Chương 65: [Dịch] Trùng Sinh Quan Trường: Ta Thật Không Muốn Lại Tăng Chức

Mẹ kiếp, quá nể mặt luôn!

Phiên bản dịch 8279 chữ

Tại sao Từ Kính Triết lại ngượng chín mặt như thế?

Chính là vì tối hôm kia, để vớt vát chút thể diện cuối cùng, hắn đã tự biên tự diễn một cuộc điện thoại "ảo" ngay trước mặt bạn gái, đám bạn xấu và bao nhiêu người khác.

Hắn chém gió rằng Lương Duy Thạch sẽ đích thân đến xin lỗi, rồi nể mặt Hạ Dung nên hắn mới miễn cưỡng đồng ý!

Sau đó La Hạo còn ngây thơ cụ hỏi bao giờ Lương Duy Thạch đến, hắn phải lấp liếm cho qua chuyện.

Vốn định đợi hết kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, hắn và Hạ Dung về lại Liêu Dương thì coi như xong chuyện. Ai ngờ oan gia ngõ hẹp, hôm nay lại đụng mặt Lương Duy Thạch ngay tại Kim Ngọc Phạn Trang.

Chết tiệt hơn là thằng La Hạo mồm mép tép nhảy này lại lôi chuyện "xin lỗi" ra nói toạc móng heo. Một khi Lương Duy Thạch chối bay chối biến, thậm chí lật mặt ngay tại chỗ, thì khác nào xé toạc miếng vải che thân cuối cùng của hắn trước bàn dân thiên hạ đâu?

Hạ Dung sẽ nhìn hắn thế nào? La Hạo sẽ nhìn hắn thế nào? Người xung quanh nhìn hắn ra sao? Rồi người trong giới biết chuyện này, hắn còn mặt mũi nào mà lăn lộn nữa?

Hạ Dung lườm cháy mắt La Hạo, thầm chửi: "Cái thằng mồm thối này, đến lượt mày lên tiếng chắc?"

Vốn dĩ cô đã khéo léo hòa giải để mọi người ngầm hiểu mà bỏ qua chuyện cũ, tự dưng lòi ra một thằng "chọc gậy bánh xe", đạp đổ hết cục diện tốt đẹp mà cô vừa gầy dựng.

Thấy mọi người xung quanh bắt đầu ném ánh mắt kỳ quặc về phía này.

Thấy mặt Từ Kính Triết xám ngoét, có dấu hiệu buông xuôi mặc kệ đời.

Thấy Lương Duy Thạch nhíu mày, vẻ mặt ngày càng khó chịu, như thể sắp lật bàn đến nơi.

Hạ Dung bất lực, đành gượng cười giải thích: "Đừng nghe Hạo Tử nói linh tinh, xin lỗi xin phải cái gì chứ? Đã bảo là hiểu lầm thôi mà."

Vừa nói, cô vừa huých nhẹ Từ Kính Triết, nhắc khéo bạn trai giữ bình tĩnh.

La Hạo nhìn sắc mặt hai người bạn, rồi lại nhìn biểu cảm của Lương Duy Thạch, trong lòng lờ mờ nhận ra vấn đề.

"Vãi, mình lỡ mồm rồi!"

"Đúng rồi, chuyện xin lỗi chắc chắn là do Từ Kính Triết chém gió, thế mà mình lại tưởng thật!"

"Phen này... phen này toang rồi!"

Phan Xuân Vũ và Dư Văn Hoành liếc nhau đầy ẩn ý: "Thấy chưa, đâu phải mỗi hai thằng mình nếm mùi đau khổ từ họ Lương."

Trưởng phòng Tưởng và Vương phó cục trưởng thì ngửi thấy mùi khét lẹt, không khí gượng gạo đến mức đi cũng dở mà ở cũng không xong.

Từ Kính Triết quả thực đã chuẩn bị tinh thần "chết thì chết", vì đặt mình vào vị trí người khác, nếu hắn là Lương Duy Thạch, chắc chắn sẽ phang ngay một câu: "Mày diễn cái trò gì đấy? Tao mà phải xin lỗi mày á? Mặt mày dát vàng chắc..."

Thôi thì, tới luôn đi, muốn làm gì thì làm, cứ việc sỉ nhục tao đi!

