Chương 33: [Dịch] Khoa Cấp Cứu: Thực Tập Sinh Y Khoa Mạnh Đến Phi Lý

Cơ hội giao lưu học tập?

Phiên bản dịch 7912 chữ

Tám giờ mười phút sáng hôm sau, Lục Thần vừa bước vào khu Vàng, Phương Oánh đã lật đật chạy tới.

"Lục Thần, chủ nhiệm Lý gọi cậu lên văn phòng một chuyến đấy."

"Chủ nhiệm có nói là chuyện gì không chị?"

"Không thấy nói, chỉ bảo cậu qua đó ngay thôi."

Lục Thần đặt bệnh án trên tay xuống, quay người đi về phía văn phòng của Lý Sâm.

Hắn gõ cửa hai tiếng, bên trong liền truyền ra tiếng nói.

"Vào đi."

Đẩy cửa bước vào, hắn thấy Lý Sâm đang ngồi sau bàn làm việc, chăm chú xem một tập tài liệu.

Lý Sâm ngẩng đầu nhìn Lục Thần một cái rồi gấp tài liệu lại.

"Ngồi đi."

Lục Thần ngồi xuống chiếc ghế đối diện, im lặng chờ.

Lý Sâm không vào thẳng vấn đề ngay mà lại hỏi một câu nghe có vẻ chẳng liên quan gì.

"Tối qua ngủ ngon không?"

"Dạ cũng được, khá ngon giấc ạ."

"Trong người có thấy khó chịu chỗ nào không?"

"Dạ không ạ."

Lý Sâm gật đầu, ngả người ra lưng ghế, giọng điệu thay đổi đôi chút.

"Bên chỗ viện trưởng Tăng bảo cậu mười giờ sáng nay qua văn phòng ông ấy một chuyến."

Trong lòng Lục Thần khẽ giật mình, nhưng ngoài mặt vẫn không biến sắc.

"Vâng ạ."

"Trước khi cậu đi, tôi dặn vài câu thế này."

Lý Sâm nhìn chằm chằm vào hắn, giọng không lớn nhưng rành rọt từng chữ.

"Viện trưởng Tăng là người có trình độ rất cao, làm việc biết chừng mực, nhưng ông ấy không bao giờ làm gì mà không có mục đích."

"Lát nữa qua đó, ông ấy nói gì thì cậu cứ nghe thôi."

"Đừng vội bày tỏ thái độ, cứ nghe cho hết câu chuyện đã."

Lục Thần nhìn nét mặt của Lý Sâm, cảm nhận được sức nặng trong mấy lời dặn dò này.

"Dạ rõ."

Lý Sâm nhìn hắn thêm hai giây nữa rồi phẩy tay.

"Đi đi, về làm việc trước đã, trước mười giờ tôi sẽ cho người dẫn cậu qua đó."

Lục Thần đứng dậy, lúc ra đến cửa, Lý Sâm lại cất tiếng.

"Lục Thần."

"Dạ?"

"Đừng căng thẳng quá, chỉ là nói chuyện chút thôi."

Lục Thần gật đầu rồi bước ra ngoài.

Vừa về đến khu Vàng, Phương Oánh đã sáp lại gần.

"Sao thế?"

"Không có gì ạ, lát nữa em đi gặp viện trưởng Tăng."

Mắt Phương Oánh lập tức sáng rực lên.

"Đi thật á?"

"Vâng."

"Căng thẳng không?"

"Dạ không."

"Điêu, lần đầu tiên gặp phó viện trưởng, sao cậu có thể không run cho được."

"Chị Phương à, đến cả ca mổ tụ máu ngoài màng cứng cho đứa bé kia em còn chẳng run, gặp phó viện trưởng thì có gì mà phải căng thẳng chứ."

Phương Oánh ngẫm nghĩ một chút, thấy hình như cũng có lý.

"Được rồi, vậy cậu chú ý hình tượng chút đi, xem cổ áo blouse có bị lệch không, tóc tai có bù xù không."

"Chị Phương, em đi gặp phó viện trưởng chứ có phải đi xem mắt đâu."

