Cô giáo Đào định gọi phục vụ mang lên hai chai bia, ai dè vừa bước ra khỏi phòng bao đã thấy con trai đang đứng nói chuyện với một cô gái.
Cô gái mặc váy trắng, tóc xõa ngang vai, gương mặt trắng trẻo thanh tú không tì vết, đẹp đến mức khiến người ta nhìn vào là không nỡ rời mắt.
Đây chẳng phải là cô "bạn học bình thường" mà thằng con bà nhắc đến sao?
Tuy mới chỉ gặp một lần, nhưng ấn tượng về cô gái xinh đẹp hiếm có lại sở hữu khí chất hơn người này, Đào Hồng nhớ cực kỳ rõ, chắc chắn không thể nhầm lẫn được.
Lương Duy Thạch thấy tình hình không ổn, vội vàng nói qua loa với Lý Thanh Nghiên một câu: "Mẹ tôi gọi vào ăn cơm rồi, lát nữa nói chuyện tiếp nhé". Sau đó, hắn cũng chẳng buồn đi vệ sinh nữa, trực tiếp lao tới đẩy cô giáo Đào đang mắt sáng rực ngược trở lại phòng bao.
Lý Thanh Nghiên khẽ nhíu đôi mày thanh tú, hơi nghi ngờ cúi đầu nhìn lại bản thân.
Hôm nay cô có chỗ nào không ổn sao?
Nếu không thì tại sao Lương Duy Thạch lại có cái vẻ mặt như tránh tà thế kia?
Cảnh tượng này vừa khéo lọt hết vào mắt Thẩm Tình Lam, người vừa từ nhà vệ sinh bước ra.
Nếu việc Lương Duy Thạch xuất hiện ở đây chỉ khiến cô hơi bất ngờ, thì chuyện hắn trò chuyện với Lý Thanh Nghiên lại làm cô vô cùng kinh ngạc.
Thẩm Tình Lam chậm rãi bước tới, ướm lời: "Thanh Nghiên, em quen cậu thanh niên kia à?"
Lý Thanh Nghiên thản nhiên đáp: "Bạn đại học của em, tình cờ gặp thôi ạ."
Thẩm Tình Lam lập tức hiểu ra. Phải rồi, Lý Thanh Nghiên cũng tốt nghiệp Liêu Đại.
Ánh mắt Lý Thanh Nghiên khẽ động, tinh ý nhận thấy Thẩm Tình Lam vừa liếc về phía phòng bao của Lương Duy Thạch. Trong lòng chợt nảy ra suy nghĩ, cô mở lời hỏi: "Chị Lam, chị cũng quen cậu ấy sao?"
Xét theo vai vế, lẽ ra cô phải gọi đối phương là "dì Lam", nhưng người ta năm nay mới ba mươi sáu, da dẻ hồng hào, dáng người thon thả, chẳng có chút dấu vết tuổi tác nào, nên gọi chị vẫn hợp hơn.
Thẩm Tình Lam mỉm cười: "Nói ra thì cũng trùng hợp thật, chiều nay chị tháp tùng Bí thư Triệu đến trường Đảng thị sát, có dự thính hai buổi phỏng vấn. Trong đó có một thí sinh chính là bạn học của em đấy."
Dừng một chút, cô lại bổ sung: "Cậu nhóc đó thể hiện khá lắm, bài phỏng vấn rất xuất sắc."
Lý Thanh Nghiên không khỏi suy tư. Ồ, hóa ra tên kia đi thi công chức, mà nghe ý tứ của chị Lam thì tám chín phần là đỗ rồi.
…
Ở bên này, Lương Duy Thạch bắt đầu chém gió phần phật, thì thầm với mẹ: "Lý Thanh Nghiên tính tình nhút nhát, không giỏi ăn nói. Lần này cô ấy không quản đường xa đến đây chỉ để gặp con một lần thôi. Bọn con vừa mới xác định quan hệ chưa lâu, tạm thời chưa tính đến chuyện ra mắt người lớn..."
