Chương 72: [Dịch] Trùng Sinh Quan Trường: Ta Thật Không Muốn Lại Tăng Chức

Ngàn quân dễ kiếm, một tướng khó tìm

Phiên bản dịch 7525 chữ

Một câu hỏi tưởng chừng bâng quơ lại khiến trong lòng Lương Duy Thạch lập tức báo động đỏ.

Kiếp trước hắn đã lăn lộn chốn quan trường hơn nửa đời người, nên thấm thía một điều: lời lãnh đạo hỏi, cơ bản chẳng bao giờ là tùy tiện cả.

Đặc biệt là trong hoàn cảnh này, việc Thẩm Tình Lam đột nhiên nhắc đến Tống Khải Hiền chắc chắn là có mục đích riêng.

Câu hỏi này khó trả lời hơn nhiều so với kiểu "Tiểu Lương, lý tưởng của cậu là gì?".

Bởi lẽ nếu không nắm bắt được tâm lý của Thẩm Tình Lam, thì dù cậu có nói tốt hay nói xấu, kết quả đều có thể là sai lầm.

Lương Duy Thạch suy nghĩ một chút rồi dứt khoát chọn cách ứng phó: "Chân thành mới là tuyệt chiêu".

Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt sáng ngời nhưng sắc lạnh của đối phương, lời lẽ khẩn thiết: "Đối với cá nhân tôi, Bí thư Tống là một người lãnh đạo tốt hiếm có."

"Hồi mới thi vào Văn phòng Huyện ủy, tôi đã nghe người ta đồn tính khí Bí thư Tống không tốt, hay chửi bới, yêu cầu với liên lạc viên lại cực kỳ cao. Đến nỗi sau này khi được chọn, tôi cứ nơm nớp lo sợ, cảm giác mình lành ít dữ nhiều!"

"Ngờ đâu từ lúc làm liên lạc viên đến giờ, Bí thư Tống luôn đối xử rất tốt với tôi. Kể cả khi tôi lỡ phạm lỗi, ông ấy cũng chưa từng nặng lời phê bình. Ngược lại, ông ấy còn dành cho tôi sự tin tưởng tuyệt đối. Từ bản thảo bài phát biểu cho đến những báo cáo điều tra quan trọng hơn, ông ấy đều yên tâm giao cho một người mới như tôi. Về điểm này, tôi vô cùng biết ơn!"

Nghe đến đây, Thẩm Tình Lam chỉ cười khẽ, không đưa ra ý kiến gì.

Cô thầm nghĩ, cái tính khí khó chiều của Tống Khải Hiền thì ai mà chẳng biết. Việc ông ta ôn hòa, bao dung với cậu hoàn toàn là vì cậu có tài năng vượt xa người thường mà thôi.

Nếu không thì cậu nghĩ mấy người liên lạc viên trước đó bị Tống Khải Hiền đuổi bằng cách nào?

"Tôi cũng không giấu gì chị, lần trước tôi và con trai Huyện trưởng Phan xảy ra mâu thuẫn, cũng nhờ Bí thư Tống đứng ra làm chủ giúp tôi nên mới bình an vô sự. Hơn nữa, cha tôi công tác ở nông thôn mười năm, tháng trước mới được điều về huyện. Tuy không ai nói cho tôi biết nội tình, nhưng tôi cũng đoán được ngọn ngành."

"Chiều nay nhân viên bên Kỷ ủy cũng hỏi tôi về Bí thư Tống. Tôi đã trả lời họ rằng, phàm là chuyện tôi biết, tôi hiểu, tôi sẽ không giấu giếm nửa lời. Ngược lại, những gì tôi không biết hoặc vốn không tồn tại, tôi tuyệt đối không nói bừa."

Lương Duy Thạch nói một hơi hết ruột gan, sau đó cười ngượng ngùng rồi cầm tách trà lên uống.

