Chương 33: [Dịch] Trùng Sinh Quan Trường: Ta Thật Không Muốn Lại Tăng Chức

"Có người" gọi điện tới!

Phiên bản dịch 8253 chữ

Lâm Hoa Hương bưng hai cốc nước ra, lần lượt đưa cho Lương Duy Thạch và ông Cục trưởng Lưu Tuấn Thành đang đứng làm nền ở bên cạnh.

Lương Duy Thạch cảm ơn phu nhân Bí thư một tiếng, sau đó bắt đầu kể lại đầu đuôi câu chuyện một cách rành mạch.

Cách dùng từ của hắn chuẩn xác y như lúc viết báo cáo, biện pháp tu từ mộc mạc y như lúc viết báo cáo, nội dung tường thuật rõ ràng cụ thể y như lúc viết báo cáo, mà tư tưởng chủ đạo cũng khách quan y hệt như lúc viết báo cáo.

Nhưng điểm khác biệt so với viết báo cáo là trong quá trình kể, hắn đã lồng ghép khéo léo những cảm xúc chủ quan như bất ngờ, bàng hoàng và phẫn nộ khi bị tập kích. Hắn cũng thành thật và thẳng thắn thừa nhận rằng lúc đó mình bị lòng thù hận làm mờ mắt, nên mới ra tay với hai kẻ tình nghi chủ mưu là Dư Văn Hoành và Phan Xuân Vũ.

Bí thư Tống, vợ ông, cộng thêm ông Cục trưởng Lưu đang làm nền bên cạnh nghe mà mắt tròn mắt dẹt. Cái tình tiết gay cấn kiểu "bị úp sọt rồi phản sát" của Tiểu Lương này chẳng phải còn cuốn hơn cả đọc tiểu thuyết sao?

Là thính giả, họ không hề nhận ra rằng mình đã vô thức tin tưởng và mặc định những gì Lương Duy Thạch kể là sự thật.

Đặc biệt là từ đầu đến cuối, Lương Duy Thạch không nói xấu Phan Xuân Vũ nửa lời, nhưng lại thành công găm câu nói: "Cái đếch gì mà Bí thư Tống với chả không Tống, thư ký của ông trời cũng đếch là cái thá gì..." vào sâu trong tâm trí, trong giấc mơ và cả trong tim của Bí thư Tống...

"Ừ, tình hình tôi nắm được rồi. Tiểu Lương cứ yên tâm, việc này cậu không sai, tôi chắc chắn sẽ làm chủ cho cậu!" Bí thư Tống nghiêm mặt nói.

May mà thằng bé Tiểu Lương này văn võ song toàn, chứ không thì đêm nay khéo lại trọng thương, máu nhuộm đỏ sàn rồi.

Mấy tên xã hội đen này quá lộng hành, đến thư ký của Tống Khải Hiền ta mà cũng dám động vào.

Con trai Phan Bỉnh Nhân với con trai Dư Cương càng vô pháp vô thiên, dám cấu kết với băng nhóm xã hội đen để hãm hại cán bộ cơ quan Huyện ủy.

Hừ, con hư tại bố, tất cả là lỗi của Phan Bỉnh Nhân và Dư Cương!

"Cảm ơn Bí thư, đã làm phiền ngài rồi ạ!" Lương Duy Thạch vừa cảm kích vừa tỏ vẻ áy náy.

"Sau này còn gặp rắc rối gì thì cứ gọi cho Lưu Tuấn Thành. Nếu Lưu Tuấn Thành không giải quyết được thì gọi thẳng cho tôi. Rõ chưa?" Tống Khải Hiền vỗ nhẹ vai Lương Duy Thạch, dặn dò nghiêm túc.

Lương Duy Thạch gật đầu lia lịa, tỏ ý đã hiểu.

"Muộn rồi, cậu về nghỉ ngơi đi, hai ngày tới không cần đi làm đâu. Nhớ kỹ, đừng tự tạo áp lực cho mình. Tuấn Thành, lát nữa anh đưa Tiểu Lương về nhé!"

Bí thư đại nhân ân cần dặn dò, sau đó tiễn Lương Duy Thạch và Lưu Tuấn Thành ra tận cửa.

