Định Chính phường, Sát Sự sảnh.
Trong hình phòng âm u ẩm ướt, Nhan Thời Tự lại diện kiến Dương phán quan.
Ông ta vẫn vận gấm vóc lụa là y như ngày trước, ngay cả kiểu râu cũng chẳng hề thay đổi.
Vị phán quan quyền cao chức trọng này dường như lúc nào cũng chú ý đến hình tượng, phong thái cứng nhắc, cầu kỳ, vô cùng chỉnh chu.
Lúc này, ông ta đang chắp tay sau lưng đứng bên tường, thong thả lựa chọn hình cụ vừa tay.
Nhan Thời Tự đưa mắt nhìn quanh hình phòng, chợt thấy trên giá gỗ đang trói một thân ảnh tàn tạ không ra hình người.
"Bái kiến phán quan."
Hắn thu hồi ánh mắt, cúi người chắp tay hành lễ.
Dương phán quan tiện tay rút một thanh đao nhọn, chậm rãi bước đến trước giá gỗ, vẫy tay gọi Nhan Thời Tự.
Nhan Thời Tự bước tới.
"Ngươi có biết kẻ này là ai không?" Dương phán quan dùng mũi đao hất mái tóc rũ rượi của tên tù nhân sang một bên.
Nhan Thời Tự định thần nhìn kỹ, khuôn mặt kia dính đầy máu me và bùn đất, ánh mắt dại đi, lờ mờ nhận ra là một nam tử ngoài ba mươi tuổi.
"Không biết." Hắn lắc đầu.
Trong lúc đáp lời, hắn mới nhìn rõ những vết thương chằng chịt trên người nam tử kia.
Y phục trải qua những trận roi vọt liên hồi đã rách nát tơi tả. Móng tay móng chân đều bị rút tận gốc, lộ ra phần thịt đỏ hỏn đầm đìa máu tươi.
Bắp chân trái bị lột sạch da, bắp chân phải thì bị than hồng nung đến mức máu thịt lẫn lộn.
Toàn thân không còn lấy một tấc da thịt lành lặn, chỗ nào không phải vết roi thì cũng là vết sắt nung, rất nhiều vết thương đã bắt đầu lở loét chảy mủ.
Dương phán quan nhạt giọng nói:
"Kẻ này tên là Lưu A Thuận, vốn là một tá điền ở vùng quê ngoài thành. Mấy năm trước, mẫu thân bệnh nặng, hắn vay tiền chủ nhà để chữa chạy nhưng không có khả năng trả nợ, đành bị siết nhà, đuổi đi làm lưu dân. Về sau, hắn đến làm hỏa kế ở Phổ Tế phường."
Nghe vậy, mí mắt Nhan Thời Tự khẽ giật.
"Ngày đó, chính hắn là kẻ đã tiết lộ tin tức về Minh Tông ngọc bích, từ đó mới có chuyện ngươi và đồng bọn dạ thám Định Huệ Tự."
Nghe đến đây, nam tử tên Lưu A Thuận kia mới khó nhọc ngẩng đầu lên.
Hắn hung hăng trừng mắt nhìn Nhan Thời Tự, đột nhiên nhổ toẹt một bãi đờm máu: "Phi, tên phản đồ!"
Hắn đã lầm tưởng Nhan Thời Tự là kẻ phản bội.
Nhan Thời Tự nghiêng người né tránh.
Dương phán quan liếc xéo Lưu A Thuận, lạnh lùng nói:
"Ngoài cái tên Tinh Xoa Độ cùng năm trăm đồng tiền công mỗi tháng, ngươi thậm chí còn chẳng biết đến thành viên thứ ba trong tổ chức. Thế mà vẫn ngoan cố giữ lấy cái gọi là trung nghĩa, thật ngu muội đến cực điểm."
"Ít nhất Tinh Xoa Độ còn cho ta hy vọng sống, cho ta có thể đắp cho mẫu thân một nấm mồ. Còn lũ cẩu quan các ngươi, ngoài thói ức hiếp dân lành, vơ vét tận xương tủy ra thì còn biết làm gì nữa?" Lưu A Thuận vừa nói vừa thở dốc, hơi tàn thoi thóp nhưng ánh mắt lại sắc bén vô cùng.
Dương phán quan giơ tay lên, mũi đao chĩa thẳng vào ngực Lưu A Thuận, lạnh lùng đâm xuống.
Máu tươi ấm nóng tức thì bắn tung tóe.
Đúng lúc này, Nhan Thời Tự đứng bên cạnh chợt lên tiếng:
"Ta không còn lựa chọn nào khác. Ta đã trúng Vô Tướng Ấn, mất đi ký ức, chỉ có bán mạng cho Sát Sự sảnh, ta mới có thể sống tiếp."
Lưu A Thuận ngẩn người ra một chớp mắt. Đột nhiên, y như trút được gánh nặng trong lòng, buông thõng đầu gục xuống.