Nhìn bề ngoài, câu trả lời này có vẻ phiến diện, hạn hẹp và quá chủ quan. Nhưng đó đích thực là suy nghĩ chân thật nhất của cá nhân hắn. Hơn nữa, hắn cũng không cho rằng Thẩm Tình Lam cần hắn đưa ra một đánh giá khách quan toàn diện làm gì.

Mặc kệ người khác đánh giá ra sao, với tư cách là người chịu ơn, hắn tuyệt đối sẽ không nói xấu Tống Khải Hiền nửa lời.

Hơn nữa, dù có tác dụng hay không, hắn cũng đã thành thật bày tỏ với Thẩm Tình Lam rằng: ít nhất trong ba tháng làm liên lạc viên, hắn không hề phát hiện Tống Khải Hiền có bất kỳ hành vi vi phạm pháp luật hay kỷ luật nào.

Còn về chuyện cha hắn được thăng chức, sở dĩ hắn chọn cách nói thẳng là vì bên Kỷ ủy đã nhắc đến rồi, nên hắn muốn "tiêm phòng" trước cho Thẩm Tình Lam.Thứ hai, toàn bộ quy trình đề bạt đều hoàn toàn hợp pháp, đúng quy định, bố ai mà bới ra được lỗi nào.

Ông già nhà tôi hai mươi năm trước đã là Phó khoa, suốt hai mươi năm làm việc xuất sắc, cày cuốc như trâu như ngựa không oán thán nửa lời, còn phá được mấy vụ án điểm. Hai mươi năm sau lên Phó cục trưởng thì cấp bậc vẫn là Phó khoa thôi. Tình huống này mà thằng nào còn dám xì xào bàn tán, ông đây nhổ toẹt vào mặt!

Tóm lại, chân thành mới là cái bài thâm sâu nhất, và lương thiện chính là đỉnh cao của trí tuệ cảm xúc.

Lương Duy Thạch tin rằng chỉ có làm như vậy mới khiến Thẩm Tình Lam yên tâm thu nhận hắn, hắn mới có thể ôm chặt cái "đùi vàng" này, chính thức bước vào hàng ngũ thân tín.

Thực tế chứng minh, nước đi của Lương Duy Thạch là hoàn toàn chính xác.

Thẩm Tình Lam hỏi không phải vì tò mò về Tống Khải Hiền, mà là để thử nhân phẩm của hắn.

Đối với cô, nhân phẩm của một người quan trọng ngang ngửa tài năng.

Nếu vừa rồi Lương Duy Thạch trở mặt vô tình, dậu đổ bìm leo, ra sức bôi nhọ sếp cũ, hoặc giả bộ khách quan để chỉ trỏ phán xét với vẻ đạo mạo, thì dù hắn có tài giỏi đến đâu, cô cũng sẽ không trọng dụng, chứ đừng nói đến chuyện bồi dưỡng thành đội ngũ tâm phúc.

Đạo lý rất đơn giản, chẳng ai dại gì đi nuôi một con sói mắt trắng vong ân bội nghĩa, qua cầu rút ván, thậm chí sẵn sàng cắn ngược chủ khi có biến.

Không thể phủ nhận, Thẩm Tình Lam đã bị sự chân thành và lương thiện của chàng trai trẻ này làm lay động.

Hơn nữa, sự tin tưởng tuyệt đối mà hắn dành cho cô qua từng lời nói càng khiến cô vô cùng hài lòng.

“Tiểu Lương này, câu cậu vừa nói rất đúng, làm người phải biết ơn. Cho dù Tống Khải Hiền có phạm sai lầm nghiêm trọng về nguyên tắc đi chăng nữa, tôi có thể nói, người khác có thể nói, nhưng riêng cậu thì không được! Điểm này cậu làm rất tốt!”

Thẩm Tình Lam nở nụ cười rạng rỡ, khiến đôi mắt và hàng lông mày vốn lạnh lùng như băng tuyết cũng trở nên ấm áp, dịu dàng.