Trên đường về, Lưu Tuấn Thành cực kỳ hiền từ bảo: "Tiểu Lương này, nghe Bí thư dặn chưa, lần sau gặp chuyện như thế cứ gọi thẳng cho chú. Haizz, chú với bố cháu quan hệ tốt lắm, chúng ta có phải người ngoài đâu. Cháu phải nhớ kỹ đấy, sau này bất kể chuyện lớn chuyện nhỏ, chỉ cần chú Lưu giúp được thì cứ mở miệng, đừng khách sáo với chú!"

Thấy Cục trưởng Lưu tự nhiên xưng "chú", Lương Duy Thạch cũng lập tức đổi giọng rất tự nhiên, gật đầu đáp: "Vâng, cháu cảm ơn chú Lưu, bố cháu cũng hay nhắc đến chú lắm..."Lưu Tuấn Thành liếc nhìn Lương Duy Thạch, thầm nghĩ thằng nhóc này chém gió vế sau hơi quá đà rồi. Cái tính ông già nó như hòn đá trong hố xí, vừa cứng vừa thối, rảnh rỗi đâu mà nhắc đến mình? Có nhắc thì chắc cũng chả có lời nào hay ho.

Tất nhiên, biết thừa nhưng ông không bóc mẽ. Người ta cũng chỉ đang nương theo lời ông mà nói thôi. Dù sao thì câu "chú với bố cháu quan hệ rất tốt" của ông cũng là kiểu thấy sang bắt quàng làm họ, gượng ép bỏ xừ.

"Bố cháu hay bảo, cũng may là Cục trưởng đại lượng bao dung, chứ gặp lãnh đạo khác thì chắc bố cháu chẳng còn chỗ đứng ở Huyện cục này nữa rồi!" Lương Duy Thạch nói với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

Câu này đúng là do bố hắn nói thật, nhưng là chuyện của kiếp trước. Khi ấy ông cụ bệnh nặng nguy kịch, thấy Lưu Tuấn Thành đích thân đến thăm nên cảm động mà rút ruột gan ra nói.

Dù sao thì nói rồi cũng là nói rồi, hắn đâu có bịa đặt hoàn toàn.

Lưu Tuấn Thành hơi xúc động. Một câu nói mộc mạc, thẳng thắn như vậy, nghe không giống kiểu Lương Duy Thạch vừa mới bịa ra chút nào.

Trước mặt thì chẳng khen được câu nào, về nhà lại thủ thỉ với vợ con. Ừm, ngẫm lại thì đúng là rất hợp với cái tính sĩ diện hão, vịt chết còn cứng mỏ của Lương Vệ Quốc.

Thực ra ông cũng nhận thấy từ lâu rồi, lão Lương này ngoài cái nết hơi thối, tính tình hơi gàn dở, thỉnh thoảng làm lãnh đạo mất mặt ra thì ưu điểm vẫn đầy rẫy. Ví dụ như năng lực chuyên môn giỏi, tác phong làm việc chuẩn chỉnh, lại có uy tín ở cơ sở...

Tất nhiên, ưu điểm lớn nhất bây giờ là đẻ được thằng con trai quý tử làm Thư ký cho Bí thư Huyện ủy!

"Haizz, bố cháu tính tình cương trực, sống thật thà, chẳng bao giờ biết nịnh nọt là gì, chú quý ông ấy nhất ở điểm này. Bố cháu lăn lộn ở cơ sở bao nhiêu năm, thành tích không ít, Huyện cục cũng đang tính giao thêm trọng trách cho ông ấy..."

Tâm trạng Cục trưởng Lưu đang rất phơi phới. Mà người ta vui vẻ thì suy nghĩ cũng thoáng hơn, ông chợt nhớ ra Lương Vệ Quốc về Công an xã cũng ngót nghét mười năm rồi. Thâm niên có, năng lực thừa, giờ mà không đề bạt lên chút đỉnh thì nghe chừng hơi khó coi!

Lương Duy Thạch bắt sóng được ngay, cười nói: "Thực ra bố cháu cũng muốn lên gặp chú báo cáo công việc từ lâu rồi, ngặt nỗi cứ sợ chú bận trăm công nghìn việc, làm phiền thời gian của chú."

Lưu Tuấn Thành cười ha hả: "Bố cháu cứ hay lo xa, bàn công việc là chuyện chính đáng, sao lại gọi là làm phiền được?"