Dương phán quan quay đầu lại, phóng ánh mắt lạnh lẽo nhìn Nhan Thời Tự.
Nhan Thời Tự lập tức thu liễm mọi cảm xúc, cúi gằm mặt: "Là ta lỡ lời."
Dương phán quan buông chuôi đao, rút từ trong tay áo ra một chiếc khăn gấm, thong thả lau chùi bàn tay phải vốn chẳng hề dính lấy một giọt máu, mặt không biến sắc nói:
"Hắn phải chết, là bởi vì hắn vô dụng. Ngươi có thể sống, là bởi vì ngươi hữu dụng. Phải luôn ghi nhớ, vĩnh viễn phải là một kẻ hữu dụng đối với Sát Sự sảnh.""Phán quan dạy chí phải." Nhan Thời Tự lảng sang chuyện khác: "Ban nãy ngài vừa nhắc đến Tinh Xoa Độ?"
Từng là thành viên của Tinh Xoa Độ, hắn cần phải tỏ ra tò mò đôi chút.
"Tinh Xoa Độ là một tổ chức thần bí, chủ yếu hoạt động tại Trường An và Đông Đô. Theo tình báo của Sát Sự sảnh, tổ chức này lén lút qua lại với không ít bá quan văn võ trong triều. Kẻ chống lưng phía sau vô cùng kín tiếng, đến nay vẫn chưa thu thập được bất kỳ manh mối nào." Dương phán quan bình thản nói.
Nuôi dưỡng tế tác là thủ đoạn mà bất kỳ môn phiệt, quân phiệt nào, thậm chí cả triều đình đều ngầm hiểu với nhau.
Tinh Xoa Độ cũng chẳng qua chỉ là tai mắt do một đại gia tộc hay đại nhân vật nào đó nuôi dưỡng mà thôi.
Xem ra, Tinh Xoa Độ không phải thế lực phiên trấn, mà là do một đại nhân vật hay một thế lực nào đó trên triều đường bồi dưỡng? Nhan Thời Tự thầm suy đoán.
Về tầng lớp thượng tầng của Tinh Xoa Độ, hắn cũng chẳng biết được bao nhiêu.
Hắn và Lưu A Thuận giống nhau, đều là ám tử, là hạ tuyến được lão nho sinh liên lạc một chiều.
"Tinh Xoa Độ sẽ không dễ dàng từ bỏ Minh Tông nhật quỹ. Trong đợt Đạo Học quán chiêu nạp học tử lần này, ắt hẳn cũng có điệp tử của thế lực đó trà trộn vào." Dương phán quan trầm giọng nói:
"Hôm nay gọi ngươi đến đây, vốn là muốn cho Lưu A Thuận nhìn mặt ngươi.
Nhưng nay xem ra, khả năng các thành viên tầng đáy của Tinh Xoa Độ không hề biết mặt nhau là rất lớn."
Nhan Thời Tự vốn tưởng ông ta muốn giết gà dọa khỉ để răn đe mình, không ngờ lại còn có tầng mục đích này.
Dương phán quan bước đến bên bàn, rút ra một xấp văn thư:
"Đảm bảo điệp và cử tiến điệp cần thiết để nhập học, ta đã chuẩn bị đầy đủ cho ngươi. Ngày mai ngươi hãy mang theo đến Đạo Học quán."
Nhan Thời Tự cẩn thận đón lấy.
Hắn phát hiện ngoài đảm bảo điệp và cử tiến điệp, bên trong còn kẹp một bản sách luận.
"Ngày mai, Đạo Học quán sẽ phúc hạch thân phận và học nghiệp của các ngươi. Trực học sĩ sẽ dựa vào sách luận của ngươi để đặt câu hỏi, cũng chỉ là làm cho có lệ mà thôi. Ngươi chỉ cần học thuộc bản sách luận này là có thể ứng phó được." Dương phán quan chắp tay sau lưng.
Ngay cả bài thi cũng đã viết sẵn cho ta luôn rồi sao?
Dương phán quan nói tiếp:
"Đạo Học quán cứ mười ngày sẽ hưu mộc một lần, ngươi cũng cách mười ngày lại bẩm báo cho ta một lần. Nếu gặp tình huống khẩn cấp, có thể đến Kim Hà quán ở Tu Chân phường tìm một cô nương tên A Yến, nàng là người của Sát Sự sảnh.
Mật hiệu là: Thừa Thiên sát vi, trấn hộ lưỡng kinh."
Kim Hà quán là nơi nào? Thôi bỏ đi, ngày mai đến Tu Chân phường rồi tính... Nhan Thời Tự thầm ghi nhớ trong lòng.
"Về đi." Dương phán quan dặn dò xong xuôi.
Nhan Thời Tự bước ra ngoài vài bước, đột nhiên khựng lại, quay đầu, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc nhìn Dương phán quan.
"Ta chợt nhớ ra một chuyện rất hệ trọng."