Lương Duy Thạch suy nghĩ một chút, đôi mày cau lại dần giãn ra, nụ cười ôn hòa trở lại trên môi. Hắn chủ động đưa tay về phía Từ Kính Triết:

"Chuyện tối hôm đó tôi nghe Đại Bằng kể rồi. Lúc ấy ai cũng say, chắc là bốc đồng không kiềm chế được, sau đó họ cũng hối hận lắm. Thôi thì thế này, tôi thay mặt họ xin lỗi cậu. Lúc nãy Trưởng phòng Tưởng và Hạ Dung cũng nói rồi đấy, đều là bạn bè cả, ai lại vì chút hiểu lầm cỏn con mà sứt mẻ tình cảm, đúng không?"Nghe xong những lời này, Từ Kính Triết suýt chút nữa không dám tin vào tai mình.

Sau một thoáng ngẩn người, hắn lập tức vươn hai tay ra, nắm chặt lấy tay đối phương.

Người anh em! Cảm ơn nhé! Quá nể mặt tôi rồi!

Chỉ riêng câu nói này của cậu thôi, sau này có việc gì cứ ới tôi một tiếng!

"Thực ra cũng không thể trách hoàn toàn bạn cậu được, mọi người uống say nên hiểu lầm chút thôi. Chuyện qua rồi thì cho qua, đừng để bụng nhé. Nào nào Duy Thạch, ngồi xuống làm ly rượu đi." Từ Kính Triết cười tươi rói, nhiệt tình mời mọc.

Với loại công tử bột như hắn, thể diện còn lớn hơn cả trời. Đúng là đầu có thể rơi, máu có thể chảy, nhưng thể diện thì tuyệt đối không thể mất!

Vốn đã chuẩn bị tinh thần muối mặt đến tận cùng, ai ngờ Lương Duy Thạch lại chủ động đưa bậc thang cho hắn leo xuống, giữ gìn thể diện cho hắn, hỏi sao hắn không cảm kích cho được? Thậm chí hắn còn nảy ra ý nghĩ: Hay là mình với cậu ta có duyên, kết bái huynh đệ luôn đi!

Đôi mắt xinh đẹp của Hạ Dung sáng lấp lánh, thầm nghĩ không hổ là người trong mộng bấy lâu nay của mình. Khí phách này, độ lượng này, sự khôn khéo này, đâu phải người đàn ông nào cũng so bì được.

Trưởng phòng Tưởng và mấy người bên cạnh cũng thở phào nhẹ nhõm. Họ lờ mờ đoán được Lương Duy Thạch và Từ Kính Triết trước đây có chút xích mích, nhưng giờ đã nói toạc ra rồi thì chắc không còn vấn đề gì nữa.

Với Lương Duy Thạch, chuyện "vả mặt" thực ra quá dễ. Chỉ cần hắn lật mặt, bồi thêm vài câu châm chọc mỉa mai, đảm bảo Từ Kính Triết và Hạ Dung sẽ "chết đứng tại chỗ" ngay lập tức.

Rồi sao nữa? Sướng không?

Lương Duy Thạch thật sự không cảm thấy kiểu vả mặt cấp thấp này mang lại bao nhiêu niềm vui cho hắn và độc giả.

Ngược lại, khi đối phương đã chủ động chìa cành ô liu ra mà mình vẫn cố tình tát thẳng vào mặt họ, kết quả chỉ khiến họ trả thù điên cuồng hơn, thậm chí biến thành kẻ thù không đội trời chung!

Bình thường không gây chuyện, nhưng gặp chuyện cũng chẳng sợ ai.

Đây là nguyên tắc hành xử cơ bản của Lương Duy Thạch. Sống hai đời người, hắn đã sớm qua cái tuổi ấu trĩ, chỉ biết sướng cái miệng nhất thời mà không màng hậu quả.

Trọng sinh đúng là lợi thế, nhưng không có nghĩa là vô địch thiên hạ.

Nhất là trong giai đoạn đầu, thực lực chưa đủ mà cứ thích ngông cuồng, kết quả chỉ có thể là bi kịch.

"Cương cực dễ gãy, mạnh cực thì nhục", đôi khi hành xử mềm mỏng, nhẹ nhàng hơn một chút lại thu về lợi ích lớn hơn nhiều.

Ngay cả vĩ nhân cũng từng nói: Phải khiến bạn bè ngày càng nhiều, kẻ thù ngày càng ít!

