Chương 82: [Dịch] Trùng Sinh Quan Trường: Ta Thật Không Muốn Lại Tăng Chức

Tiểu Lương, cậu chịu khổ rồi!

Phiên bản dịch 7915 chữ

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tại sao Phó Thị trưởng Hoàng lại dùng giọng điệu gay gắt như vậy với hắn? Đến cả từ thô tục như "mẹ kiếp" cũng văng ra rồi!

Phan Bỉnh Nhân cố nén nỗi hoảng hốt trong lòng, hạ giọng hỏi: "Thị trưởng Hoàng, chuyện... chuyện này rốt cuộc là sao ạ? Ngài nói làm tôi hoang mang quá!"

Hoàng Chính Đạt cáu tiết quát: "Cậu hỏi tôi là sao à? Bây giờ người của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật và Cục Công an thành phố đã xuất phát rồi, chuẩn bị xuống chỗ cậu điều tra vụ con trai cậu thuê côn đồ hành hung, với cả việc cậu chỉ đạo Cục Công an huyện bắt giam Lương Duy Thạch đấy. À đúng rồi, cậu còn đình chỉ công tác bố người ta nữa phải không?"

"Tôi lạ thật đấy, Phan Bỉnh Nhân, có phải cậu 'bay' quá rồi không? Cậu muốn động vào Lương Duy Thạch, được, cậu cứ việc, nhưng cũng phải biết nhìn tình hình chứ? Ít nhất cũng phải đợi Thẩm Tình Lam đi khuất mắt rồi hãy ra tay chứ?"

"Giờ thì đẹp mặt chưa? Thẩm Tình Lam đích thân hỏi đến chuyện này, Cố Nam Sơn và Diêu Chấn Trung đang toàn lực phối hợp kia kìa, tôi xem lần này cậu xoay sở kiểu gì?"

Nghe vậy, mặt Phan Bỉnh Nhân tái mét, vội vàng phân bua: "Chẳng phải lần trước ngài bảo sao? Thẩm Tình Lam nổi tiếng là 'cả thèm chóng chán', lúc đầu đòi điều Lương Duy Thạch về, sau đó lại im hơi lặng tiếng. Nhất là gần đây cô ấy sắp chuyển đi rồi, còn tâm trí đâu mà để ý đến cậu ta nữa?"

Vốn dĩ hắn cũng đâu định ra tay gấp gáp với Lương Duy Thạch, cùng lắm chỉ định mượn gió bẻ măng nhân lúc Tống Khải Hiền "ngã ngựa", danh chính ngôn thuận điều chuyển công tác của Lương Duy Thạch, bắn tin cho cấp dưới biết hắn sắp bị "đì" xuống mà thôi.

Hắn thừa biết muốn an toàn thì nên đợi Thẩm Tình Lam rời khỏi Thường Thanh đã.

Nhưng người tính không bằng trời tính!

Lương Duy Thạch lại đánh con trai hắn lần nữa, mà lại còn công khai hành hung ngay trong Cục Công an, bảo hắn làm cha sao mà nhịn nổi? Sao mà giữ bình tĩnh được?

Cộng thêm việc Hoàng Chính Đạt từng nói Thẩm Tình Lam "cả thèm chóng chán", nên trong cơn nóng giận, hắn mới chỉ đạo Văn Hâm Bình bắt Lương Duy Thạch và đình chỉ công tác Lương Vệ Quốc.

Bị hỏi vặn lại, Hoàng Chính Đạt thẹn quá hóa giận: "Tôi nói thì sao? Tôi nói gì cậu cũng tin sái cổ à? Cậu làm Huyện trưởng mà không có chút tư duy độc lập nào sao?"

Nghĩ đến đây, ông ta nghiến răng chửi: "Mẹ kiếp, giờ này mà cậu còn rảnh háng nghĩ mấy chuyện đâu đâu đấy à? Còn không mau lệnh cho Cục Công an huyện thả người ngay? Tôi nói cho cậu biết, tự cậu nghĩ cách mà chùi sạch cái mông mình đi, nếu để xảy ra chuyện thì bố ai cứu nổi cậu!"