Một hồi lừa lọc, cuối cùng cũng lấp liếm cho qua chuyện.
Cơm nước xong xuôi, cả nhà xuống lầu thanh toán. Lương Duy Thạch dáo dác nhìn quanh, không thấy bóng dáng Lý Thanh Nghiên đâu mới thở phào nhẹ nhõm, thầm kêu may quá.
Nói dối một câu thì phải dùng cả trăm câu khác để lấp vào.
Hơn nữa, nói dối thì vẫn là nói dối, sơ sẩy một cái là bị bóc mẽ ngay.
Sau này cạch, không dám chơi trò này nữa!
Trong một phòng bao khác, tiệc rượu cũng đã tàn.
"Cảm ơn Tình Lam đã thịnh tình khoản đãi, phiền cô gửi lời hỏi thăm sức khỏe đến Thẩm lão giúp chúng tôi. Đợi Tết năm nay, chúng tôi sẽ lại vào Kinh thành chúc Tết cụ."Lý Chí Trung đứng dậy bắt tay Thẩm Tình Lam, lời lẽ chân thành và nhiệt tình.
Tuy cấp bậc của ông cao hơn đối phương rất nhiều, nhưng chỉ cần còn muốn tiến xa hơn trên con đường quan lộ, ông tuyệt đối không thể ra vẻ lãnh đạo trước mặt viên ngọc quý của nhà họ Thẩm này.
"Lý tỉnh trưởng khách sáo quá. Xin ông cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ chuyển lời hỏi thăm của ông tới ông nội, đồng thời cũng thay mặt ông cụ chào đón ông và gia đình đến Kinh thành làm khách." Thẩm Tình Lam mỉm cười rạng rỡ đáp lời.
Hứa Bội Hoa bên cạnh cũng cười tươi rói, nhưng ánh mắt lại thoáng vẻ kinh ngạc. Trong đám hậu bối nhà họ Thẩm, người dám trực tiếp thay mặt Thẩm lão gia tử đưa ra lời mời như vậy, e rằng chỉ có mỗi cô gái trước mắt này thôi.
Bà quay sang nhắc nhở cô cháu gái: "Thanh Nghiên, con nhớ lưu số điện thoại của cậu Thẩm Xung nhé, để sau này tiện liên lạc."
Thẩm Xung nghe vậy liền vội vàng rút điện thoại ra, chủ động nói: "Thanh Nghiên, số em bao nhiêu? Để anh nháy máy sang cho!"
Lý Thanh Nghiên thản nhiên liếc nhìn thím hai. Cô thừa biết bà ấy đang toan tính điều gì, cũng hiểu rõ thái độ của chú hai, nhưng rất tiếc, dù thế nào cô cũng sẽ khiến họ phải thất vọng thôi.
...
Tiệc tàn, trên đường về khách sạn.
Hứa Bội Hoa nhìn cô cháu gái ngồi bên cạnh, ướm lời dò hỏi: "Thanh Nghiên, con thấy cậu Thẩm Xung thế nào?"
Trong mắt bà, Thẩm Xung còn hơn cả chuẩn mực "cao phú soái", điều kiện tuyệt đối có thể gọi là cực phẩm.
Quan trọng hơn cả, Thẩm Xung là cháu ruột của Thẩm Tình Lam, cũng là nhân vật nổi bật trong đám thanh niên nhà họ Thẩm.
Nếu có thể tác hợp cháu gái với cậu ta thì dù là đối với bản thân Thanh Nghiên hay đối với nhà họ Lý, đều là chuyện trăm lợi không một hại.
Lý Thanh Nghiên im lặng một lát, sau đó đôi mắt sáng ngời nhìn thẳng vào thím mình, giọng điệu vô cùng nghiêm túc: "Thím hai, thật ra cháu có bạn trai rồi!"