Trong lòng ông thừa hiểu, cái câu "báo cáo công việc" này mới là do Lương Duy Thạch vừa bịa ra. Nhưng cái sự bịa này nó lại khéo léo vô cùng, vừa vặn đưa đẩy câu chuyện, kẻ tung người hứng, ý tứ ngầm hiểu với nhau.

Ghê gớm thật! Tuổi còn trẻ, mới chân ướt chân ráo đi làm mà đã nhạy bén thế này. Nhìn kiểu gì cũng thấy là được ông trời thưởng cơm, sinh ra để chốn quan trường rồi!

Bí thư Tống đúng là tinh đời, tự tay chọn được một hạt giống tốt như vậy.

"Chú Lưu nói phải ạ, bố cháu nhiều lúc suy nghĩ cứ hay bảo thủ, chui vào sừng trâu." Lương Duy Thạch gật đầu phụ họa, trong lòng mở cờ.

Chuyện tối nay tuy nguy hiểm thật, nhưng cái được cũng lớn không kém.

Đầu tiên là hắn không chỉ hóa nguy thành an, lật kèo xử đẹp Hồ Đại Bưu và Quách Thiết, mà còn nhân cơ hội tẩn cho Dư Văn Hoành một trận nhừ tử, xả hết cục tức bấy lâu nay.

Tiếp đến là nắm thóp được Lữ Dương, sỉ nhục hắn một trận ra trò, coi như trả được mối thù phải gánh tội thay cho bản thân và người anh em Trình Dũng ở kiếp trước.Tiếp đến là chuyện Bí thư Tống. Rõ ràng ông ấy biết người hắn đánh không chỉ có Dư Văn Hoành mà còn có cả Phan Xuân Vũ - quý tử của Huyện trưởng Phan, vậy mà vẫn tỏ thái độ ủng hộ hắn một cách kiên quyết và rõ ràng. Điểm này cực kỳ quan trọng!

Cuối cùng, hắn vốn định từ từ thông qua Trình Dũng để bắt mối với Lưu Tuấn Thành, tìm cơ hội trải đường thăng quan cho bố, ai ngờ đâu cơ hội lại tự dâng đến tận cửa!

Tóm lại, nhát dao này hắn chịu không uổng chút nào!

...

Nhà Huyện trưởng Phan Bỉnh Nhân.

Huyện trưởng Phan vừa từ trấn Song Long trở về, mặt mày sa sầm như nước, đôi mắt trừng trừng nhìn thằng con trai.

Mấy lời quỷ quái mà Phan Xuân Vũ và Hứa Ngạn Lâm vừa kể, nào là đi đường vô tình va quẹt, rồi Lương Duy Thạch thái độ ngang ngược, ăn nói xấc xược, thậm chí còn chủ động xô đẩy Dư Văn Hoành rồi ra tay đánh người... ông ta không tin lấy một chữ.

Đương nhiên, nếu đổi ngược vị trí hai bên cho nhau, thì ông ta chắc chắn sẽ tin sái cổ.

Ở cái huyện Văn Khúc này, chỉ có chuyện Phan Xuân Vũ và Dư Văn Hoành đánh người ta trước thôi. Trừ khi đầu thằng Lương Duy Thạch bị cánh máy bay quẹt trúng thì mới dám chủ động gây sự với con trai ông và cái thằng khốn nạn nhà họ Dư kia.

"Chú Phan, chú bớt giận. Khoan bàn chuyện ai đúng ai sai, nhưng chuyện Xuân Vũ bị đánh là thật đúng không ạ? Dư Văn Hoành vừa nãy đi vệ sinh còn không dám rặn mạnh, vết thương đó đâu có giả được. Sự thật rành rành ra đấy, Tống Khải Hiền muốn bao che cho Lương Duy Thạch cũng không dễ đâu! Cháu dám đảm bảo với chú, cho dù lãnh đạo thành phố muốn dĩ hòa vi quý, thì 'có người' cũng sẽ không đồng ý!"

Hứa Ngạn Lâm đứng bên cạnh, giọng đầy tự tin khẳng định.

Đúng lúc này, điện thoại của hắn chợt đổ chuông.

Hứa Ngạn Lâm liếc nhìn màn hình, không kìm được nụ cười đắc ý: "Chú xem, 'có người' gọi đến rồi này!"

Bạn đang đọc [Dịch] Trùng Sinh Quan Trường: Ta Thật Không Muốn Lại Tăng Chức của Dĩ Mặc Vi Phong

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    7h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!