Tết Dương lịch năm 2004, kỳ nghỉ kéo dài ba ngày từ thứ Năm đến thứ Bảy, Chủ Nhật đi làm bù.
Đúng vào ngày Chủ Nhật hôm đó, một loạt tin tức động trời lại lan truyền khắp huyện Văn Khúc.
Huyện trưởng Phan Bỉnh Nhân và Thường vụ Phó huyện trưởng Tô Ngọc Quý bị Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật thành phố lập án điều tra do nghi ngờ vi phạm kỷ luật và pháp luật nghiêm trọng.
Ủy viên Chính Hiệp huyện Dư Cương bị Viện Kiểm sát nhân dân huyện lập án điều tra vì hành vi đưa hối lộ.
Phan Xuân Vũ và Dư Văn Hoành bị Cục Công an huyện áp dụng biện pháp cưỡng chế hình sự vì tội tụ tập dâm loạn và thuê người gây thương tích.
Thường vụ Phó cục trưởng Cục Công an huyện Văn Hâm Bình bị Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật huyện thực hiện biện pháp "song quy" do lợi dụng chức quyền làm trái pháp luật.
Chà, mấy vị kể trên ai cũng có phần, chẳng cần tranh giành chen lấn làm gì. Tuy đường đi nước bước khác nhau nhưng đích đến lại là một, kiểu gì cuối cùng cũng gặp nhau trong tù cả thôi.
Vốn tưởng chỉ là màn độc diễn của một mình Bí thư Huyện ủy Tống Khải Hiền, ai dè giờ thành ra màn đồng ca tập thể. Chưa kể, theo đà điều tra của vụ án, không loại trừ khả năng sẽ còn khối kẻ nữa lục tục kéo nhau vào hát bài "Lệ sắt song cầm".
Vậy câu hỏi đặt ra là: Tại sao chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện Văn Khúc lại xảy ra biến động kinh hoàng đến mức khó tin như vậy?
Vén nhẹ màn sương mờ, lần theo những manh mối rành rành trước mắt, chẳng cần thông minh lắm cũng nhận ra bước ngoặt của cục diện này nằm ở đâu. Chính là cái đêm mà Lương Duy Thạch - nguyên Liên lạc viên của Bí thư Huyện ủy - bị tạm giam.
Chẳng lẽ... cái "cơ" của Lương Duy Thạch to đến thế sao?
Rốt cuộc là ai chống lưng cho cậu ta, mà khiến Lãnh đạo Thành ủy ra tay dứt khoát, không thèm chớp mắt "trảm" luôn cả Phan Bỉnh Nhân lẫn Tô Ngọc Quý một thể?
Chủ nhiệm Văn phòng Huyện ủy Lưu Vận Sinh đã xin nghỉ ốm, đang trốn ở nhà run như cầy sấy. Lão Dư Cương kia bị bắt vì tội hối lộ rồi, thế còn đoạn băng ghi hình vụ "bóc bánh trả tiền" của mình thì sao...
Cùng lúc đó, Phó Bí thư Vương Đông Nguyên - người đang tạm quyền điều hành cả Huyện ủy lẫn UBND huyện - đang nói chuyện điện thoại với Lãnh đạo Thành ủy.
“Vâng, vâng, Bộ trưởng phê bình rất đúng ạ. Là do công tác bên chúng tôi chưa tốt, để Tiểu Lương phải chịu ấm ức. Tôi xin đảm bảo với Bộ trưởng, tuyệt đối sẽ không để chuyện này tái diễn!”
Cúp điện thoại, Vương Đông Nguyên vẫn có cảm giác ngỡ ngàng như đang nằm mơ.
Tại sao ư?
Bởi vì hắn từng đắc tội với người trên Tỉnh, mà vị lãnh đạo đỡ đầu cho hắn lại đã lui về tuyến hai, nên hắn mới bị "đày" xuống huyện Văn Khúc, giáng chức làm Phó Bí thư Huyện ủy.
Vốn tưởng con đường quan lộ thế là hết cửa, hắn định bụng sẽ "nằm im" cho qua ngày đoạn tháng. Nào ngờ thế sự khó lường, tình thế lại bất ngờ xoay chuyển.
Sau khi Tống Khải Hiền "ngã ngựa", Phan Bỉnh Nhân là kẻ hưởng lợi lớn nhất, coi cái ghế "Bí thư Huyện ủy" như vật trong túi. Thường vụ Phó huyện trưởng Tô Ngọc Quý cũng ráo riết chạy chọt để leo lên vị trí "Huyện trưởng".
Còn hắn, một kẻ "chân ướt chân ráo" từ nơi khác đến lại bị ghẻ lạnh, chỉ có nước đứng ra rìa mà nhìn.
