Giống như đồ thủ công dù được máy móc sản xuất hàng loạt tinh xảo đến đâu, cũng chẳng thể sánh bằng tác phẩm do chính tay đại sư chế tác.
Rõ ràng vẻ ngoài của cả hai giống hệt nhau, nhưng người ta vẫn luôn cảm thấy tác phẩm của đại sư có "linh hồn".
Lúc này, La Hạ cũng có cảm giác như vậy.
Tuy có thể dựa vào bàn tay vàng để nắm vững ma pháp chỉ trong chớp mắt, nhưng mỗi lần cấu trúc ma pháp, hắn luôn cảm thấy không được vững dạ cho lắm.
Huống hồ trong không ít tiểu thuyết, bàn tay vàng của nhân vật chính nếu không phải do chính mình từ tương lai gửi về, thì cũng là "cửa sau" do một tồn tại thượng vị nào đó cài cắm.
Tuy mang chút hơi hướng thuyết âm mưu, nhưng La Hạ không muốn ỷ lại vào nó quá nhiều nữa.
Hắn muốn thử xem, nếu chỉ dựa vào nỗ lực của bản thân, liệu có thể học được một môn ma pháp hay không.
"Vậy... vậy được thôi." Ngải Mễ Lợi Á do dự một thoáng rồi gật đầu.
Nàng lật mở một trang trong cuốn sổ nhỏ mang theo bên mình, đưa qua.
La Hạ nhận lấy, cúi đầu nhìn. Trên đó vẽ một kết cấu ma pháp, đường nét chằng chịt, tựa như một bản mạch điện tinh vi.
Còn chưa kịp nhìn kỹ, một làn hương thoang thoảng đã bay tới.
Hắn quay đầu lại, phát hiện Ngải Mễ Lợi Á đã ngồi xuống bên cạnh mình một cách rất tự nhiên.
Nàng chỉ vào trang giấy, bắt đầu giải thích tác dụng của từng đường nét. Giọng điệu vô cùng nghiêm túc, hoàn toàn không giống dáng vẻ hoạt bát lanh lợi thường ngày.
"Đường này dùng để ổn định ma lực," đầu ngón tay nàng điểm lên mặt giấy, "đường cong này là để tăng cường độ sáng... còn đường kia..."
La Hạ gạt bỏ những suy nghĩ linh tinh trong đầu, thuận theo sự dẫn dắt của nàng, từng chút một ghi nhớ các đường nét cùng tác dụng tương ứng.
"Ngài đã nhớ hết chưa, La Hạ tiên sinh?"
Nàng giảng rất chậm, mỗi khi nói xong một đường nét lại ngẩng đầu nhìn hắn một cái, xác nhận xem hắn có theo kịp hay không.
Đợi hắn gật đầu, nàng mới tiếp tục giảng.
Sau khi Ngải Mễ Lợi Á kiên nhẫn giảng đi giảng lại mấy lần, hắn cuối cùng cũng nhớ được.
Kể từ khi trong cơ thể có ma lực, chính thức trở thành pháp sư, La Hạ cảm thấy tinh thần lực của mình đã tăng lên không ít.
Biểu hiện trực quan nhất chính là, giống như lúc này, hắn cơ bản có thể xem qua là nhớ. Còn có một điểm nữa là... sau khi uống say, ngày hôm sau tỉnh dậy cũng không còn khó chịu như trước.
Nếu đổi lại là hắn của mấy tháng trước, đừng nói đến việc nhớ kỹ tác dụng của từng đường, chỉ riêng đống đường nét kia thôi cũng đủ khiến hắn hoa mắt chóng mặt.
Hắn thử cấu trúc thuật thức trong đầu, nhắm mắt lại cảm nhận một chút.
Hình như... quả thực đã có chút cảm giác.
"Đường lưu chuyển ma lực của nét này vận hành thế nào nhỉ?" Hắn mở mắt ra, chỉ vào cuốn sổ hỏi.
Ngải Mễ Lợi Á xích lại gần, gần như muốn tựa sát vào bờ vai hắn.
Nàng chỉ vào một chỗ trên giấy, kiên nhẫn giải thích: "Bắt đầu từ chỗ này, ma lực sẽ đi theo đường này trước, sau khi lượn một vòng thì..."
Nàng kiên nhẫn giảng giải, giọng điệu dịu dàng đến lạ lùng.
Nàng nói một hồi, thanh âm dần dần nhỏ lại.
Bởi vì nàng phát hiện La Hạ không hề lắng nghe, mà đang chăm chú nhìn mình.
"Sao vậy? Trên mặt ta thật sự dính thứ gì sao?" Nàng theo bản năng sờ sờ mặt mình.
La Hạ thu hồi ánh mắt: "Không có gì, ngươi tiếp tục đi."
"Thật sao?" Nàng nghi hoặc liếc nhìn La Hạ một cái, cũng không nghĩ nhiều, tiếp tục giảng.
Thế nhưng La Hạ bỗng nhiên không thể nào tập trung nghe tiếp được nữa.
Hắn nhớ lại những ngày khảo hạch pháp sư, khi đó nàng đến thỉnh giáo hắn, thái độ của hắn đâu có được kiên nhẫn như thế này.Khi đó hắn còn cảm thấy cô nương này sao mà phiền phức thế, bản thân chưa tự luyện tập được mấy bận đã chạy tới hỏi đông hỏi tây.
Thế nhưng bây giờ, đổi lại là nàng dạy hắn.
Từ đầu đến cuối không một lời than vãn, hỏi gì đáp nấy, giảng giải vô cùng nghiêm túc và kiên nhẫn, tựa như đang làm một việc hết sức trọng đại.
So với nàng, La Hạ bỗng nhiên cảm thấy bản thân thật không ra gì.
