Trịnh Chu cũng sáp lại gần, sắc mặt lo lắng đến tái mét: “Trần Hoài Bắc nói có lý, bây giờ tính sao đây?”
Trần Tích vẫn nhắm nghiền hai mắt, hắn tiếp tục ngồi ở vị trí ngoài cùng của thùng xe, sống lưng thẳng tắp: “Tiếp tục đi.”
Lữ Thất hoang mang nhìn sang Bạch Lý, nàng bình tĩnh lên tiếng: “Tiếp tục đi.”
“Ngươi!” Trần Hoài Bắc chỉ thẳng mặt Trần Tích: “Cho dù ngươi là bệnh hổ, hay là Tĩnh vương cựu bộ, lão tử mặc kệ ngươi là ai! Nhưng một khi ngươi đã dẫn chúng ta đi con đường này, thì phải cho chúng ta một lời giải thích thỏa đáng! Bây giờ tiếp tục tiến lên, có khác gì tự chui đầu vào lưới?”