Chương 27: [Dịch] Trùng Sinh Quan Trường: Ta Thật Không Muốn Lại Tăng Chức

Mày đừng có qua đây!

Phiên bản dịch 7012 chữ

"Thật không đấy?" Hồ Đại Bưu ngờ vực hỏi.

Trên đời làm gì có chuyện trùng hợp thế? Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay?

"Thật hơn vàng, chính là thằng chó đó!" Dư Văn Hoành khẳng định chắc nịch.

Dù mới gặp Lương Duy Thạch một lần, nhưng cái dáng người chỉ cao hơn hắn một tí, cùng cái mặt chỉ đẹp trai hơn hắn một tẹo kia đã khắc sâu vào não hắn rồi.

Đừng nói là thay áo, cho dù nó có hóa thành tro hắn cũng nhận ra ngay.

Hồ Đại Bưu và Quách Thiết lập tức tỉnh cả người. Ái chà, kèo thơm thế này cơ à?

Thế là cả hai không hẹn mà cùng nhìn sang Hứa Ngạn Lâm và Phan Xuân Vũ dò hỏi. Ý là: Có xử không? Hai vị chốt câu đi.

Hứa Ngạn Lâm và Phan Xuân Vũ nhìn nhau, chậm rãi gật đầu.

Thằng ranh này đã tự dẫn xác tới cửa, không xử nó thì để dành ăn Tết chắc?

Đinh Cường thấy thế thì cuống lên, vội nói: "Đàn em tôi đang ở quán nướng ngay cạnh, để tôi gọi điện gọi tụi nó sang."

Hồ Đại Bưu cười khẩy: "Khỏi, tôi với Dao Tử là đủ cân rồi."

Rồi gã quay sang cười nịnh nọt với Hứa Ngạn Lâm và Phan Xuân Vũ: "Phiền hai vị đứng xa ra một chút, lát nữa bọn tôi động thủ không biết nặng nhẹ, sợ máu bắn bẩn áo các vị."

Dứt lời, hai gã lập tức xoa tay, sải bước xông lên.

Đinh Cường bất lực đành hét lớn nhắc nhở: "Hai người cẩn thận đấy, thằng họ Lương kia khó xơi lắm!"

Lương Duy Thạch vừa định đẩy cửa bước vào nhà hàng, bỗng nghe loáng thoáng phía sau có tiếng hét "thằng họ Lương", trong lòng lập tức cảnh giác. Hắn quay phắt lại, đập vào mắt là hai gã đàn ông vạm vỡ đang cười gằn lao về phía mình.

Tay một gã loang loáng ánh dao. Vừa áp sát, hắn đã tung chiêu "Hắc hổ đào tâm", đâm thẳng vào bụng Lương Duy Thạch.

Lương Duy Thạch nghiêng người né theo bản năng. Nhưng Quách Thiết vốn là tay đấm có số má nhất nhì thành phố Thường Thanh, kinh nghiệm đầy mình, lập tức chuyển đâm thành rạch. Lưỡi dao sắc lẹm "xoẹt" một tiếng, để lại một đường máu dài trên cánh tay Lương Duy Thạch.

Cùng lúc đó, Hồ Đại Bưu cũng lao tới, đấm thẳng vào mặt Lương Duy Thạch.

Hắn buộc phải lùi lại, lưng va "rầm" vào cánh cửa kính, miễn cưỡng né được nắm đấm to như cái bát của đối phương.

Cảm nhận cơn đau rát từ cánh tay, liếc thấy vệt máu đỏ sẫm bắn lên áo thun, người Lương Duy Thạch bỗng run lên bần bật.

Hắn run không phải vì sợ, cũng chẳng phải vì đau, mà là vì hưng phấn. Cảm giác như xiềng xích được tháo bỏ, dòng máu điên cuồng ẩn sâu trong cơ thể đang bị đánh thức.

Tại sao ngày trước Lương Duy Thạch lại có biệt danh là “Tiểu Nhị Lang Liều Mạng”?

Bởi vì hễ thấy máu là hắn hóa điên, bất chấp tính mạng, chơi khô máu với đối thủ. Đã đánh là phải phân thắng bại, định sinh tử!

Quách Thiết lại lao tới, con dao găm trong tay đâm thẳng vào bụng dưới đối phương vừa nhanh vừa hiểm. Nhưng lần này, gã kinh ngạc thấy Lương Duy Thạch không hề né tránh. Hắn chộp lấy cổ tay cầm dao của gã, rồi áp sát, tung một cú húc đầu cực mạnh vào sống mũi gã.Máu tươi bắn ra xối xả trong tích tắc, sống mũi lệch hẳn sang một bên. Cảm giác lúc này cứ như vừa mở tiệm tạp hóa, đủ cả chua cay mặn ngọt cùng lúc ập tới.

Quách Thiết rú lên thảm thiết, một tay ôm mặt lảo đảo lùi lại, con dao trên tay không cầm chắc được nữa, bị Lương Duy Thạch giật phăng đi.

Đúng lúc này, Hồ Đại Bưu cũng lao tới ngay trước mặt Lương Duy Thạch, nắm đấm vung cao, nhắm thẳng vào cằm đối phương mà giáng xuống.

Lương Duy Thạch bất ngờ thụp người, con dao nhỏ trong tay cắm phập vào mu bàn chân Hồ Đại Bưu. Đau quá, Hồ Đại Bưu theo phản xạ gập người xuống như con tôm. Cùng lúc đó, Lương Duy Thạch đã bật dậy, mượn lực xoay hông vung chân phải, tung một "Cú đá bóng" sấm sét thẳng vào đầu gã.