"Với cái mặt này của cậu thì đi đâu chẳng giống đi xem mắt."

Lục Thần mặc kệ bà chị, cúi đầu nhìn lại quần áo của mình, quả thực rất gọn gàng chỉnh tề.

...

Chín giờ năm mươi lăm phút sáng.

Một nhân viên của khoa y vụ đến khu Vàng tìm Lục Thần, dẫn hắn sang tòa nhà hành chính.

Tòa nhà hành chính nằm ở phía bắc bệnh viện, cách khoa cấp cứu một khoảng.

Lục Thần đi theo nhân viên kia qua hành lang nối liền các tòa nhà, đi thang máy lên tầng sáu.

Cả tầng sáu đều là khu văn phòng hành chính, yên tĩnh đến mức hệt như một thế giới khác hẳn so với khoa cấp cứu.

Dọc hành lang được trải thảm, trên tường treo các bảng giới thiệu quá trình phát triển của bệnh viện cùng vài tấm huân huy chương.

Văn phòng phó viện trưởng nằm ở cuối hành lang, trên biển gắn trước cửa viết ba chữ Tăng Đại Dương, hàng chữ nhỏ bên dưới ghi: Phó viện trưởng, Bác sĩ chuyên khoa II.Nhân viên gõ cửa.

"Viện trưởng Tăng, Lục Thần đến rồi ạ."

"Mời vào."

Cửa mở, Lục Thần bước vào trong.

Văn phòng không lớn lắm nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ.

Trong tủ sách xếp ngay ngắn đủ loại sách y học và tài liệu.

Tăng Đại Dương ngồi sau bàn làm việc, trước mặt đặt hai tách trà, một tách rõ ràng là vừa mới pha.

"Ngồi đi."

Lục Thần ngồi xuống đối diện ông.

Tăng Đại Dương đẩy tách trà mới pha sang.

"Uống trà đi cậu."

"Cảm ơn viện trưởng Tăng."

Lục Thần bưng tách lên nhấp một ngụm, không nóng cũng không nguội, nhiệt độ vừa khéo.

Điều này chứng tỏ thời gian pha trà đã được tính toán chuẩn xác, ông ấy biết rõ khoảng thời gian hắn sẽ đến.

Tăng Đại Dương không vội lên tiếng mà quan sát hắn vài giây.

Sau đó, ông khẽ mỉm cười.

"Hôm qua lúc gặp cậu ở khu Vàng, tôi đã định nói là cậu trẻ hơn tôi tưởng tượng nhiều đấy."

"Hai mươi tư tuổi, bác sĩ quy bồi năm nhất, trực ở khu Vàng khoa cấp cứu, một ngày xử lý ba mươi mốt ca chấn thương do tai nạn giao thông, lại còn phát hiện ra một ca bệnh mấu chốt bị tụ máu ngoài màng cứng."

"Nói thật với cậu, tôi làm việc ở bệnh viện này gần hai mươi năm rồi, nhưng chưa từng thấy chuyện nào như vậy bao giờ."

Lục Thần ngồi rất ngay ngắn, không tỏ ra khiêm tốn quá mức, cũng chẳng hề tự kiêu.

"Chỉ là gặp may thôi ạ, tình hình hôm kia khá đặc thù, lượng bệnh nhân đông nên em mới vô tình gặp được ca bệnh đó."

Tăng Đại Dương lắc đầu.

"Không phải gặp may đâu, là cậu có bản lĩnh thực sự."

"Gặp may chỉ mang đến cơ hội, nhưng có cơ hội mà còn nắm bắt được, đó mới là bản lĩnh thật sự."

"Cậu đến bệnh viện làm việc bao lâu rồi?"

"Tính cả thời gian quy bồi và luân khoa ở khoa ngoại tổng quát trước đó thì tổng cộng chưa đầy hai tháng ạ."

"Hai tháng."

Tăng Đại Dương lặp lại mốc thời gian này, sau đó lắc đầu cảm thán.

"Lý Sâm đã kể với tôi về tình hình của cậu. Lúc luân khoa ở khoa ngoại tổng quát, biểu hiện của cậu đã rất nổi bật rồi, đến khoa cấp cứu lại càng tiến bộ vượt bậc."

