Dạo gần đây, tâm trạng của Thẩm đại thiếu gia Thẩm Xung cực kỳ tệ hại.
Gã gần như đã vắt óc dùng hết mọi chiêu trò, thậm chí việc chính chẳng thèm làm, cứ ngu ngơ chạy đến lượn lờ quanh khu ký túc xá cao học của Đại học Giang Nam suốt ngày. Tất cả chỉ để được nhìn thấy bóng hình khiến gã ngày nhớ đêm mong, và cũng hy vọng bóng hình ấy liếc nhìn gã một cái.
Thế nhưng, mọi sự hy sinh, mọi màn thể hiện của gã lại chẳng đổi lấy được dù chỉ một chút hồi đáp từ Lý Thanh Nghiên.
Lúc nào cũng là vẻ lịch sự pha lẫn xa cách lạnh lùng, lúc nào cũng là lời từ chối khéo léo đẩy người ta ra xa ngàn dặm.
Thái độ ấy khiến gã vừa bất lực lại vừa luyến tiếc không nỡ buông, khiến gã mất hồn mất vía, tẩu hỏa nhập ma.
Thanh Nghiên, Thanh Nghiên, thanh tao nhã nhặn, xinh đẹp tuyệt trần.
Gã hận gã si tình, vừa yêu vừa hận, như bị nhốt trong lồng giam...
Mẹ kiếp, gã chỉ hát được mỗi câu này, đoạn sau thì chịu.
Tóm lại, cái nỗi khổ "cầu mà không được" ấy khiến Thẩm đại thiếu gia bứt rứt ruột gan, đêm không ngủ được, vì người đẹp mà tiều tụy héo hon.
"Cháu mệt mỏi quá, những gì cô ấy muốn cháu đều không học được, vì cô ấy mà tan nát cõi lòng, vì cô ấy mà say đắm, cháu cứ như một con rối tình yêu vậy!"
Thẩm đại thiếu gia chỉ còn biết gọi điện cho bà cô nhỏ của mình để trút bầu tâm sự.
"Dưa hái xanh không ngọt, cái gì nên buông thì buông đi." Thẩm Tình Lam bất lực day day trán.
Cô cảm thấy dạo này mình sắp biến thành chuyên gia tư vấn tình cảm cho thằng cháu đích tôn này rồi.
Con gái như Thanh Nghiên đúng là vạn người có một, đàn ông ai mà chẳng mê? Nhưng cháu thích người ta mà người ta không thích cháu thì biết làm thế nào?
Cô hiểu nỗi khổ tương tư đơn phương của thằng cháu, nhưng chuyện tình cảm không thể gượng ép, với nó bây giờ, từ bỏ mới là lựa chọn sáng suốt nhất.
"Cháu đã thử lấy hết can đảm để từ bỏ cô ấy rồi, nhưng cháu thật kém cỏi, không thể học cách im lặng nhanh như vậy, ngay cả nước mắt cũng luôn nhắc nhở, rằng cháu không thể buông tay..." Thẩm Xung nói với giọng vô cùng đau khổ.
Thẩm Tình Lam không khỏi ngạc nhiên, thằng cháu mình từ bao giờ lại si tình, yếu đuối đến mức này?
Sau đó cô lại nghe nó hỏi trong điện thoại: "Cô út nói xem, có phải cháu đã hứa với cô ấy quá nhiều? Hay vốn dĩ những gì cháu trao đi vẫn là chưa đủ?"
Thẩm Tình Lam thầm nghĩ, mày uống lộn thuốc à? Hay là vốn dĩ IQ của mày không đủ dùng?
Cái bộ dạng dở hơi này của mày mà để bố mày biết được, ông ấy không rút dây lưng nhúng nước muối quất cho một trận mới là lạ!
Cô lập tức mất kiên nhẫn quát: "Thôi thôi dẹp đi, qua Quốc khánh mày liệu hồn mà cút ngay về Kinh thành cho cô, không là cô gọi điện cho bố mày bảo ông ấy đánh gãy chân mày đấy."
