Trần Tích nghe vậy, tim hẫng đi một nhịp, cả người cứng đờ trên ghế dài.
Mãi đến khi ông lão bán hàng bưng hai bát hoành thánh đi tới, cắt ngang dòng suy nghĩ của hai người: “Khách quan, hai bát của quý khách đây.”
Trần Tích hoàn hồn, khẽ đẩy một bát đến trước mặt Bạch Lý: “Nàng tranh thủ ăn lúc còn nóng.”
Bạch Lý khẽ nói một tiếng đa tạ. Ngón tay nàng chạm vào thành bát ấm nóng, khựng lại một chút rồi mới cầm thìa, múc một ít nước canh, cẩn thận thổi nhẹ rồi đưa vào miệng.