Dù xét theo tiêu chuẩn nào, nhan sắc của vị nữ Bộ trưởng này cũng thuộc hàng cực phẩm, khí chất xuất sắc, và tửu lượng thì... càng khỏi phải bàn!

Rượu và thức ăn lên đủ, Thẩm Tình Lam đổi tách trà sang ly rượu. Một chai rượu trắng, chỉ nhoáng cái đã cạn đáy.

Nhìn lại mặt cô, chẳng thấy chút men say nào, chỉ có làn da trắng hồng lên, như thể vừa thoa một lớp phấn mỏng.

Còn Lương Duy Thạch ngồi bên cạnh chỉ biết ngượng ngùng cầm tách trà, mồm miệng đỡ chân tay: “Ngại quá Bộ trưởng… Tửu lượng của Bộ trưởng tốt thật đấy… Bộ trưởng dùng mồi đi ạ…”

Thẩm Tình Lam lắc đầu cười: “Mấy hôm trước đi ăn tiệc, tôi nghe người ta đọc một bài vè thế này: ‘Tửu lượng tuy thấp nhưng tửu phẩm cao, tình cảm dạt dào không thiếu chút nào. Mặc người ngàn chén mời chào, tôi đây một chén ngã nhào ra ngay. Không quậy phá, chẳng nát say, ngủ một giấc tít đến ngày hôm sau’. Hỏi kỹ mới biết, hóa ra bản quyền thuộc về cậu à!”

Lương Duy Thạch cười gượng, hắn không ngờ mấy câu chém gió ngẫu hứng của mình lại truyền được đến tận bàn rượu của lãnh đạo thành phố.

“Tửu lượng kém thế này! Cậu nói xem, sau này dẫn cậu đi tiếp khách, là cậu đỡ rượu cho tôi hay tôi phải đỡ cho cậu đây?” Thẩm Tình Lam hỏi đầy ẩn ý.

Lương Duy Thạch ngẩn người, rồi như hiểu ra điều gì, hắn ngạc nhiên hỏi: “Bộ trưởng, ý chị là…”

“Tôi cũng không giấu gì cậu. Qua Tết, tôi sẽ chuyển công tác về thành phố Vân Phong. Tiểu Lương này, tôi muốn hỏi cậu một câu, cậu có nguyện ý theo tôi đến Vân Phong không?”Thẩm Tình Lam mỉm cười nhìn hắn, giọng dịu dàng hỏi.

Và đây mới chính là mục đích thực sự của cô khi dẫn Lương Duy Thạch tới bữa cơm tối nay.

Mặc dù lần điều chuyển công tác liên thành phố này chỉ là đảm nhiệm chức Phó Thị trưởng Thường trực, chưa tính là thăng chức thực sự, nhưng lại là bước đệm quan trọng không thể thiếu để cô tiến tới chức vụ thực quyền cấp chính sảnh.

Thị trưởng thành phố Vân Phong là Khâu Vạn Quân sắp đến tuổi về hưu sớm, nhiều nhất là một năm rưỡi nữa, cô có thể thay thế vị trí của ông ta.

Thực ra, cô hoàn toàn có thể đợi sau khi nhậm chức, tùy tình hình cụ thể rồi mới xem xét việc điều Lương Duy Thạch qua đó cũng chưa muộn.

Thế nhưng, ngàn quân dễ kiếm, một tướng khó tìm.

Cô thực lòng rất quý trọng chàng trai trẻ "ngoại hình đường hoàng, tài năng xuất chúng, khí chất nổi bật, nhân phẩm tốt" này!

Vì vậy, trong lòng cô luôn dấy lên cảm giác thôi thúc, rằng nếu không sớm giành lấy hắn về tay mình thì rất dễ bị kẻ khác cuỗm mất.

Bạn đang đọc [Dịch] Trùng Sinh Quan Trường: Ta Thật Không Muốn Lại Tăng Chức của Dĩ Mặc Vi Phong

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    3d ago

  • Lượt đọc

    242

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!