Lữ Thiếu Khanh tung hứng viên lưu ảnh thạch trên tay, cười híp mắt nhìn Quản Vọng.
"Mẹ kiếp!" Quản Vọng nhảy dựng lên, hận không thể tung một cước đá bay Lữ Thiếu Khanh ra ngoài.
"Đồ bỉ ổi vô sỉ, khốn nạn!" Quản Vọng chỉ tay vào Lữ Thiếu Khanh, run rẩy mắng, "Mặt mũi ngươi đâu? Ngươi còn cần thể diện nữa không hả?"
Còn giữ cả bản lưu, quả nhiên là vô sỉ.