Nói xong, ông ta cúp máy cái rụp, thở hồng hộc.

Đừng thấy ông ta to mồm thế, thực ra trong lòng cũng đang đánh lô tô.

Bởi theo tin ông ta biết, không chỉ Thẩm Tình Lam nổi cơn tam bành, mà ngay cả Bí thư Triệu và Thị trưởng Dương cũng đang cực kỳ nóng mặt về vụ này.

Tổng Thư ký Thành ủy Quách Phúc Sinh vừa tiết lộ, Tỉnh ủy mới gọi điện xuống, chỉ đích danh yêu cầu Lương Duy Thạch lên đó một chuyến.

Kết quả Bí thư Triệu và Thị trưởng Dương vừa hỏi đến, thì ối giời ơi, đi cái nỗi gì? Người ta đang bị tống vào trại tạm giam rồi!Gặp phải tình huống này, cậu bảo Bí thư và Thị trưởng phải trả lời Tỉnh ủy thế nào đây?

Hoàng Chính Đạt có linh cảm, lần này Phan Bỉnh Nhân khoan nói đến ghế Bí thư Huyện ủy, e rằng ngay cả cái chức Huyện trưởng cũng khó mà giữ nổi!

Điều khiến ông ta lo lắng hơn cả là, ngộ nhỡ Phan Bỉnh Nhân gặp chuyện, liệu mình có bị vạ lây hay không?

Phan Bỉnh Nhân cố xốc lại tinh thần, giao cho Phó Bí thư Vương Đông Nguyên thay mình chủ trì cuộc họp, còn bản thân thì vội vã quay về văn phòng.

Hắn vừa đi khỏi, các Ủy viên Thường vụ Huyện ủy liền trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý, vẻ mặt ai nấy đều khác lạ.

Những người ngồi đây đều là những kẻ sành sỏi, chẳng khó để đoán ra vị Huyện trưởng Phan quyền uy ngút trời kia, mười phần thì đến tám chín là gặp rắc rối to rồi!

Phan Bỉnh Nhân không ngờ rằng, cú điện thoại của mình đã chậm một bước.

Bởi vì từ nửa tiếng trước, Cục trưởng Công an huyện Lưu Tuấn Thành đã theo chỉ thị của Thành ủy và Cục thành phố, phái người đón Lương Duy Thạch từ trại tạm giam về rồi.

Thực ra tính đi tính lại, từ ngày 30 đến chiều 31 tháng 12, Lương Duy Thạch cũng chỉ bị nhốt trong trại tạm giam có một ngày rưỡi.

Chịu khổ thì cũng có một chút, vì sạp gỗ giường chung rất cứng, nằm không thoải mái lắm. Cơm nước cũng chẳng ngon lành gì, nhưng chưa đến mức khó nuốt.

Quan trọng hơn là nhờ có người âm thầm quan chiếu, buồng giam hắn ở chỉ có một mình hắn.

Vì vậy, mấy cái màn như mua chuộc phạm nhân đánh đập, mưu sát, hay sắp xếp quản giáo "dạy dỗ", hành hạ hắn, tất cả đều không hề xảy ra.

Vốn dĩ hắn còn đang nghĩ không biết có phải ăn Tết Dương lịch trong trại giam hay không, nào ngờ, hắn vẫn đánh giá thấp tầm quan trọng của mình trong mắt người khác.

Vừa ra khỏi trại tạm giam, việc đầu tiên là hắn gọi điện báo bình an cho bố, sau đó lại gọi cho Lý Thanh Nghiên. Mãi đến khi xe chạy vào sân Cục Công an huyện, hắn mới lưu luyến cúp máy.

“Tiểu Lương, cậu chịu khổ rồi! Yên tâm đi, đoàn điều tra liên ngành của thành phố đã xuất phát, khoảng hơn ba giờ chiều sẽ đến huyện. Tôi tin rằng Thành ủy và Cục thành phố nhất định sẽ đòi lại công bằng cho cậu!”

Lưu Tuấn Thành đích thân pha một tách trà, đưa tận tay Lương Duy Thạch, ánh mắt nhìn đối phương đầy vẻ phức tạp.

