Chương 23: [Dịch] Trời Sinh Kiếm Tu, Ngươi Lại Muốn Vung Mạnh Đại Chùy

Sư đệ đừng ăn nữa! Ta sợ!

Phiên bản dịch 5820 chữ

“Lục sư huynh, Lý sư huynh! Tổng cộng là ba nghìn bảy trăm cống hiến điểm, đã ghi hết vào ngọc bài! Không thiếu một phân! Hai vị sư huynh vất vả rồi!” Mã Xuyên cúi gập cả lưng, trên mặt là nụ cười vừa khiêm tốn vừa nịnh nọt.

Thái độ này hoàn toàn khác hẳn với vị đệ tử chấp sự hay soi mói, mắt cao hơn đầu lúc trước.

Lục Vân Phi nhận lấy ngọc bài, không thèm nhìn mà nhét luôn vào tay Lý Thắng, kéo hắn định rời đi.

Nơi này, hắn không muốn ở thêm một giây nào nữa!

“Oa! Ba nghìn bảy trăm điểm!” Lý Thắng nhìn con số hiện lên trên ngọc bài, hai mắt sáng rực lên, hắn phấn khích lay lay cánh tay Lục Vân Phi: “Sư huynh, sư huynh! Nhiều cống hiến điểm như vậy, có phải có thể đến thiện thực đường đổi được rất nhiều thịt nướng không? Phải là loại có xương, miếng to nhất ấy!”

“Ăn, ăn, ăn! Ngươi chỉ biết có ăn thôi!”

Hai người vừa ra khỏi Nhiệm Vụ đại điện chưa được bao xa thì bắt gặp năm bóng người đang đi tới.

Chính là nhóm đệ tử Lục Tiên phong được họ cứu ở Yêu Phong Cốc.

Bọn họ rõ ràng đã đến Bách Thảo phong chữa trị vết thương, thay quần áo sạch sẽ, tuy sắc mặt vẫn còn hơi tái nhợt nhưng tinh thần đã tốt hơn nhiều.

Vị đệ tử đi đầu thấy Lý Thắng và Lục Vân Phi liền vội vàng tiến lên, cúi người thật sâu trước cả hai.

Bốn người phía sau hắn cũng đồng loạt cúi người hành lễ, động tác đều tăm tắp, tràn ngập khí thế sát phạt như quân nhân.

“Lục sư huynh, Lý sư đệ!” Vị đệ tử dẫn đầu ngẩng lên, ánh mắt nóng rực nhìn hai người, giọng nói tràn đầy vẻ biết ơn chân thành: “Ơn cứu mạng, suốt đời không quên! Ta tên là Chu Thông, mấy vị này là sư đệ của ta. Hôm nay nếu không nhờ hai vị kịp thời ra tay tương trợ, e rằng năm người chúng ta đã sớm thành mồi cho sói rồi.”

Ánh mắt hắn dừng lại trên người Lý Thắng một lúc, trong mắt không có sự khinh thường hay khó hiểu, chỉ có sự kính phục thuần túy từ tận đáy lòng của một võ giả đối với kẻ mạnh.

“Mạch Lục Tiên phong chúng ta không tin trời, không tin mệnh, chỉ tin vào thanh kiếm trong tay và sức mạnh tuyệt đối! Đạo của Lý sư đệ tuy khác với chúng ta, nhưng sức mạnh này, chúng ta tâm phục khẩu phục!”

Lời của Chu Thông dõng dạc, đầy uy lực.

Đệ tử Lục Tiên phong chủ tu sát phạt kiếm đạo, quanh năm qua lại nơi ranh giới sinh tử, họ hiểu rõ hơn bất kỳ ai rằng trên chiến trường, thứ có thể giết chết kẻ địch chính là đạo tốt!

Mặc kệ là dùng kiếm, hay dùng chùy!

Cảm giác ấm ức trong lòng Lục Vân Phi sau khi nghe Chu Thông nói những lời này lại kỳ lạ thay vơi đi vài phần.

Hóa ra trong tông môn vẫn có “người hiểu chuyện”.

“Chỉ là tiện tay mà thôi, Chu sư đệ không cần khách khí.” Lục Vân Phi gật đầu đáp lễ.

Lý Thắng cũng cười thật thà: “Không sao, không sao, phụ thân ta đã dặn, ra ngoài hành tẩu, giúp được thì cứ giúp.”

Chu Thông nhìn ánh mắt trong veo của Lý Thắng, lòng kính trọng càng thêm sâu sắc.

