyện đua top bảng xếp hạng sách mới, nên không phải tôi không muốn bạo chương, mà là chưa thể bạo được. Đợi đến lúc truyện chính thức lên kệ thì anh em tha hồ mà đọc cho sướng nhé, haha.