Dù hai tháng nay phần lớn thời gian Trần Kiến Quân đều ở trên huyện, nhưng thỉnh thoảng ông vẫn về nhà một hai bận. Vì thế, nhà cửa cũng không đến nỗi bám đầy bụi bặm do lâu ngày không có người ở.
Tuy không nhiều bụi, nhưng năm nào trước Tết cũng phải dọn dẹp kỹ lưỡng một lượt, đây đã là thói quen thường niên rồi.
Là một thành viên trong gia đình, Trần Phàm đương nhiên cũng phải góp sức.
Vương Mai giao cho hắn nhiệm vụ lau nhà.
Sàn phòng khách và hai phòng ngủ đều lát đá mài, lau chùi khá dễ, nhưng vì diện tích rộng nên cũng tốn kha khá sức lực.
Có điều, chút việc vặt này đối với Trần Phàm hiện tại mà nói thì vẫn khá nhẹ nhàng.
Loáng cái mười mấy phút đã lau xong toàn bộ.
Lau nhà xong, hắn lại chạy đi giúp Trần Kiến Quân khiêng bàn, xê dịch giường, bê ghế.
Đợi đến lúc dọn dẹp xong xuôi triệt để thì đã hơn 6 giờ tối.
Căn nhà được quét tước sạch sẽ, trông khang trang hẳn lên.
Trần Phàm lau tay, nhìn tổ ấm gọn gàng ngăn nắp, trong lòng cảm thấy vô cùng bình yên.
Ngày hôm sau, cả nhà Trần Phàm lái xe đến Trần Gia Pha, cách Vương Gia thôn 5 cây số.
Trần Gia Pha chính là nơi ông bà nội Trần Phàm đang sống. Trần Kiến Quân và đại bá của hắn - Trần Kiến Quốc, từ nhỏ cũng lớn lên ở đây.
Sau này, Trần Kiến Quân và mẹ hắn là Vương Mai quen biết rồi yêu nhau. Theo lý mà nói, cưới xong hai người phải an cư ở Trần Gia Pha mới đúng. Nhưng Trần Gia Pha quá nhỏ, lại quá nghèo, chẳng thể giữ chân người.
Thế nên sau khi kết hôn, họ đã chuyển đến Vương Gia thôn sinh sống. Vương Mai có đất trong làng, xin được giấy phép thổ cư, hai vợ chồng liền cất nhà ở Vương Gia thôn. Trần Phàm từ nhỏ đã lớn lên tại đây, chỉ có dịp lễ Tết mới về thăm quê nội.
Không riêng gì Trần Kiến Quân, đại bá Trần Kiến Quốc cũng chẳng muốn ở lại Trần Gia Pha. Ông làm ăn khấm khá hơn em trai, sớm đã sang nhượng được một mặt bằng trên thị trấn để mở quán ăn. Việc buôn bán luôn rất phát đạt, thế là cả nhà đều dọn lên thị trấn sống.
Hiện giờ chỉ còn mỗi ông bà nội Trần Phàm là vẫn sống ở Trần Gia Pha, bám trụ lại với mấy gian nhà cũ và hai mẫu đất. Hai anh em Trần Kiến Quốc và Trần Kiến Quân cứ dăm bữa nửa tháng lại về thăm, mang theo chút đồ ăn thức uống, tiện thể biếu các cụ ít tiền tiêu vặt.
Có lẽ vì chẳng có gia sản gì để tranh giành nên tình cảm của hai anh em luôn rất tốt. Mỗi dịp lễ Tết tụ tập, họ lại cùng nhau nhâm nhi vài ly, chứ không đến mức như nước với lửa giống một số gia đình khác.
Xe chạy trên đường khoảng hai mươi phút thì đỗ lại trong một khoảng sân.
Khoảng sân này khá mới, thoạt nhìn chắc mới xây chưa tới một hai năm.
Đây là công trình do Trần Kiến Quốc và Trần Kiến Quân cùng góp tiền xây lại cho hai cụ. Một là để ông bà ở cho thoải mái, hai là vì cái sân cũ trước đây ít phòng ốc quá, Tết nhất con cháu về quê không có đủ chỗ ngủ.
Vì vậy, hai anh em mới bỏ tiền ra cất lại nhà mới cho ông bà.
Là anh cả, Trần Kiến Quốc làm ăn khấm khá hơn nên đã chủ động gánh phần lớn chi phí, còn Trần Kiến Quân điều kiện kém hơn một chút nên góp ít hơn.
Trước cổng sân đang đỗ một chiếc ô tô con màu bạc, trông có vẻ đã nhuốm màu thời gian.
Trần Phàm biết đây là xe của đại bá Trần Kiến Quốc, một chiếc xe cũ hiệu Dongfeng Citroen.
Sau khi chiếc Skoda Octavia mới toanh của Trần Kiến Quân đỗ ngay bên cạnh, chiếc Dongfeng Citroen cũ kia bỗng chốc trông có phần lép vế hẳn.
"Kẽo kẹt~"
Đúng lúc này, cánh cửa gỗ màu đỏ sẫm bị đẩy ra. Từ trong sân, một cô gái khoảng tầm hai mươi tuổi bước ra. Đường nét khuôn mặt thanh tú, khí chất trong trẻo, đúng chuẩn một mỹ nữ thanh thuần. Cô khoác trên mình chiếc áo phao màu hồng phấn, tôn lên dáng vẻ tươi tắn và tràn đầy nhựa sống, thoạt nhìn đã thấy vô cùng năng động.Cô gái này chính là con gái của Trần Kiến Quốc, chị họ của Trần Phàm - Trần Đồng.