"La Hạ tiên sinh? La Hạ tiên sinh?"
Ngải Mễ Lợi Á vẫy vẫy tay trước mặt hắn.
"À, thật ngại quá, ta hơi lơ đãng." Hắn hoàn hồn, có chút ngượng ngùng.
"Không sao, vậy ta giảng lại một lần nữa nhé."
Nàng chẳng hề tỏ ra mất kiên nhẫn chút nào, thực sự bắt đầu giảng lại từ đường nét đầu tiên.
Giảng xong.
"Được rồi, La Hạ tiên sinh, ngài thử xem sao."
Ngải Mễ Lợi Á ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy mong đợi.
La Hạ gật đầu.
Hắn nhắm mắt lại, cấu trúc thuật thức, ngâm xướng chú ngữ.
Lắp bắp vấp váp mất chừng bảy, tám giây.
Một luồng bạch quang chói mắt đột nhiên bùng lên từ lòng bàn tay hắn.
"Á!"
Hai người đồng thời che mắt lại.
Xong rồi, không khống chế tốt cường độ ánh sáng, biến thành bom chớp sáng mất rồi.
"Ngươi không sao chứ?" La Hạ híp mắt hỏi.
Ngải Mễ Lợi Á che mắt, khóe mắt hơi ửng đỏ, nhưng vẫn mỉm cười nói:
"Không sao, không sao... Ngài giỏi lắm, La Hạ tiên sinh, vậy mà đã có thể thi triển được rồi!"
Đừng nói nữa.
Ngươi càng nói ta lại càng thấy áy náy.
Tiếp đó hắn lại thử thêm mấy lần.
Nếu không phải cường độ ánh sáng quá mạnh thì cũng là vừa lóe lên đã tắt ngúm, chẳng khác nào bóng đèn bị chập chờn.
Hì hục suốt nửa buổi chiều, La Hạ vẫn chưa thể nắm vững Quang Chiếu Thuật.
Nghĩ lại cũng phải thôi.
Nếu pháp sư nào cũng có thể thành thạo một môn ma pháp trong thời gian ngắn, thì ai còn ru rú trong thư viện làm gì nữa?
Thế nhưng hắn cũng không phải là không có thu hoạch.
Sau hết lần này đến lần khác thất bại, hắn phát hiện ra một quy luật.
Bản thân càng biết nhiều ma pháp thì việc học ma pháp mới lại càng dễ dàng, bởi vì có một số kết cấu thuật thức có thể dùng chung.
Chẳng trách những pháp sư kia suốt ngày cắm rễ trong thư viện, tri thức chính là sức mạnh, câu này quả thực không sai chút nào.
"La Hạ tiên sinh, ngài đã rất xuất sắc rồi."
Ngải Mễ Lợi Á chống cằm nhìn hắn: "Người khác đến bước này, ngay cả cấu trúc thuật thức còn chẳng nhớ nổi đâu."
"Ngài chỉ mất vài canh giờ ngắn ngủi đã có thể nắm giữ một môn ma pháp xa lạ đến mức miễn cưỡng thi triển được, như vậy đã là vô cùng lợi hại rồi."
La Hạ nhìn gương mặt nghiêm túc của nàng, bỗng nhiên lên tiếng:
"Xin lỗi, Ngải Mễ Lợi Á."
Nàng chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy nghi hoặc: "Hả? Sao ngài lại xin lỗi ta?"
La Hạ không đáp.
Nếu kiếp trước có được một người thầy như Ngải Mễ Lợi Á, e là hắn đã thi đỗ Thanh Đại, Bắc Hoa rồi.
La Hạ đứng dậy: "Tối nay ta mời ngươi ăn cơm, coi như tạ lễ cho ngày hôm nay."
Đôi mắt nàng lập tức sáng rực lên.
"Tuyệt quá~ Lại được mời ăn cơm rồi!"
...
Hai người bước ra khỏi Ma Pháp Sư hiệp hội, Giao Dịch Xử đại nhai dưới ánh tà dương đã khoác lên mình một diện mạo khác.
Bóng của những tấm biển hiệu trước các cửa hàng bị kéo dài ngoằng, người đi đường thưa thớt, thi thoảng có cỗ xe ngựa chạy qua, tiếng vó ngựa vang vọng trên đường phố rồi dần dần khuất xa.
Ngải Mễ Lợi Á đi bên cạnh hắn, bước chân giẫm lên từng phiến đá xanh.
Cứ đi một bước lại nhảy một cái, chuyển sang một phiến đá xanh khác, mái tóc đuôi ngựa màu đỏ rực rỡ đung đưa theo từng nhịp chân.
"La Hạ tiên sinh."Nàng bỗng nhiên lên tiếng:
"Ta nghĩ lại rồi, hôm nay ngài không cần mời ta ăn cơm đâu."
La Hạ nghiêng đầu nhìn nàng: "Sao thế?"
Ngải Mễ Lợi Á cúi đầu, nhìn chằm chằm phiến đá dưới chân, giọng nói nhỏ dần:
"Hôm nay ngài đi cùng ta làm ủy thác nghĩa vụ, ta đã vui lắm rồi."
Nàng nói thêm:
"Ta nghe người ta nói... mạo hiểm giả toàn sống cảnh bữa no bữa đói, ngài cứ giữ lại số tiền định mời ta đi."
Nhận thấy lời nói của mình dễ gây hiểu lầm, Ngải Mễ Lợi Á vội vàng xua tay:
"Đương nhiên, ý ta không phải là ngài không có tiền, chỉ là hy vọng ngài giữ tiền lại cho những việc quan trọng hơn. Dù sao thì cái nghề mạo hiểm giả này... rất dễ mất mạng mà."
La Hạ: "....."
Nhất thời, hắn chẳng tìm được lời nào để phản bác.