Hắn và bốn người kia nhìn nhau, rồi lại trịnh trọng nói: “Cảm tạ suông thì quá nhạt nhẽo. Năm người chúng ta đã góp một ít cống hiến điểm, muốn mời Lục sư huynh và Lý sư đệ đến Bách Hương Lâu tụ tập một phen, mong hai vị nể mặt, để chúng ta bày tỏ chút lòng thành!”

“Bách Hương Lâu?” Lý Thắng vểnh tai lên, vô thức nhìn sang Lục Vân Phi, ánh mắt tràn đầy vẻ dò hỏi và khao khát.

Lần gần nhất đến đó cũng đã mấy tháng trước rồi.

Nhìn bộ dạng thèm thuồng của Lý Thắng, Lục Vân Phi quay sang nhìn mấy người Chu Thông với vẻ mặt kỳ quái.

“Nếu đã vậy thì… cung kính không bằng tuân mệnh.”

Lầu hai Bách Hương Lâu, chốn cũ quay về.

Tên thị giả vừa thấy Lý Thắng, mắt liền sáng rực lên, như thể thứ hắn thấy không phải khách nhân mà là cả một mỏ linh thạch di động.

Hắn ba bước thành hai vội vàng chạy tới, nụ cười trên mặt vô cùng sốt sắng: “Khách quan, ngài đến rồi!”

Lý Thắng quen đường quen lối ngồi xuống, cũng chẳng thèm nhìn thực đơn, hào sảng vung tay với thị giả: “Vẫn như cũ, trừ mấy món chay thanh đạm ra, còn lại mỗi thứ một phần, mang lên lót dạ trước đã!”

Hắn vừa dứt lời, nụ cười trên mặt mấy người Chu Thông bên cạnh lập tức cứng đờ.

Họ mời bữa này vốn là để cảm ơn ơn cứu mạng của Lý Thắng, trong lòng đã sớm chuẩn bị sẽ “tốn máu” một phen, nhưng… lượng “máu” này có phải hơi nhiều quá không?

Khóe mắt Chu Thông giật liên hồi, hắn vô thức sờ vào túi trữ vật của mình, cảm giác như tim đang rỉ máu.

Thị giả lại mừng như điên, kích động hô to: “Được ngay!” rồi quay người định vào bếp sau báo món, chỉ sợ mấy vị khách sộp này đổi ý.

“Khoan đã.” Lý Thắng gọi hắn lại, rồi quay sang Chu Thông với vẻ mặt chân thành: “Ta gọi món xong rồi, mấy vị sư huynh xem thử, các ngươi muốn ăn gì không?”

Sắc mặt mấy người Chu Thông đã từ cứng đờ chuyển sang tái mét.

Hắn nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả mếu từ kẽ răng: “Không… không đói, sư đệ cứ ăn cho ngon miệng là được, chúng ta nhìn ngươi ăn là no rồi!”

Lý Thắng gãi đầu, thật thà nói: “Vậy được rồi, cứ mang lên như thế trước, không đủ ta lại gọi thêm.”

Một lát sau, khi thức ăn được bưng lên như nước chảy, Chu Thông và những người khác cuối cùng cũng được tận mắt chứng kiến cảnh “Thao Thiết giáng thế” trong truyền thuyết.

Chỉ thấy Lý Thắng hóa thân thành một cái hố đen không đáy, ăn như rồng cuốn, nơi bóng đũa lướt qua, đĩa chén đều sạch trơn.

Đĩa của món trước còn chưa kịp đặt xuống, món sau đã thấy đáy.

Tốc độ đó, sức ăn đó khiến mấy vị đệ tử Lục Tiên phong trợn mắt há mồm, vẻ mặt từ kinh ngạc, chết lặng, cuối cùng biến thành nỗi sợ hãi tột cùng.

Sau một nén nhang, khi giọt canh cuối cùng được Lý Thắng húp cạn, đĩa trống bên cạnh bàn đã chất thành một ngọn núi nhỏ.

Lý Thắng xoa xoa cái bụng hơi nhô lên, thòm thèm chép miệng, gọi thị giả đang đến dọn dẹp: “Tiểu nhị, lại mang lên một lượt y như lúc nãy đi! Vừa rồi… mới no được sáu phần thôi.”

“Phịch!”

Chu Thông mềm nhũn cả người, suýt nữa thì trượt từ trên ghế xuống gầm bàn.

Hắn vội níu lấy cánh tay Lý Thắng, giọng nói đã xen lẫn tiếng khóc: “Lý sư đệ, đừng… đừng ăn nữa! Ta sợ!”

Bạn đang đọc [Dịch] Trời Sinh Kiếm Tu, Ngươi Lại Muốn Vung Mạnh Đại Chùy của Gia Cát Cự Căn

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    18h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!