Thẩm Xung tiu nghỉu cúp máy. Đúng lúc này, gã nhìn thấy tin nhắn Hứa Ngạn Lâm gửi đến trước đó, sắc mặt lập tức thay đổi.
Như thể bao nhiêu uất ức, khó chịu trong lòng bỗng tìm được chỗ xả, gã lập tức gọi lại.
"Thẩm thiếu, tối nay bọn tôi suýt nữa thì thành công, tiếc là thằng ranh con họ Lương kia mạng lớn, thoát được một kiếp. Vấn đề bây giờ là Bí thư huyện ủy Tống Khải Hiền bất chấp sự phản đối của Phan huyện trưởng và các Ủy viên Thường vụ khác, quyết tâm sống chết bảo vệ Lương Duy Thạch. Vâng, tôi đã báo cáo với cậu tôi rồi, nhưng cậu tôi bảo Tống Khải Hiền rất được lòng Bí thư Triệu, trên tỉnh hình như cũng có cơ, nên dù cậu tôi có ra mặt thì chưa chắc Tống Khải Hiền đã nể nang. Vậy nên, ngài xem..."Trong từng câu từng chữ, Hứa Ngạn Lâm đều toát lên vẻ cung kính tột độ. Mặc dù bình thường hắn và Phan Xuân Vũ cũng được người đời xưng tụng là thiếu gia này thiếu gia nọ, nhưng đứng trước mặt đại thiếu gia nhà họ Thẩm "hàng thật giá thật", bọn họ chỉ là mấy món hàng fake hữu danh vô thực mà thôi.
Thẩm Xung nghe vậy thì cười khẩy, giọng đầy khinh miệt: "Có mỗi thằng nhãi ranh Lương Duy Thạch mà cũng làm khó được các người à? Hừ, đúng là lũ ăn hại! Cuối cùng vẫn phải để tao đích thân ra tay."
Nói xong, gã cúp máy cái rụp, nhíu mày trầm ngâm một lát rồi tìm một số khác trong danh bạ gọi đi.
Ở đầu dây bên này, tuy bị chửi xối xả nhưng Hứa Ngạn Lâm chẳng hề tỏ ra khó chịu. Bởi vì người thường muốn được Thẩm đại thiếu gia chửi cho nghe, còn chưa đủ tư cách đâu nhé.
"Đấy là vị thiếu gia của nhà họ Thẩm ở Kinh thành à?" Ánh mắt Phan huyện trưởng lóe lên vẻ phức tạp, khẽ hỏi.
Hứa Ngạn Lâm là cháu ngoại ruột của Phó thị trưởng thường trực Hoàng Chính Đạt. Bình thường tuy hắn vẫn gọi ông là "chú Phan", nhưng ông chưa bao giờ dám lên mặt với hắn. Bởi lẽ, ông ngồi được vào cái ghế Huyện trưởng huyện Văn Khúc này hoàn toàn là nhờ Phó thị trưởng Hoàng ra sức nâng đỡ.
Tính tình Hứa Ngạn Lâm ngông cuồng ngạo mạn, mắt cao hơn đầu, coi con trai ông chẳng khác gì thằng chân sai vặt. Thế nhưng, một gã công tử bột coi trời bằng vung như vậy lại khúm núm, vâng vâng dạ dạ với người ở đầu dây bên kia.
Đủ thấy cái người trẻ tuổi được gọi là "Thiếu gia Thẩm" kia có bối cảnh kinh khủng đến mức nào.
"Chuẩn, chính là vị Thẩm thiếu đó! Giờ thì chú Phan yên tâm rồi chứ? Tống Khải Hiền mà biết điều thì còn đỡ, chứ không biết điều thì cái ghế Bí thư huyện ủy của lão ta cũng bay màu thôi. Đến lúc đó, khéo cơ hội thăng tiến của chú Phan lại tới ấy chứ!" Hứa Ngạn Lâm đắc ý ra mặt.