Cậu nói xem, cậu có mối quan hệ khủng thế này, sao không sớm chưng ra chứ?

Việc gì phải chịu tội oan uổng hơn một ngày trời như vậy?

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, nếu ngả bài sớm quá thì chưa chắc đã có hiệu quả tốt đến thế này!

Bây giờ không chỉ Phan Xuân Vũ và Dư Văn Hoành khó thoát lưới pháp luật, Văn Hâm Bình cũng khó mà trốn tội, thậm chí ngay cả Phan Bỉnh Nhân cũng có thể phải lãnh đủ hậu quả.

Nghĩ xa hơn một chút, nếu Văn Hâm Bình bị bứng đi, cái ghế Thường vụ Phó cục trưởng bỏ trống kia ai ngồi vào là hợp lý nhất?

Nếu Phan Bỉnh Nhân cũng vì vụ này mà tan mộng Bí thư Huyện ủy, thậm chí ngay cả chức Huyện trưởng cũng không giữ nổi, vậy thì những người thuộc phe Tống Khải Hiền như bọn họ chẳng phải có thể thở phào nhẹ nhõm, không cần lo lắng bị chèn ép, trù dập nữa sao?

Cho nên nói, thằng nhóc cậu, có phải là cố tình không đấy?

Lương Duy Thạch nhấp một ngụm trà, lặng lẽ gật đầu.

Mặc dù mọi việc đang tiến triển đúng như dự tính, nhưng trong lòng hắn không có quá nhiều niềm vui.

Bởi vì hiện tại hắn vẫn còn quá yếu thế, đến mức chỉ có thể hoàn toàn dựa vào "mượn thế" mới đánh bại được kẻ thù, tiện thể kiếm chút lợi ích cho bản thân và gia đình.Vậy đến bao giờ, phải đạt đến trình độ nào thì mới được coi là mạnh mẽ thực sự đây?

Có lẽ chính là cái cảnh tượng này —— mọi người quây quần bên bàn tiệc, chỉ cần mình chưa ngồi xuống thì chẳng ai dám ngồi; món ăn bưng lên, mình chưa động đũa thì không kẻ nào dám ăn trước!

Thế nên mới nói: "Đường dài dằng dặc bao xa, ta sẽ lên xuống để mà tìm kiếm!"

Hay là: "Đường dù xa đi mãi rồi cũng đến, việc dù khó làm mãi rồi cũng xong!"

Lương Duy Thạch tin chắc rằng ngày đó sớm muộn gì cũng tới! Có điều trước mắt, cái đùi nào cần ôm thì vẫn cứ phải ôm thôi!

Vì cuộc sống cả mà, chẳng có gì phải mất mặt!

Ba giờ chiều, Tổ công tác liên ngành Thành ủy đã có mặt tại Cục công an huyện.

Sau khi hoàn tất thủ tục hỏi han theo quy trình, Lương Duy Thạch nhìn thấy bố mình cũng vừa vội vã chạy tới.

Ông Lương lao đến, tặng ngay cho thằng con một cái cốc đầu không nặng không nhẹ. Hiểu con không ai bằng cha, nhất là khi sự việc đã đi đến nước này, làm sao ông không nhận ra cái đồ nhãi ranh này đang toan tính điều gì.

Cái thằng này, chẳng thèm bàn bạc trước với người làm cha như ông một tiếng, hại ông hai ngày nay thấp thỏm lo âu, hao tâm tốn sức, lại còn phải tìm đủ cách giấu vợ, đến ngủ cũng chẳng yên giấc.

Nhìn đôi mắt vằn đỏ tia máu, bộ râu lởm chởm và vẻ mặt tiều tụy của bố, sống mũi Lương Duy Thạch cay cay. Hắn bước tới, ôm chầm lấy ông thật chặt.

Sẽ không có lần sau đâu!

Sau này, hắn tuyệt đối sẽ không để bố mẹ phải lo lắng cho mình thêm bất cứ lần nào nữa!

Bạn đang đọc [Dịch] Trùng Sinh Quan Trường: Ta Thật Không Muốn Lại Tăng Chức của Dĩ Mặc Vi Phong

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    2d ago

  • Lượt đọc

    176

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!