Dương phán quan đáp lại bằng một ánh mắt nghi hoặc.
Nhan Thời Tự nói: "Ta mua sắm sách vở, áo sam, bút mực giấy nghiên, tổng cộng tiêu tốn ba quan tiền. Xin phán quan thanh toán cho."
...
Đường Ký thiết tượng phô.
Trong nhà chính, Nhan Thời Tự vác theo ba quan tiền về, ném phịch xuống bàn.
Tuyết Y hệt như đứa trẻ nghe tiếng phụ thân về, nhảy nhót xông tới, mổ mổ vào bọc tiền.
"Ngươi lại mang tiền về rồi kìa!"
"Dăm ba cái chuyện kiếm tiền, ta là rành nhất."
"Nhan Thời Tự, ngươi thật lợi hại ~"
Nhan Thời Tự xoa xoa cái đầu nhỏ của Tuyết Y, cảm thấy nỗi bực dọc trong lòng vơi đi không ít.
Nhưng hắn vẫn chẳng thể nào vui vẻ nổi.
Hắn mở cửa phòng, ngồi bệt xuống ngưỡng cửa, ngẩn ngơ nhìn sắc trời hoàng hôn buông xuống.
Cái chết của Lưu A Thuận đã bất chợt thức tỉnh hắn.
Cái nghề tế tác này, xưa nay đâu chỉ có sự nguy hiểm của đao quang kiếm ảnh, mà còn là sự giằng xé lựa chọn giữa đồng bạn và cái chết.Kẻ chết đi thì vạn sự tiêu tan, người sống sót phải gánh vác nặng nề mà bước tiếp.
Hắn có cảm giác, hôm nay Dương phán quan vốn dĩ định trao đao cho mình.
Mấy ngày nhàn nhã gần đây, chẳng qua chỉ là sự bình yên trước cơn bão.
Tuyết Y bay quanh hắn một vòng, ngửi tới ngửi lui: “Trên người ngươi có mùi máu tanh.”
Nhan Thời Tự khẽ nói:
“Tuyết Y, ta nhớ nhà rồi.”
“Đây chính là nhà của ngươi mà.”
“...Phải rồi, đây chính là nhà của ta. Ngươi nói cái gì mà ‘lời thì thầm cuối cùng’ thế, thật mẹ nó khiến người ta chạnh lòng.”
...
Hội Xương năm thứ ba, ngày mười ba tháng tám.
Nghi: bái sư, tu học, xuất hành, cầu phúc, tế tự.
Nhan Thời Tự đeo hòm sách, khoác trên mình bộ lán sam sờn cũ, đi đến Đạo Học quán ở Tu Chân phường.
Đạo Học quán tọa lạc tại Tây Lý, tọa bắc triều nam, tường cao ngói xanh, góc hiên cong vút tựa phượng hoàng tung cánh, trước cửa treo tấm biển lớn bằng gỗ chương, hai pho sư tử đá uy nghi trấn giữ.
Khí phái phi phàm, nhưng vẫn khó che giấu được dấu vết tang thương của năm tháng.
Tấm biển mòn vẹt góc cạnh, bức tường loang lổ vì dãi dầu mưa nắng, thảy đều đang kể lại sự hưng suy của Đạo học.
“Học trò Nhan Thời Tự, đến đây cầu học.” Hắn lấy hộ tịch và văn điệp ra, đưa cho môn lại.
Môn lại kiểm tra sơ qua, rồi dẫn hắn vào trong.
Trước tiên là đến Điển Bạ phòng để xác minh hộ tịch và văn điệp. Sau khi xác nhận không có sai sót và đóng dấu, một tên thư lại dẫn hắn đi sâu vào bên trong Đạo Học quán.
Đi hết dãy hành lang dài, băng qua quảng trường, họ đến trước một ngôi đại điện hùng vĩ tráng lệ.
Trên điện treo một tấm biển lớn bằng gỗ mun, những chữ lớn mạ vàng đập ngay vào mắt —— Cầu Chân điện.
Hai tên đạo đồng canh giữ bên ngoài điện, thấy Nhan Thời Tự bước tới liền yêu cầu xem hộ tịch và văn điệp của hắn, sau đó lên tiếng:
“Vào đi.”
Nhan Thời Tự ló đầu nhìn vào trong, chỉ thấy cả ngôi đại điện rộng rãi thoáng đãng, từng tốp học tử đang ngồi ngay ngắn trước bàn án, cắm cúi viết lách.
Cảnh tượng này quả thực chính là... trường thi?!
“Dám hỏi đạo trưởng, đây là?”
Đạo đồng nhàn nhạt đáp: “Đại học sĩ có lệnh, năm nay việc nhập học ở Đạo Học quán khác với mọi năm. Tất cả đều phải làm bài sách luận thủ sĩ ngay tại chỗ, chọn người ưu tú mới cho nhập quán.”
Vẻ mặt Nhan Thời Tự lập tức cứng đờ.