Trong lòng Phan huyện trưởng khẽ động. Có cơ hội thăng chức, ai mà chẳng ham!
Chỉ là, mọi chuyện có thực sự suôn sẻ như lời Hứa Ngạn Lâm nói không?
...
Sáng hôm sau, Bí thư huyện ủy Tống Khải Hiền nhận được điện thoại từ Văn phòng UBND thành phố, báo rằng Thị trưởng Dương muốn hắn lên thành phố gấp.
Tống Khải Hiền nhíu mày, linh tính mách bảo chuyện này không hề đơn giản.
Bởi lẽ hôm qua hắn vừa từ thành phố về, cũng đã gặp Thị trưởng Dương. Nếu bà ấy có việc gì cần tìm hắn thì đã nói luôn rồi, chẳng đời nào lại để dây dưa sang hôm sau.
Chẳng lẽ là chuyện tối qua?
Phan Bỉnh Nhân ra tay nhanh thế sao? Còn chẳng thèm trao đổi với mình tiếng nào, trực tiếp thọc chuyện này lên thành phố luôn?
Hừ, đúng là cái đồ không ra gì!
Tố cáo lên Thị trưởng Dương thì đã sao, ông đây cũng đếch ngán!
Tống Khải Hiền bảo tài xế đưa đến Tòa thị chính. Vừa lên tầng, hắn đã đụng ngay mặt Thư ký trưởng Ngô Kiến Nghiệp.
Đúng là oan gia ngõ hẹp, kẻ thù gặp nhau thì mắt đỏ ngầu.
Thư ký trưởng Ngô vừa nhớ lại cảnh bị đối phương chửi như tát nước vào mặt qua điện thoại, lại còn ngay trước mặt cô bồ nhí, là máu nóng trong người cứ sôi lên sùng sục.
Càng cay hơn là gã này còn trở mặt, đày Thiệu Thừa Tiên về vùng nông thôn khỉ ho cò gáy, chẳng khác nào lột da mặt hắn quăng xuống đất rồi lấy chân di đi di lại.
"Ái chà, đây chẳng phải là Bí thư Tống đại nhân sao?" Thư ký trưởng Ngô cất giọng đầy vẻ mỉa mai châm chọc.
Tống Khải Hiền vốn chẳng muốn dây dưa với gã, nhưng giờ hắn cần gặp Thị trưởng Dương, mà ở cái đất Văn phòng Ủy ban này đúng là không tránh được cái tên họ Ngô kia. Thế là hắn sa sầm mặt, hỏi: "Tôi nhận được điện thoại báo Thị trưởng muốn gặp, bây giờ Thị trưởng có rảnh không?"Ngô Kiến Nghiệp cười nhạt, vẻ mặt giả tạo đáp: "Vào đi, Thị trưởng đang đợi trong văn phòng đấy. Đừng trách tôi không nhắc trước nhé, hôm nay tâm trạng sếp có vẻ không tốt lắm đâu!"
Tống Khải Hiền hừ lạnh một tiếng, sải bước đi thẳng về phía văn phòng Thị trưởng.
Bên bàn làm việc, Dương Phượng Ngọc đang cúi đầu xem xét báo cáo của Cục Xúc tiến Đầu tư thành phố về tiến độ các dự án thu hút đầu tư trong ba quý đầu năm. Đúng lúc Tống Khải Hiền bước vào, cô ta vừa vặn xem xong và đặt bút phê: "Đề nghị Phó Thị trưởng Hoàng Chính Đạt nghiên cứu kỹ, đẩy nhanh tiến độ chuyển đổi các dự án tiềm năng thành hợp đồng chính thức."
Sau đó, cô ta ngẩng đầu lên, nhìn Tống Khải Hiền, giọng điệu hờ hững: "Tôi nghe nói tối qua cậu liên lạc viên của anh đánh người ngay trước cửa nhà hàng, gây ảnh hưởng rất xấu. Có đúng là có chuyện này không?"