Thế rồi đùng một cái, Phan Bỉnh Nhân và Tô Ngọc Quý cùng nhau rớt đài. Hắn - một Phó Bí thư Huyện ủy hữu danh vô thực - trong chớp mắt lại trở thành người cầm trịch cả huyện Văn Khúc.
Tuy chỉ là tạm thời, nhưng cú điện thoại vừa rồi của Bộ trưởng Thẩm đã bắn tin rất rõ ràng: Tình hình huyện Văn Khúc đang rất rối ren, hắn cần chuẩn bị tinh thần để gánh vác trọng trách lớn.Nói toạc ra là, Thành ủy đã quyết định giao trọng trách cho hắn, bổ nhiệm hắn làm Huyện trưởng huyện Văn Khúc.
Và điều này có ý nghĩa gì?
Điều này có nghĩa là sau bốn tháng bị đi đày, lão Vương hắn lại một lần nữa vực dậy rồi!
Có nghĩa là con đường quan lộ tưởng chừng vô vọng, nay lại đón chào một tiền đồ xán lạn!
Thế mới nói, ở hiền thì gặp lành!
Lần trước ở nhà ăn, hắn đã ra mặt bênh vực Lương Duy Thạch, mắng cho tên khốn Cung Vĩnh Phi một trận, thế rồi chưa qua mấy ngày, một gói quà Tết siêu to khổng lồ từ trên trời rơi xuống, đập thẳng vào người hắn.
Vương Đông Nguyên khẽ thở dài đầy cảm thán.
Haizz! Kể cả hắn, ai mà ngờ được Lương Duy Thạch lại có địa vị quan trọng đến thế trong lòng Bộ trưởng Thẩm chứ?
Có kẻ chính vì phán đoán sai lầm như vậy nên mới phải trả cái giá thảm khốc đến thế. Đúng vậy, hắn đang nói đến Phan Bỉnh Nhân.
Ngày mùng bốn, Lương Duy Thạch không đi làm. Hắn xin phép Uông Vinh Hoa nghỉ một hôm rồi đến Thành ủy.
Trong văn phòng Bộ trưởng Tổ chức, hắn rối rít cảm ơn Thẩm Tình Lam, đồng thời nghiêm túc kiểm điểm bản thân về hành động đánh người bốc đồng của mình.
Thẩm Tình Lam rót cho Lương Duy Thạch cốc nước, khẽ nhíu mày, giọng có chút không vui phê bình: “Lần sau gặp tình huống như thế thì gọi điện trực tiếp cho tôi.”
Đúng vậy, Đại Bộ trưởng Thẩm hoàn toàn chẳng quan tâm Lương Duy Thạch có ra tay trước hay không.
Thứ nhất, cô đã nắm rõ đầu đuôi câu chuyện;
Thứ hai, chỉ cần nhìn cái mặt và vóc dáng của Lương Duy Thạch thôi là cơ bản có thể kết luận hắn vô tội rồi!
Điều Thẩm Tình Lam lo lắng là nếu Lương Duy Thạch không biết linh hoạt ứng biến, sau này khó tránh khỏi chịu thiệt thòi.
Trong lòng cô cũng thừa hiểu, Lương Duy Thạch sợ gây phiền phức cho cô, sợ cô không vui nên mới e ngại, không dám mượn danh cô. Nhưng mà, cô là người sợ phiền phức sao?
Người của cô gặp chuyện mà không tìm cô, lúc ấy cô mới không vui!
Lương Duy Thạch vội vàng nói mình đã nhớ kỹ.
“Thật ra cậu đừng chỉ cảm ơn tôi, mà còn nên cảm ơn Thanh Nghiên nhiều vào. Phó Bí thư Lý của Tỉnh ủy đã gọi điện cho Triệu thư ký, đích danh muốn cậu đến Tỉnh ủy một chuyến. Triệu thư ký hỏi ra mới biết cậu gặp chuyện, sau đó Thị trưởng Dương cũng rất tức giận. Chính vì thế nên từ trên xuống dưới, những kẻ có vấn đề không sót một ai, tất cả đều bị xử lý nghiêm khắc và thần tốc.”
Thẩm Tình Lam dịu mặt đi nhiều, giọng điệu cũng trở nên nhẹ nhàng hơn khi tiết lộ một số nội tình cho hắn.
Lương Duy Thạch gật đầu với tâm trạng phức tạp. Mặc dù Lý Thanh Nghiên không nói, nhưng hắn cũng đoán ra được. Thực tế, đây vốn là một trong những lý do khiến hắn dám lấy bản thân ra làm mồi nhử.
Thế nên mới nói, đời này kiếp này, ngoài việc 'lấy thân báo đáp', mang lại cho Lý Thanh Nghiên một cuộc sống hạnh phúc, hắn chẳng còn cách trả ơn nào thích hợp hơn!