Cô hơn Trần Phàm hai tuổi, cũng đi học muộn như hắn nên năm nay đang học năm hai đại học. Lực học của cô bình thường, hiện đang học tại một trường đại học hạng hai ở Trường An.
Vì Trần Kiến Quốc chỉ có mình cô là con gái, không có con trai, nên Trần Đồng luôn coi cậu em họ Trần Phàm như em trai ruột.
Hồi nhỏ, mỗi lần về nhà ông bà nội đón Tết, cô luôn lấy tiền tiêu vặt chắt bóp được để mua đồ ăn vặt và đồ chơi cho Trần Phàm. Thế nên từ bé, tình cảm chị em giữa hai người đã rất thân thiết.
Kiếp trước, Trần Phàm mãi không chịu kết hôn, Trần Đồng thường xuyên mai mối bạn gái cho hắn, thậm chí còn huy động cả đằng nhà chồng tìm người giới thiệu giúp.
Đáng tiếc Trần Phàm không muốn lập gia đình, chỉ thích "nằm yên mặc kệ" sự đời, phụ mất bao tâm huyết của bà chị.
"Cháu chào chú thím hai ạ." Trần Đồng cất tiếng chào Trần Kiến Quân và Vương Mai trước.
Vương Mai vừa thấy cháu gái thì mặt mày lập tức tươi rói, bước tới nắm lấy tay cô, nhìn một lượt từ trên xuống dưới:
"Đồng Đồng về rồi đấy à, càng lớn càng xinh gái ra đấy. Ở trường học hành có quen không con?"
"Dạ mọi thứ đều tốt thím ạ, chỉ là hơi nhớ nhà chút thôi." Trần Đồng cười đáp.
"Thế thì tốt, chú thím vào nhà trước đây, con với Tiểu Phàm cứ nói chuyện nhé."
Trần Đồng liền quay sang nhìn Trần Phàm vừa bước xuống xe, hai mắt sáng lên, cất tiếng gọi.
"Chị Đồng Đồng." Trần Phàm đáp lời.
Trần Đồng nở nụ cười, bước chân nhẹ tênh đi đến trước mặt hắn, ngẩng đầu nhìn cậu em một vòng, giọng điệu mang theo vài phần kinh ngạc:
"Giờ em cao thế này rồi cơ à, cao hơn chị hẳn một cái đầu rồi đấy. Lại còn càng lớn càng đẹp trai nữa chứ."
"Thằng em chị từ nhỏ đã đẹp trai sẵn rồi mà." Trần Phàm cười hì hì đáp.
"Thôi đi ông tướng." Trần Đồng đưa tay ra ước lượng, "Hồi bé em mới đứng tới đây của chị thôi, cứ như cái đuôi ấy, chị đi đâu là tò tò theo đấy. Giờ thì hay rồi, cao vọt lên thế này."
Trần Phàm cười cười, không đáp.
Hai chị em cùng đi vào trong sân. Vừa đi, trong mắt Trần Đồng vừa lóe lên tia sáng hóng hớt:
"À này, khai thật với chị xem, ở trường có em nào tỏ tình với em chưa?"
"Làm gì có." Trần Phàm lắc đầu.
"Thật hay đùa đấy~" Trần Đồng bày ra vẻ mặt không tin, "Em trai chị bây giờ vừa cao vừa đẹp trai thế này, vậy mà không có ai thích á?"
"Thật mà."
"Không sao, đợi em thi đại học đỗ lên Trường An rồi, chị sẽ giới thiệu bạn thân của chị cho."
"Bạn thân của chị á?"
"Ừ, chị có một cô bạn thân xinh lắm, đến lúc đó chị giới thiệu cho hai đứa làm quen."
"Vâng vâng vâng, đến lúc đó rồi tính." Trần Phàm thuận miệng ậm ừ cho qua.
Hắn đương nhiên không tin bà chị họ lại đi giới thiệu bạn thân cho mình. Dù sao thì kiếp trước, tuy Trần Đồng có mai mối cho hắn thật, nhưng đó cũng là chuyện của rất lâu sau khi hắn đã tốt nghiệp đại học. Thế nên hắn chỉ coi như bà chị đang đùa mà thôi.
Lúc hai người bước vào nhà, bên trong đã ngồi kín chỗ.
Ông nội Trần Kính Sơn, bác cả Trần Kiến Quốc, bác gái Tôn Hồng Lệ đều đã có mặt, còn Trần Kiến Quân và Vương Mai thì vừa mới ngồi xuống.
"Cháu chào bác trai, bác gái ạ."
Trần Phàm chủ động cất tiếng chào.
Bác cả ngẩng đầu lên, nhìn hắn từ trên xuống dưới một lượt, hơi kinh ngạc: "Tiểu Phàm đấy à, lớn bổng lên thế này rồi cơ à."
Bác gái Tôn Hồng Lệ cũng quay đầu lại, nhìn Trần Phàm chằm chằm hai giây rồi cười tiếp lời: "Không chỉ cao lên đâu, trông còn sáng sủa, có vẻ vạm vỡ ra nữa đấy."
Trần Phàm cười hì hì, không nói gì."Tiểu Phàm, con ra lấy hết đồ trong cốp xe vào đi." Trần Kiến Quân đột nhiên lên tiếng.
Trần Kiến Quốc nghe vậy thì sửng sốt, nhìn sang Trần Kiến Quân: "Chú lái xe đến à?"
"Vâng, em mới mua một chiếc, đi lại cho tiện."
Trần Kiến Quốc cũng nổi hứng: "Xe hãng gì đấy, để anh xem nào." Nói rồi, ông liền kéo Trần Kiến Quân đi ra ngoài.