Hứa Bội Hoa sững sờ. Lý tỉnh trưởng ngồi ở ghế phụ phía trước cũng không kìm được mà quay đầu lại.
Hứa Bội Hoa nheo mắt đầy nghi hoặc nhìn cháu gái, cười hỏi: "Thật hay đùa đấy? Sao chưa bao giờ nghe con nhắc đến thế?"
Lý Thanh Nghiên bình thản đáp: "Anh ấy là bạn học đại học của cháu, chúng cháu cũng mới chính thức yêu nhau chưa lâu."
Lý tỉnh trưởng nhìn chằm chằm cô cháu gái, trầm giọng nói: "Nếu đã như vậy, hôm nào con dẫn nó về nhà ra mắt xem sao."
Lý Thanh Nghiên tỏ vẻ khó xử: "Tính anh ấy hay ngại, không giỏi ăn nói, hơn nữa chúng cháu tạm thời chưa định ra mắt người lớn. Đợi sau này tình cảm chín muồi, cháu nhất định sẽ dẫn anh ấy về cho chú thím duyệt."
Thấy cháu gái nói tỉnh bơ như thật, vợ chồng Lý Chí Trung không khỏi bán tín bán nghi.
Hai người liếc mắt ra hiệu cho nhau, sau đó Hứa Bội Hoa bất ngờ tung ra ba câu hỏi dồn dập: "Cậu ta tên gì? Người ở đâu? Làm nghề gì?"
Lý Thanh Nghiên không hề nao núng, đối đáp trôi chảy: "Anh ấy tên Lương Duy Thạch, người thành phố Thường Thanh, vừa thi đậu công chức, hiện đang đợi khám sức khỏe và thẩm tra lý lịch ạ!"
Vợ chồng Lý Chí Trung im lặng, trong lòng đã tin đến bảy tám phần. Dù sao thì Thanh Nghiên từ nhỏ đã ngoan ngoãn thật thà, chưa từng biết nói dối là gì.
Lý Thanh Nghiên thì thầm thở phào nhẹ nhõm, tự cảm thấy bái phục sự nhanh trí của chính mình.Dẫn về nhà á? Không đời nào, kiếp này cũng đừng hòng có chuyện dẫn về nhà. Lương Duy Thạch chẳng qua chỉ là cái bia đỡ đạn để cô né chuyện xem mắt mà thôi. Sau này nếu không cần nữa, cứ phán một câu "không hợp nên chia tay" là xong. Chú thím cũng chẳng bới ra được lỗi gì!
Quá hoàn hảo!
...
Cùng lúc đó, trong một chiếc xe khác.
Thẩm Xung ngồi ở ghế phụ lái không kìm được quay đầu lại, vẻ mặt nghiêm túc bảo: "Cô, cháu quyết định rồi, nhất định phải là Lý Thanh Nghiên!"
Thẩm Tình Lam mỉm cười không đáp. Trước khi gặp mặt, thằng cháu này của cô còn sống chết không chịu đi, thế mà gặp xong cái là thái độ quay ngoắt 180 độ luôn.
Suốt cả bữa cơm, mắt nó cứ dán chặt vào người ta không rời.
Kể cả nhan sắc hay khí chất, Lý Thanh Nghiên đều thuộc hàng vạn người có một. Không ngoa khi nói rằng, đây là cô gái hoàn hảo nhất mà cô từng gặp.
Đến cô là phụ nữ mà còn thấy choáng ngợp, thì chuyện Thẩm Xung trúng tiếng sét ái tình cũng là lẽ thường.
Vợ chồng Lý Chí Trung đã cực lực vun vén chuyện này, đương nhiên cô cũng sẽ không phản đối, có điều...
Nhìn phản ứng của Lý Thanh Nghiên, hình như cô bé chẳng có chút cảm giác nào với thằng cháu mình cả!