"Ca nhồi máu cơ tim là do cậu phát hiện đầu tiên, ca phẫu thuật viêm ruột thừa cũng là cậu mổ chính, Lý Sâm đích thân làm phụ mổ thứ nhất cho cậu, đúng không?"

Lục Thần hơi bất ngờ, Tăng Đại Dương tìm hiểu về hắn kỹ hơn hắn tưởng rất nhiều.

"Dạ phải."

"Lý Sâm rất hiếm khi làm phụ mổ cho bác sĩ quy bồi, cậu biết điều này có nghĩa là gì chứ?"

"Nghĩa là chủ nhiệm Lý tin tưởng em ạ."

Tăng Đại Dương lại cười, nụ cười lần này sâu sắc hơn một chút.

"Cậu thanh niên này, không kiêu ngạo cũng không tự ti, nói năng có chừng mực, tôi rất đánh giá cao."

Ông bưng tách trà của mình lên nhấp một ngụm, lúc đặt xuống, giọng điệu đã trở nên nghiêm túc hơn.

"Lục Thần, hôm nay tôi gọi cậu đến đây không phải để tán gẫu."

"Tôi có một ý tưởng, muốn bàn bạc với cậu một chút."

Lục Thần ngồi thẳng người lên.

"Dạ, viện trưởng cứ nói ạ."

"Hiện tại cậu đang là bác sĩ quy bồi. Theo quy trình bình thường thì chương trình quy bồi kéo dài ba năm, sau ba năm lấy được chứng chỉ thì mới có thể chính thức trở thành bác sĩ nội trú."

"Thế nhưng, có một cách có thể đẩy nhanh tiến trình này."

Tăng Đại Dương khựng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Lục Thần.

"Mỗi năm trên tỉnh đều có một số suất tham gia chương trình giao lưu kỹ thuật liên viện. Những bác sĩ tham gia và có biểu hiện xuất sắc sẽ được cộng thêm điểm trong kỳ sát hạch, từ đó rút ngắn thời gian thăng cấp."

"Nói thẳng ra là, nếu cậu đi tham gia đợt giao lưu này, sau khi trở về, tôi có thể giúp cậu lo liệu một vài khâu thủ tục, để cậu được thăng thẳng lên làm bác sĩ nội trú."Lục Thần nghe đến đây, trong lòng khẽ giật mình.

Lên thẳng bác sĩ nội trú.

Điều này đồng nghĩa với việc hắn có thể bỏ qua phần lớn thời gian quy bồi còn lại, chính thức trở thành bác sĩ biên chế.

Được độc lập quản giường, tự mình trực ca, thu nhập cũng sẽ tăng lên đáng kể.

Với một người đang rất cần tiền như hắn, sức cám dỗ này vô cùng thiết thực.

"Suất này bình thường dành cho bác sĩ cấp bậc nào vậy ạ?"

Tăng Đại Dương nghe câu hỏi này, ánh mắt hiện lên vẻ tán thưởng.

"Bình thường là dành cho bác sĩ nội trú hoặc bác sĩ chủ trị, bác sĩ quy bồi gần như không thể nhận được."

"Nhưng chuyện gì cũng có ngoại lệ."

"Màn thể hiện của cậu hôm kia, cộng thêm những đánh giá của Lý Sâm, đã đủ để tôi phá lệ một lần."

Lục Thần im lặng vài giây.

Hắn đang suy nghĩ một chuyện.

Tại sao Tăng Đại Dương lại muốn giúp hắn?

Một phó viện trưởng quản lý toàn bộ nghiệp vụ y tế của bệnh viện, trăm công nghìn việc.

Tại sao lại cất công chạy đến tận khu Vàng để tìm một bác sĩ quy bồi, rồi còn bật đèn xanh cho hắn?

Trên đời này chẳng có lợi ích nào tự nhiên mà đến.

Bạn đang đọc [Dịch] Khoa Cấp Cứu: Thực Tập Sinh Y Khoa Mạnh Đến Phi Lý của Tuyết Lê Đôn Nãi

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    19h ago

  • Lượt đọc

    75

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!