Hồ Đại Bưu hự lên một tiếng rồi cắm đầu xuống đất, trong não như đang mở đại nhạc hội, tiếng chiêng, tiếng trống, tiếng chuông thi nhau kêu leng keng inh ỏi.

Thấy tình hình không ổn, Quách Thiết quay đầu định bỏ chạy nhưng bị Lương Duy Thạch lao lên túm tóc giật lại. Tiếp đó là một cú "Húc đầu" trời giáng, khiến Quách Thiết nổ đom đóm mắt, kêu la thảm thiết.

"Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, tôi nhận thua!" Quách Thiết vừa ôm mặt vừa gào lên xin tha. Trong lòng hắn thầm nhủ hảo hán không chịu thiệt trước mắt, lát nữa gọi được anh em đến báo thù cũng chưa muộn.

Lương Duy Thạch chẳng mảy may động lòng, thô bạo gạt tay đối phương ra, tiếp tục thi triển kỹ năng "Húc đầu". Cốp! Cốp! Cốp!

Mãi đến khi Quách Thiết máu me be bét đầy mặt, người mềm nhũn trượt xuống đất ngất lịm đi thì hắn mới dừng lại.

Chứng kiến cảnh này, từ đám đông khách khứa và người đi đường hiếu kỳ, cho đến đám Hứa Ngạn Lâm, Phan Xuân Vũ, ai nấy đều cảm thấy lạnh toát sống lưng.

Cường ca bất giác nhớ lại kỷ niệm đau thương hồi bị Lương Vệ Quốc tẩn cho một trận năm xưa, thầm cảm thán đúng là hổ phụ sinh hổ tử, cái nết đánh người tàn nhẫn này đúng là cha truyền con nối.

Dư Văn Hoành nuốt nước bọt cái ực, trong lòng chửi thề vãi cả chưởng. Hắn nằm mơ cũng không ngờ thằng này lại đánh đấm kinh dị thế, Hồ Đại Bưu với Quách Thiết cộng lại cũng chỉ là đồ bỏ!

Hứa Ngạn Lâm và Phan Xuân Vũ vừa sốc vừa cay cú, mặt hầm hầm quay sang quát Đinh Cường: "Mau gọi điện gọi đàn em của ông đến đây ngay!"

Cường ca vừa móc điện thoại ra vừa giả bộ than vãn: "Tôi đã bảo thằng nhóc họ Lương này xương xẩu lắm, phải gọi thêm người, mà thằng Đại Bưu với thằng Dao có chịu nghe đâu, haizz! Ơ? Ơ kìa? Ơ?"

Mắt Cường ca trợn tròn, bởi hắn kinh hoàng nhận ra, Lương Duy Thạch sau khi xử đẹp hai tên kia xong, lại đang lừng lững bước về phía mình.

Mày định làm cái gì? Đừng có qua đây! Tao là chú Đinh của mày đấy, lúc nãy không nhờ tao nhắc thì mày bị thằng cháu Quách Thiết xiên cho lòi ruột rồi!

Lương Duy Thạch sải bước đến trước mặt Dư Văn Hoành đang đứng cạnh Đinh Cường. Chẳng nói chẳng rằng, hắn giơ tay tung luôn combo ba chiêu liên hoàn: Kích phúc quyền, Chỏ đỉnh tâm, khuyến mãi thêm một cú Tát trời giáng.

Dư Văn Hoành đau thấu trời xanh, hai mắt tối sầm, ba hồn bay mất, tứ chi tê liệt, ngũ tạng nứt toác, lục phủ vỡ vụn, thất điên bát đảo, cửu tử nhất sinh...

Trong cơn mê man, hắn lờ mờ nhìn thấy bà cố nội đang vẫy tay gọi mình!

Phan Xuân Vũ thấy vậy vừa sợ vừa điên tiết, lao tới túm lấy tay Lương Duy Thạch quát lớn: "Dừng lại! Tao là..."Chưa kịp xưng danh, mặt hắn đã ăn trọn một cú đấm trời giáng, cắt ngang màn "thi triển" đang dở dang.

Hứa Ngạn Lâm đứng bên cạnh sợ vỡ mật, lùi liền mấy bước. Mặt gã cắt không còn giọt máu, nhìn chằm chằm vào kẻ đang sát khí đằng đằng kia, ngoài mạnh trong yếu hét lên: “Mày... mày đừng có qua đây!”

Lương Duy Thạch chẳng thèm đếm xỉa đến gã, chỉ ném cho Đinh Cường một cái liếc mắt nhàn nhạt.

Hắn thừa hiểu vừa rồi Đinh Cường cố tình nhắc khéo. Cái ân tình này hắn nhận, và sẽ trả. Cùng lắm thì đợi sau khi đối phương "ăn kẹo đồng", hắn sẽ thay lão nuôi vợ chăm con.

“Thằng ranh con, có bản lĩnh thì đứng yên đấy, đừng có chạy!” Đinh Cường vừa ra vẻ hung hăng chỉ trỏ Lương Duy Thạch quát tháo, vừa rút điện thoại ra gọi người.

Lương Duy Thạch hiểu ý Đinh Cường, không chút do dự quay lưng bỏ đi.

Nhưng rốt cuộc vẫn chậm một bước. Hai nhóm phần tử xã hội đen đã rầm rập lao tới, chặn đứng đường lui của Lương Duy Thạch.

Bạn đang đọc [Dịch] Trùng Sinh Quan Trường: Ta Thật Không Muốn Lại Tăng Chức của Dĩ Mặc Vi Phong

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    7h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!