Dù không làm bạn được thì cũng chẳng cần biến thành tử thù.

Vì vậy, trước lời mời của Từ Kính Triết, Lương Duy Thạch cười nói: "Ở đây có ba người bạn học cũ của tôi, họ đều biết tôi bị dị ứng cồn, không uống được rượu. Nên tôi xin phép lấy trà thay rượu, kính mọi người một ly."

Hạ Dung vội vàng lên tiếng làm chứng: "Duy Thạch hồi cấp ba nổi tiếng là 'một ly gục' đấy. Không sao đâu, 'rượu quý ở tấm lòng', uống gì chẳng được. Nào nào, mọi người cạn ly."

Mọi người cùng nâng ly, uống cạn, không khí trong phòng bao lại trở nên vui vẻ, náo nhiệt.

Uống xong ly trà, Lương Duy Thạch đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Đã là "bạn bè" rồi thì hắn đương nhiên không tiện đòi lấy cái phòng bao này nữa. Nhưng tất nhiên, hắn cũng không tin những "người bạn" này lại mặt dày để hắn cứ thế mà đi.Phó Cục trưởng Vương đứng bên cạnh lập tức gọi ông chủ nhà hàng lại, mở ngay cho Lương Duy Thạch một phòng bao sang trọng tên là 'Kim Ngọc Cẩm Tú'.

Thực ra nhóm Lương Duy Thạch chỉ có vỏn vẹn bốn người, dùng phòng này kể ra cũng hơi phí phạm.

Nhưng thịnh tình khó chối mà, nếu cứ khăng khăng cự tuyệt thì lại sợ phụ tấm lòng của người ta.

Thái độ của nhân viên phục vụ như lột xác hoàn toàn, mặt tươi như hoa, cứ gật đầu khom lưng đứng bên cạnh hầu hạ.

Trình Vũ Bằng và Hác Minh Thần ban nãy còn lo Lương Duy Thạch đơn thương độc mã vào hang cọp sẽ chịu thiệt, nên cứ đứng ngoài cửa xoa tay mài đao, sẵn sàng xông vào ứng cứu bất cứ lúc nào. Ai ngờ Lương Duy Thạch chẳng những không sây sát chút nào, mà còn được người bên trong nhiệt tình tiễn ra tận cửa.

Điều khiến họ càng không ngờ tới là, chẳng bao lâu sau, một đám người nào là Trưởng phòng Tưởng, Cục trưởng Vương, Chủ nhiệm Tiêu lục tục kéo sang mời rượu. Đám người này chân trước vừa đi, Từ Kính Triết và Hạ Dung chân sau đã tới.

Nhìn kỹ thì vết bầm tím ở mắt trái Từ Kính Triết vẫn còn lờ mờ, nhưng gã này cứ làm như không có chuyện gì xảy ra, chủ động nâng ly nói: "Thiên ngôn vạn ngữ gửi vào rượu, chuyện cũ hãy để gió cuốn đi."

Hạ Dung cũng tỏ ra vô cùng dịu dàng thân thiện, kéo tay Lương Giai Tuệ hỏi han ân cần, quan tâm hết mực.

Trong lúc trò chuyện, biết em họ của Lương Duy Thạch đang định tự mình khởi nghiệp, Từ Kính Triết lập tức vỗ ngực cam đoan: "Em gái cứ mạnh dạn mở công ty đi, không phải anh Từ chém gió đâu, bất kể bên em có bao nhiêu hàng, anh đều có thể tìm người lo đầu ra cho em."

Hạ Dung cũng cười nói với Lương Duy Thạch: "Xưởng của bố em bình thường cũng hay phát nông sản làm phúc lợi, tuy nhu cầu không lớn lắm, nhưng bao tiêu sản lượng ban đầu cho công ty của Giai Tuệ thì vẫn không thành vấn đề."

Lương Duy Thạch bụng bảo dạ, ông đây chờ mỗi câu này của hai người, thế là lập tức đá mắt ra hiệu cho cô em họ, mỉm cười nhắc: "Còn không mau cảm ơn anh Từ với chị Hạ đi!"

Bạn đang đọc [Dịch] Trùng Sinh Quan Trường: Ta Thật Không Muốn Lại Tăng Chức của Dĩ Mặc Vi Phong

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    3d ago

  • Lượt đọc

    362

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!