“Tôi đã gọi điện cho Vương Đông Nguyên rồi. Thời gian này cậu cứ yên tâm làm việc ở Huyện ủy, tin rằng sẽ chẳng còn ai dám gây sự với cậu nữa đâu. Đợi qua Tết, chuyện tôi đi Vân Phong ngã ngũ rồi sẽ chuẩn bị thủ tục điều động cho cậu.”
Thẩm Tình Lam ngẩng đầu nhìn đồng hồ. Lịch trình chiều nay của cô kín mít, lát nữa còn một cuộc họp quan trọng. Giữa trăm công nghìn việc mà vẫn dành ra hai mươi phút tiếp kiến Lương Duy Thạch, điều này đủ thấy sự coi trọng phi thường mà cô dành cho hắn.Lương Duy Thạch cảm ơn thêm lần nữa, sau đó rất biết ý đứng dậy xin phép ra về.
Thẩm Tình Lam tiễn Lương Duy Thạch ra tận cửa, thấp giọng dặn dò khích lệ vài câu, sau đó mới quay người gọi liên lạc viên Tiểu Phạm, bảo cô chuẩn bị xe đến Cục Xây dựng thành phố.
Tiểu Phạm nhận lệnh rời đi, nhưng trong lòng lại thầm ghen tị. Người ta cứ bảo Bộ trưởng Thẩm "có mới nới cũ", kể ra cũng chẳng sai.
Có điều cái "mới" bà ấy thích là Lương Duy Thạch, còn cái "cũ" bị chán lại chính là cô.
Thực ra cô cũng thấy lạ, nghe đồn Bộ trưởng Thẩm sắp chuyển công tác rồi. Dù bà ấy có quý Lương Duy Thạch đến mấy, chẳng lẽ còn định mang cả hắn theo sang nơi khác nhậm chức hay sao?
Khi Lương Duy Thạch quay lại Văn phòng Huyện ủy, hắn một lần nữa thấm thía cái sự đời nóng lạnh đầy bi hài này.
Lão Đổng bảo vệ lại tươi cười hớn hở, mở miệng là một tiếng "Trưởng phòng Lương", hai tiếng "Trưởng phòng Lương", thái độ khúm núm, phục vụ còn chu đáo hơn cả trước kia.
Còn đám đồng nghiệp cơ quan hám lợi kia, kẻ da mặt mỏng thì vẫn còn hơi gượng gạo, chào hỏi ngập ngừng; kẻ da mặt dày thì coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, thái độ nhiệt tình hết chỗ nói.
Lương Duy Thạch chỉ hờ hững đáp lại cho qua chuyện.
Chỉ khi gặp những người như Diệp Thiến Thiến, Từ Đan hay Trương Gia Vĩ, gương mặt hắn mới lộ ra nụ cười ấm áp chân thành.
Buổi trưa ở nhà ăn, Lương Duy Thạch lại trở thành tâm điểm chú ý. Nhưng khác với trước đây, lần này trong ánh mắt mọi người nhìn hắn, ngoài sự tò mò và kiêng dè ra, không còn chút tạp niệm nào khác.
Chiều ngày 21 tháng 1, cổng Trung tâm Xử lý Vụ án của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Thành phố.
Tống Khải Hiền phớt lờ bàn tay đang đưa ra của Chủ nhiệm Phòng Giám sát Sài Quan Bình, vẻ mặt lạnh lùng quay người bước ra khỏi cổng lớn.
Ông ngẩng đầu, nheo mắt nhìn bầu trời xám xịt, trong lòng tràn ngập nỗi thê lương và suy sụp khó tả.
Từ một Bí thư Huyện ủy quyền uy hô mưa gọi gió, giờ trở thành kẻ bại trận chốn quan trường, bị song quy tròn một tháng trời, mãi đến đúng ngày 30 Tết mới được thả ra. Sự tương phản nghiệt ngã này, đổi lại là ai cũng khó lòng chấp nhận nổi.
"Bí thư Tống!"
Phía sau truyền đến tiếng gọi quen thuộc, khiến Tống Khải Hiền không dám tin vào tai mình, vội vàng quay đầu lại.
Chỉ thấy một chàng thanh niên đang giẫm lên lớp tuyết dày, sải bước đi nhanh tới.
"Bí thư, để tôi đưa ông về nhà!" Lương Duy Thạch tiến lên đỡ lấy cánh tay Tống Khải Hiền, chỉ vào chiếc xe đậu cách đó không xa, khẽ nói.
Khoảnh khắc ấy, Tống Khải Hiền không kìm được những giọt nước mắt già nua, ông nắm chặt lấy bàn tay người thanh niên mới chỉ làm liên lạc viên cho mình vỏn vẹn ba tháng, hồi lâu không nói nên lời!
Cậu nhóc này, sống có tình có nghĩa quá!